Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 50

Chương 50

Hai tuần sau phiên chất vấn, cuộc sống của Hải Yến đã ổn định thành một nhịp điệu mới, dù không kém phần căng thẳng: buổi sáng dành cho việc chuẩn bị tài liệu đối phó với vụ kiện phỉ báng, buổi chiều tiếp tục công việc điều tra cùng Kiên và luật sư Hoàng, buổi tối dành thời gian cho mẹ và những khoảnh khắc hiếm hoi được nghỉ ngơi bên cạnh những người thân yêu.

Buổi gặp gỡ cộng đồng mà cô ấp ủ cũng đã được tổ chức thành công tại sân đình làng, thu hút hơn hai trăm người dân tới tham dự, từ những hộ nuôi tôm cũ của hợp tác xã Kênh Ba cho tới công nhân hiện tại của Đại Dương. Đứng trên bậc thềm đình làng cũ kỹ, dưới bóng mát của cây đa cổ thụ đã chứng kiến biết bao thế hệ người dân nơi đây lớn lên, Hải Yến nhìn xuống biển người đang chăm chú lắng nghe, cảm nhận một trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy vinh dự.

Buổi gặp gỡ diễn ra với không ít câu hỏi gay gắt. Một người đàn ông lớn tuổi đứng dậy, chất vấn thẳng thừng: “Cô nói vì công lý, nhưng cô có nghĩ tới việc bao nhiêu gia đình sẽ khốn đốn nếu công ty phá sản không?” Hải Yến trả lời từng câu hỏi một cách bình tĩnh, kiên nhẫn, nhắc lại cam kết của mình về việc tìm kiếm một giải pháp công bằng, không nhằm phá huỷ sinh kế của những người vô can.

Có vài người, như Kiên từng lo ngại, đặt ra những câu hỏi mang tính khiêu khích, cố tình lái câu chuyện sang hướng công kích cá nhân, nhưng đám đông xung quanh, phần lớn đã có cảm tình với sự chân thành của Hải Yến, tự động lên tiếng phản bác, khiến những nỗ lực gây rối ấy nhanh chóng bị dập tắt. Đến cuối buổi, một bà cụ run rẩy bước lên, nắm lấy tay Hải Yến, nước mắt lưng tròng: “Cảm ơn con đã dám nói lên những điều mà cả làng này chôn giấu suốt mười năm qua.”

Khoảnh khắc ấy, hơn bất kỳ lời khen ngợi hay bằng chứng pháp lý nào, đã khắc sâu vào tâm trí Hải Yến như một minh chứng sống động cho ý nghĩa thực sự của hành trình cô đang theo đuổi — không phải chỉ là những con số, những phiên toà, mà là niềm tin và hy vọng được khôi phục trong lòng những con người đã sống quá lâu trong bóng tối của sự im lặng và sợ hãi.

Giữa lúc mọi thứ dần đi vào ổn định, một cuộc gọi từ anh trung uý mang tới một tin tức mới, mở ra một chương hoàn toàn khác cho cuộc điều tra. “Chúng tôi vừa nhận được phản hồi từ Cục Thuế về việc truy vết dòng tiền của các công ty vệ tinh,” anh nói, giọng anh đầy phấn khích nghề nghiệp. “Có một khoản chuyển tiền lớn, đều đặn hằng quý, từ một tài khoản liên quan tới Tập đoàn Miền Duyên Hải, chuyển tới một công ty môi giới lao động có trụ sở tại Cà Mau.”

“Công ty môi giới lao động?” Hải Yến hỏi, một linh cảm bất an dâng lên trong lòng.

“Đúng vậy,” anh trung uý xác nhận. “Và theo những gì chúng tôi bước đầu tìm hiểu, công ty này có liên quan tới việc cung cấp thuyền viên cho các đội tàu cá, bao gồm cả đội tàu mà em trai anh Kiên từng làm việc bảy năm trước.”

Tin tức ấy khiến Hải Yến lập tức liên hệ với Kiên, cả hai cùng nhận ra, sợi dây liên kết giữa vụ án của cha cô, cái chết của Khải, và toàn bộ mạng lưới tài chính đứng sau Dự án Cửa Biển, giờ đây đã hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Đường dây đưa người trái phép trên biển mà ông Tám Lành từng tiết lộ, tưởng như đã bị gác lại trong nhiều tuần qua giữa vô số những diễn biến khác, giờ đây bất ngờ trở lại như một mắt xích quan trọng, có thể kết nối toàn bộ mạng lưới tội ác lại với nhau thành một bức tranh hoàn chỉnh.

“Chúng ta cần điều tra sâu hơn về công ty môi giới lao động này,” Kiên nói, giọng anh vừa lo lắng vừa quyết tâm. “Nếu đúng là họ đang sử dụng các đội tàu cá để vận chuyển người trái phép, phục vụ cho một mục đích nào đó liên quan tới Dự án Cửa Biển, đây sẽ là một tội danh nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì chúng ta đã phát hiện cho tới nay.”

Hải Yến gật đầu, cảm nhận rõ ràng một chương mới đang mở ra trong hành trình đầy gian nan này. Nhìn lại chặng đường đã qua — từ một cuộc audit đơn giản, tới việc phát hiện gian lận có hệ thống, tới sự thật phức tạp về cha mình, tới một chiến thắng bước đầu tại Hội đồng Nhân dân — cô nhận ra, mỗi khi cô nghĩ mình đã chạm tới đáy của sự thật, một lớp bí mật mới lại hé lộ, cho thấy quy mô thực sự của những gì cô đang đối mặt còn lớn hơn nhiều so với bất kỳ điều gì cô từng tưởng tượng.

