Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 57

Chương 57

Gần một tháng sau khi chiến dịch giải cứu quốc tế được khởi động, tin tức mà mọi người chờ đợi cuối cùng cũng tới. Anh trung uý gọi điện cho Hải Yến vào một buổi sáng sớm, giọng anh không giấu được sự xúc động. “Chúng tôi vừa nhận được xác nhận, ba trong bốn nạn nhân đã được giải cứu thành công đêm qua, hiện đang trên đường về nước.”

Hải Yến cảm thấy một cơn nghẹn ngào dâng lên, cô lập tức gọi báo tin cho bà Tư Loan, người đã chờ đợi tin tức về con trai mình suốt năm năm ròng rã. Giọng bà run lên qua điện thoại, xen lẫn giữa tiếng khóc và tiếng cười không thể kìm nén.

“Con tôi, con tôi sắp về rồi sao?” bà hỏi đi hỏi lại, như không dám tin vào những gì mình vừa nghe.

“Đúng vậy, bác ạ,” Hải Yến đáp, chính giọng cô cũng nghẹn ngào theo. “Hùng nằm trong số ba người được giải cứu. Em ấy đang trên đường về, có thể sẽ cần thời gian để hồi phục sau những gì đã trải qua, nhưng em ấy còn sống, và sắp được về nhà.”

Cuộc gọi kết thúc trong tiếng khóc hạnh phúc của cả hai người. Hải Yến gác máy, ngồi lặng một lúc lâu, để cho cảm xúc dâng trào tự do, cảm nhận một niềm hạnh phúc thuần khiết hiếm hoi giữa hành trình đầy gian nan mà cô đã theo đuổi suốt nhiều tháng qua.

Buổi chiều, cô cùng Kiên và cả nhóm hỗ trợ tâm lý tổ chức một buổi đón tiếp nhỏ tại trụ sở công an tỉnh, nơi ba nạn nhân được đưa về sau chuyến bay dài. Hùng, gầy gò và hốc hác hơn nhiều so với những tấm ảnh cũ mẹ cậu từng cho Hải Yến xem, bước xuống xe với ánh mắt còn đầy hoảng sợ, nhưng khi thấy mẹ mình chạy tới ôm chầm lấy, cả hai mẹ con oà khóc nức nở giữa vòng tay của nhau, một cảnh tượng khiến không ai trong số những người chứng kiến có thể cầm được nước mắt.

“Cảm ơn cô,” Hùng nói với Hải Yến sau khi đã bình tĩnh lại phần nào, giọng cậu vẫn còn run rẩy. “Con tưởng con sẽ không bao giờ được về nhà nữa.”

“Em không cần cảm ơn tôi,” Hải Yến đáp, mỉm cười qua làn nước mắt. “Chính sự kiên cường của em, và của tất cả những người đã không từ bỏ hy vọng, mới là điều mang em trở về.”

Giữa niềm vui của buổi đón tiếp, một nỗi buồn vẫn âm thầm len lỏi trong lòng Hải Yến: người thứ tư, người mà gia đình vẫn đang chờ đợi tin tức, chưa được tìm thấy trong đợt giải cứu này. Anh trung uý giải thích, cơ sở nơi người này bị giữ đã kịp di chuyển trước khi lực lượng giải cứu ập tới, có thể do rò rỉ thông tin từ phía trong đường dây.

“Chúng tôi sẽ tiếp tục truy tìm,” anh nói, giọng anh đầy quyết tâm nhưng cũng không giấu được sự lo lắng. “Nhưng việc cơ sở đó kịp di chuyển cho thấy, đâu đó trong mạng lưới, vẫn còn người được báo tin trước, có thể liên quan trực tiếp tới những gì chúng ta vừa phát hiện về Nguyễn Đăng Hoài.”

