Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 59

Chương 59

Đúng như tin tức bà Hồng cung cấp, hai ngày sau, Đại Dương chính thức tổ chức một cuộc họp báo lớn tại trụ sở công ty, mời hầu hết các cơ quan truyền thông trong tỉnh và cả một số phóng viên từ trung ương xuống dự. Hải Yến, dù không được mời trực tiếp, theo dõi toàn bộ diễn biến qua livestream do một số phóng viên chia sẻ trên mạng xã hội.

Ông Bảo xuất hiện trước ống kính với vẻ ngoài chỉn chu, tự tin hơn hẳn so với lần cuối cùng công chúng thấy ông tại phiên chất vấn đầy sóng gió trước đó. Ông đọc một bài phát biểu được chuẩn bị kỹ lưỡng, thừa nhận có "một số sai sót trong quản lý nội bộ" nhưng kiên quyết phủ nhận mọi cáo buộc liên quan tới buôn người hay thao túng đất đai có tổ chức, gọi đó là "những cáo buộc vô căn cứ nhằm mục đích bôi nhọ doanh nghiệp".

“Chúng tôi đã và đang hợp tác đầy đủ với cơ quan điều tra,” ông nói, giọng ông đều đều, được luyện tập kỹ càng. “Chúng tôi tin tưởng rằng, khi mọi sự thật được làm rõ, Đại Dương sẽ được minh oan hoàn toàn, và có thể tiếp tục đóng góp cho sự phát triển kinh tế của địa phương.”

Cuộc họp báo còn công bố một thông tin khiến Hải Yến giật mình: Đại Dương tuyên bố sẽ khởi kiện một số "cá nhân và tổ chức" vì tội vu khống và cản trở hoạt động kinh doanh hợp pháp, dù không nêu đích danh ai, nhưng ai cũng hiểu ngầm ám chỉ tới nhóm của Hải Yến.

“Đây là một nước cờ liều lĩnh,” luật sư Hoàng nhận định khi cả nhóm họp lại ngay sau khi cuộc họp báo kết thúc. “Họ đang cố gắng định hình dư luận theo hướng có lợi cho mình trước khi kết luận điều tra chính thức được công bố. Đây cũng có thể là dấu hiệu cho thấy, họ đang cảm thấy áp lực rất lớn, và đang cố gắng phản công bằng mọi cách có thể trước khi quá muộn.”

Minh Khang, người cũng có mặt trong buổi họp báo với tư cách phóng viên, gọi điện ngay sau đó, giọng anh đầy phấn khích lẫn cảnh giác. “Tôi để ý thấy, khi được hỏi trực tiếp về cáo buộc liên quan tới buôn người, ông Bảo có một khoảng lặng rất ngắn trước khi trả lời, và câu trả lời của ông ta khá vòng vo so với phong cách trả lời dứt khoát mọi câu hỏi khác. Tôi nghĩ đây là dấu hiệu ông ta đang che giấu điều gì đó lớn hơn những gì ông ta sẵn sàng thừa nhận công khai.”

“Anh có ghi lại được đoạn đó không?” Hải Yến hỏi.

“Có, tôi đã lưu lại toàn bộ video,” Minh Khang đáp. “Tôi nghĩ đây sẽ là một chi tiết quan trọng cho bài viết tiếp theo của tôi, phân tích sự mâu thuẫn giữa lời tuyên bố công khai và những bằng chứng chúng ta đã thu thập được.”

Buổi tối, khi cả nhóm tiếp tục thảo luận về cách đối phó với đe doạ kiện tụng mới, Hải Yến nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ một số điện thoại lạ. Cô do dự một lúc trước khi bắt máy, nhớ lại bài học từ vụ điện thoại bị cài phần mềm gián điệp trước đây.

“Alô?”