“Chúng ta sẽ tiếp tục,” cô nói, giọng cô vang lên đầy quyết tâm trong buổi tối tĩnh lặng. “Dù con đường phía trước còn dài bao nhiêu, dù còn bao nhiêu bí mật cần phải phanh phui, tôi sẽ không dừng lại cho tới khi toàn bộ mạng lưới này bị đưa ra ánh sáng, và tất cả những nạn nhân của nó, dù còn sống hay đã khuất, đều nhận được công lý mà họ xứng đáng có được.”

Kiên nhìn cô, ánh mắt anh vừa đầy lo lắng vừa đầy khâm phục. “Tôi biết chị sẽ nói vậy,” anh nói, khẽ mỉm cười dù gương mặt vẫn còn nặng trĩu suy tư. “Chỉ là, mỗi lần chúng ta tưởng mình đã đi tới gần cuối con đường, nó lại kéo dài thêm ra. Tôi bắt đầu tự hỏi, liệu có một điểm dừng thực sự nào cho tất cả những chuyện này không.”

“Có lẽ không có một điểm dừng đơn giản, rõ ràng như chúng ta từng mong đợi,” Hải Yến đáp, giọng cô trầm ngâm. “Nhưng tôi nghĩ, mỗi mảnh sự thật chúng ta tìm ra, mỗi nạn nhân chúng ta giúp đỡ, mỗi bước tiến nhỏ trong quá trình pháp lý, đều là một phần của điểm đến cuối cùng đó, dù nó không đến trong một khoảnh khắc duy nhất mà trải dài qua cả một hành trình.”

Họ ngồi lặng bên nhau một lúc lâu trong bóng tối buổi tối, không cần thêm lời nào, chỉ có sự hiện diện của nhau là đủ để xoa dịu những lo âu về một chặng đường mới đang mở ra. Nhìn lại năm mươi ngày đã qua kể từ ngày Hải Yến đặt chân xuống bãi container cảng Năm Căn, cả hai đều nhận ra, họ đã đi được một chặng đường dài hơn bất kỳ ai trong số họ từng dám tưởng tượng — từ một nghi ngờ nhỏ bé về một mã vùng nuôi cũ, tới việc phanh phui một mạng lưới tội ác trải dài từ Nam ra Trung, liên quan tới cả những nhóm đầu tư quốc tế.

Nhưng cả hai cũng hiểu, đây mới chỉ là điểm giữa của một hành trình còn dài hơn thế nữa. Đường dây đưa người trái phép, số phận thật sự của những thuyền viên đã bị đưa đi rồi biến mất không dấu vết, danh tính đầy đủ của những kẻ đứng sau Tập đoàn Miền Duyên Hải, và cả kết quả cuối cùng của những phiên toà, những cuộc điều tra vẫn còn đang tiếp diễn — tất cả vẫn còn ở phía trước, chờ đợi họ với những thử thách mà có lẽ, còn lớn lao và nguy hiểm hơn bất cứ điều gì họ đã trải qua cho tới lúc này.

“Dù còn bao xa nữa,” Kiên nói, phá vỡ sự im lặng, giọng anh chắc chắn như một lời thề, “tôi sẽ đi cùng chị, từng bước một, cho tới khi nào chị cần tôi.”

Hải Yến quay sang nhìn anh, trong ánh trăng mờ nhạt của buổi tối, cô nhìn thấy trong đôi mắt anh một sự chân thành tuyệt đối, một cam kết không lay chuyển được bởi bất kỳ hiểm nguy nào. Cô gật đầu, không nói thêm lời nào, chỉ để bàn tay mình tìm tới bàn tay anh, xiết chặt, như một lời hứa thầm lặng cho cả chặng đường dài còn ở phía trước, cho tất cả những gì họ vẫn chưa biết sẽ phải đối mặt, nhưng chắc chắn sẽ cùng nhau vượt qua.

Đêm đó, khi Kiên đã ra về, Hải Yến ngồi lại một mình trước hiên nhà, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, nghĩ về cha mình, về mẹ, về tất cả những con người đã bước vào cuộc đời cô suốt năm mươi ngày qua theo những cách cô chưa từng ngờ tới. Cô mở cuốn sổ tay của cha, lật tới trang trống cuối cùng, và lần đầu tiên, cô cầm bút, viết thêm vào đó dòng chữ của chính mình, tiếp nối những gì ông đã để lại dang dở mười năm trước.

“Con đã tìm ra một phần sự thật, ba à,” cô viết, nét chữ cô run nhẹ vì xúc động. “Nhưng con biết, vẫn còn rất nhiều điều phía trước. Con sẽ tiếp tục, không phải để trả thù, mà để hoàn thành những gì ba đã không kịp làm — để đảm bảo không còn ai khác phải chịu đựng những gì gia đình mình đã trải qua nữa.”

Cô gấp cuốn sổ lại, ôm nó vào ngực trong chốc lát, rồi đặt nó cẩn thận vào chiếc hộp gỗ nhỏ bên cạnh giường, nơi cô cất giữ những kỷ vật quý giá nhất của mình. Đêm nay, dù biết rõ chặng đường phía trước còn dài và đầy chông gai, cô cho phép mình được nghỉ ngơi trọn vẹn, tích luỹ sức lực cho những thử thách mới đang chờ đợi ở nửa sau của hành trình mà cô đã chọn dấn thân, kể từ ngày định mệnh đưa cô trở lại vùng đất mang tên cha mình từng gắn bó cả cuộc đời.

Đã sao chép liên kết chương