Thông tin ấy khiến Hải Yến không khỏi lo lắng. Nếu đúng là có sự rò rỉ thông tin liên quan tới việc họ vừa xác định danh tính của người trung gian bí ẩn, điều đó có nghĩa là, mạng lưới này vẫn còn tai mắt ở những nơi họ không ngờ tới, và bất kỳ bước tiến nào của họ cũng có thể đã bị theo dõi sát sao hơn những gì họ tưởng.

Cô gọi ngay cho luật sư Hoàng để chia sẻ mối lo ngại này. “Chúng ta cần cẩn trọng hơn nữa trong việc chia sẻ thông tin,” luật sư Hoàng đồng tình. “Có thể đã tới lúc chúng ta cần giới hạn số người biết về những phát hiện mới nhất, chỉ những ai thực sự cần thiết mới được thông báo.”

Buổi tối, sau khi tiễn gia đình Hùng về nghỉ ngơi tại một khách sạn nhỏ được cơ quan chức năng bố trí để theo dõi sức khoẻ trong vài ngày đầu, Hải Yến ngồi lại với Kiên, chia sẻ về nỗi lo lắng mới này.

“Tôi cứ nghĩ, chúng ta đang tiến gần hơn tới chiến thắng,” cô nói, giọng cô trầm xuống. “Nhưng tin tức về người thứ tư khiến tôi nhận ra, đối phương vẫn còn khả năng phản ứng nhanh nhạy hơn chúng ta tưởng. Họ vẫn đang theo dõi chúng ta, chỉ là chúng ta không biết bằng cách nào.”

“Chúng ta sẽ tìm ra người thứ tư,” Kiên nói, giọng anh kiên định, nắm lấy tay cô. “Và chúng ta sẽ tìm ra cách họ đang rò rỉ thông tin. Đây chỉ là một trở ngại, không phải một thất bại.”

Hải Yến gật đầu, cố gắng lấy lại tinh thần sau một ngày đầy cảm xúc lẫn lộn — niềm vui tột cùng khi thấy ba gia đình được đoàn tụ, xen lẫn nỗi lo âu về những gì vẫn còn ẩn giấu phía trước. Cô hiểu, cuộc chiến này, dù đã đạt được những chiến thắng quan trọng, vẫn còn rất xa mới tới hồi kết, và mỗi bước tiến của họ đều có thể kéo theo một phản ứng tương xứng từ phía bên kia, những kẻ vẫn đang tìm mọi cách để bảo vệ những bí mật cuối cùng của mình.

Sáng hôm sau, Hải Yến quyết định tự mình rà soát lại toàn bộ danh sách những người biết về thông tin liên quan tới Nguyễn Đăng Hoài, cố gắng xác định xem rò rỉ có thể xuất phát từ đâu. Danh sách không dài: cô, Kiên, luật sư Hoàng, anh trung uý và một vài đồng nghiệp trực tiếp của anh trong đội điều tra, Minh Khang.

Cô loại trừ ngay những người cô tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng không thể không cân nhắc khả năng rò rỉ xảy ra ở cấp độ cao hơn trong chính cơ quan điều tra, nơi thông tin có thể đã được báo cáo lên trên trước khi tới tay đội thực thi trực tiếp, tạo ra một khoảng thời gian đủ để tin tức lọt ra ngoài.

Cô chia sẻ suy nghĩ này với anh trung uý trong cuộc gọi buổi sáng. Anh im lặng một lúc lâu trước khi đáp, giọng anh nặng nề. “Tôi cũng đã nghĩ tới khả năng đó. Đây là một khả năng nhạy cảm, khó điều tra vì liên quan tới nội bộ cơ quan chức năng. Nhưng tôi hứa sẽ báo cáo mối lo ngại này lên cấp trên, đề nghị thắt chặt quy trình bảo mật thông tin cho những vụ việc nhạy cảm như thế này.”