“Cô Yến, tôi là phóng viên của một hãng thông tấn nước ngoài,” giọng một người phụ nữ vang lên, phát âm tiếng Việt có phần lơ lớ. “Tôi đang thực hiện một phóng sự về tình trạng buôn người trong ngành thuỷ sản Đông Nam Á. Tôi nghe nói về vụ việc của cô qua một đồng nghiệp, và muốn biết liệu cô có sẵn sàng chia sẻ câu chuyện của mình cho một khán giả quốc tế rộng hơn không.”

Hải Yến cảm thấy bất ngờ trước lời đề nghị này, một khả năng mà cô chưa từng nghĩ tới: đưa câu chuyện của mình ra tầm quốc tế, thu hút sự chú ý không chỉ trong nước mà còn từ cộng đồng quốc tế, những tổ chức có thể gây áp lực từ nhiều phía hơn nữa lên những kẻ đứng sau toàn bộ mạng lưới tội ác này.

“Tôi cần thời gian suy nghĩ, và tham khảo ý kiến luật sư của tôi trước khi trả lời,” cô nói, thận trọng theo đúng nguyên tắc mà cô đã học được suốt nhiều tháng qua. “Chị có thể để lại thông tin liên hệ được không?”

Người phóng viên đồng ý, để lại email và số điện thoại chính thức của hãng thông tấn, cùng với lời hứa sẽ tôn trọng bất kỳ quyết định nào của Hải Yến. Sau khi gác máy, cô chia sẻ ngay với luật sư Hoàng về cuộc gọi này, cả hai cùng cân nhắc lợi ích và rủi ro của việc đưa câu chuyện ra tầm quốc tế.

“Đây có thể là một con dao hai lưỡi,” luật sư Hoàng nhận định. “Một mặt, sự chú ý quốc tế có thể tạo thêm áp lực buộc các cơ quan chức năng phải hành động quyết liệt hơn. Mặt khác, nó cũng có thể khiến những kẻ đứng sau mạng lưới này cảm thấy bị dồn vào chân tường tới mức liều lĩnh hơn, sẵn sàng thực hiện những hành động cực đoan hơn để bảo vệ mình.”

Hải Yến gật đầu, hiểu rõ sự phức tạp của quyết định này, một quyết định cô biết mình cần cân nhắc thật kỹ trước khi đưa ra câu trả lời cuối cùng cho vị phóng viên quốc tế kia.

Tối đó, cô mang câu chuyện này ra bàn bạc với Kiên, cả hai cùng cân nhắc từ nhiều góc độ khác nhau. “Tôi nghĩ, nếu chị quyết định làm việc với họ, chị nên yêu cầu họ phối hợp chặt chẽ với luật sư Hoàng, đảm bảo mọi thông tin công bố đều chính xác và không gây tổn hại tới quá trình điều tra,” Kiên nói, giọng anh cân nhắc kỹ lưỡng.

“Tôi cũng nghĩ vậy,” Hải Yến đáp. “Nhưng tôi cũng lo, nếu câu chuyện được đưa ra quốc tế, có thể sẽ thu hút thêm sự chú ý không mong muốn, không chỉ từ phía đối phương, mà còn từ những người tò mò, hiếu kỳ, có thể làm phức tạp thêm cuộc sống riêng tư của tôi và gia đình.”

“Chị có quyền từ chối nếu chị cảm thấy chưa sẵn sàng,” Kiên nói, nắm lấy tay cô. “Không ai có thể ép chị phải làm điều gì chị không muốn, dù nó có lợi ích tới đâu về mặt chiến lược.”

Hải Yến gật đầu, cảm ơn sự thấu hiểu của anh. Cô dành thêm vài ngày để suy nghĩ, tham khảo ý kiến của cả luật sư Hoàng, anh trung uý, và cả mẹ mình, trước khi đưa ra quyết định cuối cùng.

