Chương 72
Chương 72
Từ nơi lưu vong ở nước ngoài, ông Trần Quốc Vinh, dù chưa từng xuất hiện công khai kể từ khi vụ án bùng nổ, bắt đầu phản công thông qua một đội ngũ luật sư quốc tế hùng hậu. Họ đệ đơn phản đối lệnh truy nã tại quốc gia nơi ông đang cư trú, viện dẫn những lý do pháp lý phức tạp về thẩm quyền tài phán và tính hợp lệ của bằng chứng thu thập được từ Việt Nam.
“Đây là một cuộc chiến pháp lý xuyên biên giới đầy phức tạp,” luật sư Hoàng giải thích khi cả nhóm cập nhật tình hình. “Ông Vinh có nguồn lực tài chính khổng lồ để thuê những luật sư giỏi nhất, kéo dài quá trình tố tụng càng lâu càng tốt, hy vọng dư luận sẽ dần lãng quên vụ việc theo thời gian.”
Đồng thời, một chiến dịch bôi nhọ mới xuất hiện trên các kênh truyền thông không chính thống, lần này tinh vi hơn, sử dụng cả những bài viết giả mạo mang danh nghĩa các chuyên gia độc lập, đặt câu hỏi về động cơ của Hải Yến và tính khách quan của toàn bộ cuộc điều tra, cố gắng gieo rắc nghi ngờ trong lòng công chúng.
Minh Khang, với vai trò là người theo sát vụ việc từ đầu, quyết định viết một bài phản biện chi tiết, vạch trần từng luận điểm sai lệch trong chiến dịch bôi nhọ này, đối chiếu với bằng chứng cụ thể đã được xác minh qua quá trình điều tra chính thức.
“Tôi sẽ không để họ viết lại câu chuyện theo ý muốn của họ,” anh nói, giọng anh quyết liệt. “Sự thật đã được xác minh qua nhiều nguồn độc lập, không thể bị xoá bỏ chỉ bằng vài bài viết giả mạo được dàn dựng vội vàng.”
Cùng thời điểm đó, một sự cố nghiêm trọng xảy ra tại kho lưu trữ bằng chứng của cơ quan điều tra: một vụ hoả hoạn nhỏ bùng phát trong đêm tại khu vực lưu trữ tài liệu phụ, được dập tắt kịp thời trước khi lan rộng, nhưng đủ để phá huỷ một số bản sao tài liệu không quan trọng. Dù nguyên nhân chính thức được xác định là do chập điện, anh trung uý không giấu được sự nghi ngờ khi thông báo tin này cho Hải Yến.
“Chúng tôi không thể loại trừ khả năng đây là một hành động phá hoại có chủ đích,” anh nói, giọng anh thận trọng. “May mắn là toàn bộ bản gốc quan trọng nhất đã được sao lưu và cất giữ ở một địa điểm riêng biệt, an toàn hơn nhiều. Nhưng đây là một lời cảnh báo cho thấy, dù ông Vinh đang ở xa, khả năng gây ảnh hưởng của ông ta vẫn còn rất lớn.”
Tin tức ấy khiến Hải Yến không khỏi lo lắng, và nỗi lo ấy nhanh chóng trở thành hiện thực theo một cách đáng sợ hơn nhiều. Ba ngày sau vụ hoả hoạn, bà Sáu, khi đang trên đường từ chợ về nhà, bị một người đàn ông lạ mặt chặn đường, không tấn công trực tiếp, nhưng đưa ra một lời đe doạ trần trụi.
“Người đó nói với mẹ,” bà Sáu kể lại cho Hải Yến ngay khi cô vừa chạy tới, giọng bà run rẩy nhưng cố giữ bình tĩnh, “rằng nếu con không rút lại lời khai chuẩn bị cho phiên toà, mẹ sẽ không còn an toàn nữa. Ông ta nói y hệt như vậy, rồi bỏ đi ngay, không cho mẹ kịp nhìn rõ mặt.”
