Chương 49
Chương 49
Ba ngày sau khi Dự án Cửa Biển chính thức bị tạm dừng thủ tục phê duyệt, một cơn bão phản công dữ dội bắt đầu ập tới, còn mạnh mẽ hơn bất kỳ điều gì Hải Yến và nhóm của cô từng dự đoán. Trước tiên, đội ngũ luật sư của Đại Dương chính thức nộp đơn kiện ngược lại Hải Yến với cáo buộc phỉ báng, đòi bồi thường thiệt hại danh dự với số tiền lên tới hàng tỷ đồng, viện dẫn những phát biểu của cô tại phiên chất vấn là "vô căn cứ và mang tính vu khống có chủ đích".
Cùng lúc đó, tờ báo nơi Minh Khang làm việc nhận được áp lực tương tự, với đe doạ rút toàn bộ hợp đồng quảng cáo trị giá lớn từ một loạt doanh nghiệp có liên hệ gián tiếp với Tập đoàn Miền Duyên Hải, một chiến thuật gây áp lực kinh tế tinh vi nhằm buộc ban biên tập phải kiểm duyệt hoặc gỡ bỏ các bài viết liên quan.
“Họ đang tấn công từ mọi hướng cùng lúc,” luật sư Hoàng nhận định trong cuộc họp khẩn cấp được triệu tập ngay khi tin tức về đơn kiện lan tới. “Đây là chiến thuật kinh điển: dùng sức mạnh tài chính để làm kiệt sức đối phương thông qua các thủ tục pháp lý kéo dài, đồng thời cô lập những nguồn hỗ trợ truyền thông.”
“Tôi có nên lo lắng về đơn kiện không?” Hải Yến hỏi, giọng cô cố giữ bình tĩnh dù trong lòng không tránh khỏi sự bất an trước số tiền bồi thường khổng lồ được nêu ra.
“Về mặt pháp lý, đơn kiện này khó có cơ sở vững chắc,” luật sư Hoàng phân tích. “Mọi phát biểu của chị tại phiên chất vấn đều dựa trên bằng chứng cụ thể, và phát biểu trước một cơ quan dân cử trong khuôn khổ chất vấn chính thức thường được luật pháp bảo vệ ở một mức độ nhất định. Nhưng tôi không phủ nhận, quá trình đối phó với vụ kiện này sẽ tốn thời gian, công sức, và cả tài chính không nhỏ.”
“Tôi sẽ chi trả các khoản này như thế nào?” Hải Yến hỏi, một nỗi lo lắng thực tế mà cô chưa từng phải đối mặt trước đây.
“Tôi sẽ đại diện cho chị miễn phí,” luật sư Hoàng nói ngay, không chút do dự. “Đây là một vụ việc tôi tin có ý nghĩa vượt xa một vụ kiện dân sự thông thường. Ngoài ra, tôi sẽ tìm hiểu xem có tổ chức pháp lý phi lợi nhuận nào có thể hỗ trợ thêm chi phí liên quan không.”
Kiên, ngồi lắng nghe suốt cuộc họp với gương mặt ngày càng căng thẳng, lên tiếng. “Tôi nghĩ họ đang cố dồn chị vào thế phải tự vệ, thay vì tiếp tục tấn công. Nếu chị phải dành toàn bộ thời gian và tâm trí để đối phó với vụ kiện, chị sẽ không còn đủ nguồn lực để tiếp tục điều tra sâu hơn nữa.”
“Anh nói đúng,” Hải Yến đáp, một sự quyết tâm mới dần hình thành trong giọng nói của cô. “Nhưng tôi sẽ không để họ đạt được điều đó. Tôi sẽ tìm cách để cả hai việc song song với nhau — vừa đối phó với vụ kiện, vừa tiếp tục theo đuổi sự thật. Đây chính xác là những gì họ mong đợi tôi sẽ chùn bước, và tôi không có ý định làm họ hài lòng.”
Minh Khang gọi điện tới ngay sau cuộc họp, giọng anh vừa lo lắng vừa pha chút bất khuất. “Ban biên tập của tôi họp khẩn cấp cả buổi chiều nay,” anh nói. “Một số người muốn tạm ngừng loạt bài về vụ việc này để tránh rủi ro tài chính cho toà soạn. Nhưng tổng biên tập, may mắn thay, vẫn kiên quyết bảo vệ tôi và bài viết.”
“Tôi rất tiếc vì đã kéo anh vào rắc rối này,” Hải Yến nói, giọng cô đầy áy náy.
“Đừng nói vậy,” Minh Khang đáp ngay. “Tôi chọn làm nghề báo vì tôi tin vào sức mạnh của sự thật, và đây chính xác là loại câu chuyện tôi đã chờ đợi suốt sự nghiệp của mình để được kể. Nếu tôi lùi bước bây giờ, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình.”
Cuộc gọi kết thúc với một cam kết vững chắc từ cả hai phía sẽ tiếp tục đồng hành, bất chấp áp lực đang gia tăng từ nhiều hướng. Nhưng ngay tối hôm đó, một tin nhắn từ số máy lạ khiến Hải Yến không khỏi rùng mình khi đọc: “Cô nghĩ một vụ kiện là tất cả những gì chúng tôi có thể làm sao? Hãy suy nghĩ kỹ trước khi tiếp tục.”
Cô chụp lại tin nhắn, gửi ngay cho anh trung uý và Kiên, tay cô run nhẹ khi soạn từng dòng chữ. Dù đã quen với những lời đe doạ trong suốt hành trình vừa qua, tin nhắn lần này mang một sắc thái khác — trực diện hơn, và đến đúng vào thời điểm cô vừa giành được một chiến thắng quan trọng, như một lời nhắc nhở rằng, đối phương sẽ không bao giờ dễ dàng chấp nhận thất bại mà không phản kháng tới cùng.