“Tôi không muốn đổ lỗi cho bất kỳ ai trong các anh,” Hải Yến nói nhanh, sợ rằng lời nói của mình có thể gây hiểu lầm. “Tôi chỉ muốn đảm bảo, chúng ta học được bài học từ lần này, để không lặp lại sai sót tương tự trong tương lai, đặc biệt khi chúng ta đang tiến gần hơn tới việc xác định danh tính đầy đủ của Nguyễn Đăng Hoài.”

“Tôi hiểu, và tôi đánh giá cao sự thẳng thắn của chị,” anh trung uý đáp. “Từ giờ, tôi sẽ hạn chế việc chia sẻ thông tin nhạy cảm chỉ trong phạm vi những người thực sự cần biết, và sẽ áp dụng quy trình bảo mật chặt chẽ hơn cho bất kỳ hoạt động nào liên quan tới việc truy tìm ông ta.”

Buổi trưa, khi Hải Yến ghé thăm Hùng tại khách sạn nơi cậu đang được chăm sóc, cô nhận thấy cậu đã có phần tỉnh táo và bình tĩnh hơn so với ngày hôm trước, dù ánh mắt vẫn còn phảng phất nỗi sợ hãi từ những gì đã trải qua. Hùng kể lại, dù rời rạc và đầy khó khăn, một vài chi tiết về nơi cậu từng bị giam giữ, những người cùng cảnh ngộ, và cả một cái tên mà cậu tình cờ nghe được từ những kẻ canh giữ — một cái tên nghe qua khiến Hải Yến giật mình: "Hoài Sẹo", một biệt danh có lẽ dùng để chỉ đích danh Nguyễn Đăng Hoài, người mà giờ đây, dường như không chỉ là một trung gian mua bán đất, mà còn trực tiếp điều hành một phần của mạng lưới buôn người này.

“Chi tiết này rất quan trọng,” Hải Yến nói, ghi chép cẩn thận, cảm ơn Hùng vì đã can đảm chia sẻ dù vẫn còn đang trong quá trình hồi phục tâm lý. “Em không cần kể thêm nếu cảm thấy quá khó khăn. Chúng tôi sẽ tôn trọng nhịp độ của em.”

“Em muốn kể,” Hùng đáp, giọng cậu kiên quyết dù vẫn còn run rẩy. “Em muốn những gì em biết giúp được ai đó, giống như cách người khác đã giúp em được trở về.”

Rời khỏi khách sạn, Hải Yến lập tức gọi báo tin về biệt danh "Hoài Sẹo" cho anh trung uý, người xác nhận đây là một chi tiết cực kỳ giá trị, có thể giúp liên kết trực tiếp Nguyễn Đăng Hoài với hoạt động buôn người, chứ không chỉ dừng lại ở vai trò trung gian mua bán đất như trước đây họ vẫn nghĩ.

“Nếu chúng ta có thể xác nhận đầy đủ, ông ta sẽ phải đối mặt với nhiều tội danh cùng lúc,” anh trung uý nói, giọng anh nghiêm trọng. “Đây không chỉ là gian lận thương mại hay thao túng đất đai nữa, mà là buôn người, một trong những tội danh nghiêm trọng nhất theo pháp luật hiện hành.”

Trên đường về, Hải Yến nhìn ra cửa xe, ánh nắng chiều nhuộm vàng những cánh đồng nuôi tôm trải dài hai bên đường, một khung cảnh yên bình đối lập hoàn toàn với những gì cô vừa biết được. Cô nghĩ tới tất cả những con người đã đi qua bàn tay của Nguyễn Đăng Hoài — những hộ nuôi tôm mất đất, những thuyền viên bị lừa gạt, những nạn nhân buôn người bị đưa đi biệt xứ — và tự hỏi, còn bao nhiêu bí mật đen tối nữa đang chờ đợi được phơi bày, trước khi toàn bộ sự thật về con người này, và về cả mạng lưới đứng sau ông ta, được đưa ra ánh sáng hoàn toàn.

Đã sao chép liên kết chương