Hải Yến ôm chầm lấy mẹ, cơn giận dữ và sợ hãi hoà quyện trong lòng cô. Cô lập tức gọi cho anh trung uý, người cử ngay một đội bảo vệ tới túc trực quanh nhà bà Sáu, đồng thời triển khai điều tra khẩn cấp về danh tính kẻ đã đe doạ.
“Đây là hành vi đe doạ nhân chứng trắng trợn,” luật sư Hoàng nói trong cuộc họp khẩn ngay tối hôm đó, giọng bà đầy phẫn nộ. “Chúng ta sẽ đưa vụ việc này vào hồ sơ chính thức, và tôi sẽ đề nghị toà án xem xét áp dụng biện pháp bảo vệ đặc biệt cho bác Sáu trong suốt quá trình xét xử.”
Hải Yến gật đầu, nhưng trong lòng cô, nỗi sợ hãi cho sự an toàn của mẹ vẫn không thể nào nguôi ngoai hoàn toàn. “Con xin lỗi, mẹ,” cô nói, giọng cô nghẹn ngào. “Con đã hứa sẽ bảo vệ mẹ, vậy mà—”
“Con đừng xin lỗi,” bà Sáu ngắt lời, nắm chặt tay con gái, giọng bà kiên định lạ thường dù vừa trải qua một cú sốc lớn. “Mẹ không sợ những lời đe doạ đó. Mẹ đã quyết định làm chứng, và mẹ sẽ giữ đúng lời hứa của mình. Không ai có thể bắt mẹ im lặng lần nữa.”
Đêm đó, Hải Yến ở lại nhà mẹ, không muốn để bà một mình dù đã có đội bảo vệ túc trực bên ngoài. Cô nằm cạnh mẹ trên chiếc giường cũ, giống như những đêm thơ ấu xa xưa, lắng nghe tiếng thở đều đặn của bà dần chìm vào giấc ngủ, trong khi chính cô vẫn trằn trọc không yên.
Cô nghĩ tới toàn bộ những gì đã xảy ra suốt hơn hai tháng rưỡi qua, tới cái giá mà mỗi người trong số họ đã phải trả: ông Tám với vụ tai nạn suýt cướp đi mạng sống, bà Út Phượng với những ngày bị giam giữ đầy sợ hãi, Kiên với vụ ngã xe cố ý, và giờ đây, mẹ cô, người phụ nữ đã sống thầm lặng suốt mười năm, giờ đây phải đối mặt với lời đe doạ trực tiếp chỉ vì dám nói ra sự thật.
Sáng hôm sau, cô gọi điện cho Sarah, người phóng viên quốc tế đã viết bài phóng sự đầu tiên, kể lại toàn bộ sự việc đe doạ mới nhất. Sarah, sau khi nghe xong, đề xuất viết một bài cập nhật, nhấn mạnh vào mức độ nguy hiểm mà các nhân chứng đang phải đối mặt, hy vọng sẽ tạo thêm áp lực quốc tế buộc các bên liên quan phải đảm bảo an toàn cho họ.
“Tôi nghĩ đây là lúc cần công khai rộng rãi hơn về những gì đang xảy ra,” Sarah nói qua cuộc gọi video, giọng cô nghiêm túc. “Sự im lặng đôi khi tạo điều kiện cho những hành vi đe doạ tiếp diễn trong bóng tối. Ánh sáng công khai, dù có rủi ro riêng, vẫn là một lớp bảo vệ quan trọng.”
Hải Yến đồng ý, dù cô cũng hiểu, việc công khai rộng rãi hơn cũng đồng nghĩa với việc gia đình cô, đặc biệt là mẹ cô, sẽ phải đối mặt với sự chú ý và áp lực lớn hơn từ công chúng, không chỉ từ những kẻ muốn hãm hại họ. Nhưng giữa hai lựa chọn — im lặng chịu đựng trong bóng tối, hay công khai đối mặt dưới ánh sáng — cô và mẹ đều đã chọn con đường thứ hai, dù nó gian nan hơn nhiều.