Kiên có mặt tại nhà bà Sáu chưa đầy nửa giờ sau khi nhận được tin nhắn của cô, gương mặt anh đầy lo lắng. “Chị không nên ở một mình tối nay,” anh nói, giọng anh kiên quyết. “Tôi sẽ ở lại canh gác ngoài này, để bác Sáu và chị có thể yên tâm nghỉ ngơi.”
“Anh không cần phải làm vậy,” Hải Yến nói, dù trong lòng cô cảm động trước sự quan tâm của anh.
“Tôi muốn làm vậy,” Kiên đáp, giọng anh dứt khoát. “Sau tất cả những gì đã xảy ra, tôi không thể yên tâm nếu không tự mình đảm bảo chị được an toàn.”
Đêm đó, Hải Yến nằm trằn trọc không ngủ được, nghe tiếng bước chân đi lại đều đặn của Kiên ngoài sân, một âm thanh vừa khiến cô cảm thấy được bảo vệ, vừa nhắc nhở cô về mức độ nghiêm trọng thực sự của những gì cô đang đối mặt. Cô hiểu, dù phiên chất vấn vừa qua là một chiến thắng lớn, cuộc chiến này còn lâu mới tới hồi kết, và có lẽ, những gì khó khăn nhất vẫn còn đang ở phía trước.
Sáng hôm sau, anh trung uý tới thăm trực tiếp, mang theo một đề xuất cụ thể sau khi xem xét tin nhắn đe doạ. “Chúng tôi sẽ bố trí một tổ công tác tuần tra thường xuyên quanh khu vực nhà bác Sáu trong thời gian tới,” anh nói. “Đồng thời, chúng tôi cũng đang xúc tiến truy tìm nguồn gốc số điện thoại gửi tin nhắn, dù kinh nghiệm cho thấy những kẻ chuyên nghiệp thường dùng sim rác, khó lần ra dấu vết trực tiếp.”
“Cảm ơn các anh,” Hải Yến nói, cảm thấy phần nào an tâm hơn trước sự quan tâm sát sao của lực lượng chức năng. “Tôi chỉ mong mọi chuyện sớm được làm rõ, để không ai phải sống trong nỗi sợ hãi thường trực như thế này nữa.”
“Tôi hiểu cảm giác của chị,” anh trung uý đáp, giọng anh trầm xuống, mang một sắc thái cá nhân hiếm thấy. “Thành thật mà nói, đây là một trong những vụ việc phức tạp và có quy mô lớn nhất tôi từng tham gia xử lý. Nhưng chính vì vậy, tôi càng tin rằng, một khi đã đi tới bước này, chúng ta không thể lùi bước được nữa, dù có phải đối mặt với bao nhiêu áp lực đi chăng nữa.”
Sau khi anh trung uý rời đi, Hải Yến dành cả buổi sáng để soạn thảo bản trả lời chính thức cho đơn kiện của Đại Dương cùng luật sư Hoàng qua điện thoại, một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ và chính xác tuyệt đối trong từng câu chữ, để không tạo ra bất kỳ kẽ hở nào có thể bị phía đối phương khai thác thêm.
Buổi chiều, cô nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ bà Hồng, người vẫn giữ liên lạc thường xuyên kể từ khi nghỉ việc. “Chị Yến, tôi nghe tin về vụ kiện, và cả tin nhắn đe doạ,” bà nói, giọng bà đầy lo lắng. “Tôi muốn chị biết, nếu cần thêm bất kỳ sự hỗ trợ nào từ tôi, dù là làm chứng thêm hay chỉ đơn giản là một người lắng nghe, tôi luôn sẵn sàng.”
“Cảm ơn chị Hồng,” Hải Yến đáp, cảm động trước sự kiên định của người phụ nữ từng là đồng nghiệp của kẻ thù, giờ đây đã trở thành một trong những đồng minh đáng tin cậy nhất của cô. “Sự ủng hộ của chị, cùng với tất cả mọi người, chính là điều giúp tôi có đủ can đảm để tiếp tục, dù mọi thứ có khó khăn tới đâu.”
Tối đó, trước khi đi ngủ, cô ngồi lại một mình, mở lại toàn bộ danh sách những người đã đồng hành cùng cô suốt hành trình này: bà Sáu, Kiên, luật sư Hoàng, anh Đức, bà Tuyết, bà Út Phượng, ông Sơn, ông Tám Lành, bà Hồng, Minh Khang, bà Lan, và giờ đây cả gia đình ông Tư Hạnh ở phương xa. Mỗi cái tên là một câu chuyện, một sự hy sinh, một niềm tin đặt vào cô và vào sự thật mà tất cả họ đang cùng nhau theo đuổi.
Cô hiểu, tin nhắn đe doạ tối qua, dù đáng sợ, cũng là một minh chứng rõ ràng rằng, mạng lưới những con người này, cùng với những bằng chứng họ đã cùng nhau xây dựng, đang thực sự đe doạ tới những gì phía bên kia muốn bảo vệ. Nỗi sợ hãi của kẻ thù, dù gây ra bất an cho cô, cũng đồng thời là một dấu hiệu cho thấy con đường cô đang đi là con đường đúng đắn.
Với suy nghĩ ấy, cô khép cuốn sổ tay lại, tắt đèn, và lần đầu tiên sau một ngày đầy căng thẳng, cho phép mình chìm vào giấc ngủ với một cảm giác bình yên nhất định, biết rằng ngoài kia, Kiên vẫn đang lặng lẽ canh gác, và trong lòng mình, một mạng lưới những con người dũng cảm vẫn đang cùng cô vững bước trên con đường phía trước, dù con đường ấy còn dài và gập ghềnh tới đâu.