Bà Sáu, khi được hỏi ý kiến, chỉ nói một câu ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa. “Con làm gì mẹ cũng ủng hộ, miễn là con thấy đó là điều đúng đắn. Mẹ chỉ mong con đừng quên chăm sóc bản thân giữa tất cả những chuyện này.”

Lời nhắc nhở giản dị ấy của mẹ khiến Hải Yến nhận ra, giữa guồng quay không ngừng nghỉ của cuộc điều tra, cô đã ít nhiều bỏ quên việc chăm sóc chính bản thân mình. Cô quyết định dành trọn vẹn buổi cuối tuần sắp tới để nghỉ ngơi, không nghĩ tới bất kỳ điều gì liên quan tới vụ việc, một sự nghỉ ngơi cần thiết trước khi bước tiếp vào chặng đường còn nhiều thử thách phía trước.

Cuối tuần đó, cô cùng Kiên và bà Sáu có một chuyến đi nhỏ ra biển, chỉ để ngồi ngắm sóng, ăn hải sản tươi, và tạm quên đi mọi áp lực trong vài giờ đồng hồ hiếm hoi. Đó là lần đầu tiên sau nhiều tuần, Hải Yến cảm nhận được một sự thư thái trọn vẹn, một khoảng lặng quý giá giữa cơn bão vẫn đang tiếp diễn không ngừng trong cuộc sống của cô.

Ngồi trên bãi cát, nhìn những con sóng vỗ về liên tục vào bờ, Hải Yến chợt nhớ tới những buổi chiều thuở nhỏ, khi cha cô thường dẫn cô ra biển sau mỗi ngày làm việc mệt nhọc, dạy cô cách nhận biết con nước lớn ròng, cách đọc những dấu hiệu thời tiết qua màu sắc của bầu trời. Ông từng nói với cô, biển cả tuy dữ dội nhưng luôn có quy luật riêng của nó, và người hiểu được quy luật ấy sẽ không bao giờ bị nó nhấn chìm, dù sóng gió có lớn tới đâu.

“Con đang nghĩ gì vậy?” bà Sáu hỏi, ngồi xuống cạnh con gái, tay bà cầm theo một túi bánh phồng tôm mới nướng.

“Con đang nhớ ba,” Hải Yến đáp, mỉm cười nhẹ nhàng dù mắt cô hơi cay. “Nhớ những buổi chiều ba dẫn con ra biển, dạy con đủ thứ chuyện.”

Bà Sáu gật đầu, ánh mắt bà cũng xa xăm theo dòng hồi ức. “Ba con thương biển lắm. Ổng nói, biển dạy cho người ta biết kiên nhẫn, biết chờ đợi đúng thời điểm để hành động, chứ không phải lúc nào cũng vội vàng chống chọi.”

Kiên, ngồi cách đó không xa, mỉm cười nhìn hai mẹ con, không xen vào cuộc trò chuyện riêng tư ấy, chỉ lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi cùng những người đã trở nên thân thiết như gia đình của chính anh trong suốt hành trình vừa qua.

Buổi chiều muộn, khi cả ba chuẩn bị ra về, Hải Yến đứng lại một lúc, nhìn ra mặt biển mênh mông trước khi ánh hoàng hôn tắt hẳn, cảm nhận một sự tiếp thêm sức mạnh kỳ lạ từ chính nơi cha cô từng yêu quý nhất. Cô hiểu, dù chặng đường phía trước còn dài và đầy chông gai, cô sẽ tiếp tục bước đi, với sự kiên nhẫn và bền bỉ mà biển cả đã dạy cho cả cô và cha cô, qua biết bao thế hệ nối tiếp nhau, như những con sóng vẫn miệt mài vỗ vào bờ, không bao giờ ngừng nghỉ, không bao giờ từ bỏ, cho tới khi đạt được điều mình hướng tới, dù phải mất bao lâu đi chăng nữa, dù phải đối mặt với bao nhiêu con sóng dữ trên chặng đường phía trước.

Đã sao chép liên kết chương