Buổi chiều, một cuộc họp khẩn cấp khác diễn ra giữa Hải Yến, luật sư Hoàng và anh trung uý để rà soát lại toàn bộ kế hoạch an ninh cho giai đoạn chuẩn bị phiên toà, giờ đây trở nên cấp bách hơn bao giờ hết sau lời đe doạ trực tiếp nhắm vào bà Sáu.
“Chúng tôi sẽ tăng cường lực lượng bảo vệ cho tất cả các nhân chứng chính, đặc biệt trong những tuần trước và trong suốt thời gian diễn ra phiên toà,” anh trung uý cam kết. “Đây là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi lúc này.”
Hải Yến gật đầu, cảm ơn sự cam kết ấy, dù trong lòng cô hiểu, không có biện pháp bảo vệ nào có thể hoàn toàn xoá bỏ nỗi lo lắng thường trực mà cô và những người thân yêu đang phải mang theo, cho tới khi toàn bộ mạng lưới tội ác này thực sự bị đưa ra ánh sáng công lý một cách trọn vẹn.
Tối đó, Kiên tới nhà bà Sáu, mang theo một số thiết bị an ninh cơ bản mà anh tự lắp đặt thêm quanh nhà — camera giám sát, đèn cảm biến chuyển động — dù đội bảo vệ chính thức đã túc trực bên ngoài. “Nhiều lớp bảo vệ vẫn tốt hơn,” anh giải thích khi Hải Yến hỏi tại sao anh làm vậy dù đã có lực lượng chức năng. “Tôi muốn chắc chắn tuyệt đối, không để bất kỳ khe hở nào có thể bị lợi dụng.”
Bà Sáu, quan sát Kiên làm việc tỉ mỉ, mỉm cười nhẹ dù vẫn còn chút lo lắng trong ánh mắt. “Con làm mẹ nhớ tới ba con hồi trước,” bà nói. “Ổng cũng vậy, mỗi lần có bão tới là lo sửa sang nhà cửa kỹ lưỡng, dù mẹ nói không cần thiết tới vậy.”
“Có lẽ đó là cách những người đàn ông thể hiện tình yêu thương của mình,” Hải Yến nói, mỉm cười nhìn Kiên đang cặm cụi làm việc, cảm nhận một sự ấm áp lan toả trong lòng giữa những ngày tháng đầy căng thẳng và lo âu.
Khi công việc hoàn tất, cả ba ngồi lại bên nhau trong phòng khách nhỏ, uống trà và trò chuyện về những điều giản dị, cố gắng tạo ra một khoảng lặng bình yên giữa cơn bão vẫn đang tiếp diễn không ngừng bên ngoài. Đó là những khoảnh khắc nhỏ bé như vậy, Hải Yến nhận ra, đã trở thành nguồn sức mạnh quan trọng giúp cô và những người thân yêu tiếp tục đứng vững trước mọi thử thách đang chờ đợi phía trước.
Trước khi Kiên ra về, anh dặn dò Hải Yến một lần nữa về việc giữ liên lạc thường xuyên, thông báo ngay nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào khác xuất hiện. Cô gật đầu, ôm anh một cái ôm thật chặt trước khi anh rời đi, một cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng cả sự biết ơn và tình cảm sâu sắc mà cô dành cho người đàn ông đã luôn kề vai sát cánh cùng cô suốt hành trình dài đầy gian nan này, không một lần dao động hay lùi bước, dù mọi hiểm nguy có lớn tới đâu đi chăng nữa, dù con đường phía trước còn dài và gian nan tới bao nhiêu đi chăng nữa, dù họ còn phải đối mặt với những gì.