Chương 82
Chương 82
Hai ngày sau khi tin nhắn đe doạ xuất hiện, đội an ninh do anh trung uý phụ trách đã hoàn tất việc bố trí một vòng bảo vệ chặt chẽ hơn quanh nhà bà Sáu, với các ca trực luân phiên suốt ngày đêm, kín đáo nhưng hiệu quả. Kiên, dù không còn chính thức tham gia vào đội điều tra do quy định tránh xung đột lợi ích, vẫn tự nguyện dành phần lớn thời gian rảnh rỗi của mình để túc trực gần nhà, một sự hiện diện âm thầm nhưng vững chãi khiến Hải Yến cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.
Buổi sáng thứ ba trong giai đoạn chờ tuyên án, khi Hải Yến đang ngồi cùng mẹ chuẩn bị hàng hoá cho gian hàng tôm khô như một cách để giữ cho cuộc sống thường nhật tiếp diễn bất chấp mọi căng thẳng, cô nhận thấy một người đàn ông lạ mặt đứng quan sát ngôi nhà từ phía bên kia con hẻm, dáng vẻ cố tình tỏ ra tự nhiên nhưng ánh mắt lại liên tục đảo về phía cửa nhà.
Cô kín đáo báo cho một trong những người trực an ninh gần đó, người này lập tức liên lạc với đội tuần tra. Trong vòng vài phút, hai cảnh sát mặc thường phục tiếp cận người đàn ông để kiểm tra giấy tờ. Người này, sau một hồi lúng túng, khai rằng mình chỉ đang chờ người quen, nhưng khi bị yêu cầu xuất trình thông tin liên lạc của người quen đó, ông ta không thể cung cấp được câu trả lời thuyết phục.
“Chúng tôi sẽ đưa người này về trụ sở để làm rõ,” một trong hai cảnh sát thông báo cho Hải Yến qua điện thoại của anh trung uý sau đó. “Dù chưa có bằng chứng cụ thể nào cho thấy ông ta có liên quan trực tiếp tới vụ án, thái độ bất minh khi bị kiểm tra khiến chúng tôi cần điều tra thêm.”
Sự việc, dù chưa xác định rõ tính chất, càng khiến Hải Yến nhận thức sâu sắc hơn về mức độ nghiêm trọng của tình hình an ninh trong giai đoạn nhạy cảm này. Cô gọi điện cho luật sư Hoàng để thông báo, và cả hai cùng thống nhất, cần phải cẩn trọng hơn nữa cho tới khi bản án chính thức được tuyên và tình hình lắng xuống.
Buổi chiều, Kiên ghé qua, mang theo một bản báo cáo sơ bộ mà anh nhận được từ một người bạn cũ vẫn còn làm việc trong ngành, dù bản thân anh không còn quyền tiếp cận trực tiếp hồ sơ điều tra. “Người đàn ông sáng nay,” anh nói, giọng anh nghiêm trọng, “có tiền án về tội đe doạ và cưỡng đoạt tài sản, từng bị bắt cách đây năm năm vì liên quan tới một vụ tranh chấp đất đai ở khu vực lân cận. Chưa có bằng chứng trực tiếp liên kết ông ta với Đại Dương hay Tập đoàn Miền Duyên Hải, nhưng mô-típ hành vi rất giống với những gì chúng ta đã từng gặp trước đây.”
Hải Yến gật đầu, cảm nhận một sự lo lắng quen thuộc nhưng cũng đã trở nên chai sạn phần nào sau tất cả những gì cô đã trải qua suốt hành trình này. “Tôi bắt đầu nghĩ,” cô nói, giọng cô trầm ngâm, “có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ có được một khoảng thời gian hoàn toàn yên bình cho tới khi mọi thứ thực sự kết thúc — cho tới khi bản án cuối cùng được tuyên, và ông Vinh, nếu bị dẫn độ thành công, cũng phải đối mặt với công lý.”
“Có lẽ vậy,” Kiên đồng ý, nắm lấy tay cô. “Nhưng chúng ta đã đi được xa tới mức này, chị Yến. Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai ngăn cản chúng ta ở những bước cuối cùng.”
Tối hôm đó, một cuộc gọi bất ngờ từ Elena, quan sát viên quốc tế, mang tới thêm một tin tức đáng chú ý. “Tôi vừa nhận được thông tin từ đồng nghiệp của mình đang theo dõi tiến trình dẫn độ ở nước ngoài,” cô nói qua điện thoại, giọng cô có phần thận trọng. “Đội ngũ luật sư của ông Vinh đã nộp đơn kháng nghị khẩn cấp, cố gắng trì hoãn phiên điều trần sơ bộ với lý do thủ tục pháp lý chưa đầy đủ. Toà án nước sở tại đang xem xét đơn kháng nghị này, và có thể sẽ mất thêm một khoảng thời gian trước khi có quyết định cuối cùng.”
Tin tức này, dù không hoàn toàn bất ngờ, vẫn khiến Hải Yến cảm thấy một chút nản lòng. Cô đã hy vọng tiến trình sẽ diễn ra suôn sẻ hơn, nhưng thực tế nhắc nhở cô rằng, đối với một người có nguồn lực và quan hệ như Trần Quốc Vinh, mọi con đường pháp lý đều có thể bị kéo dài, bị làm phức tạp thêm bằng những thủ đoạn tinh vi.
“Cô đừng quá lo lắng,” Elena trấn an, như thể đọc được tâm trạng của Hải Yến qua giọng nói. “Những chiến thuật trì hoãn như thế này là điều thường thấy trong các vụ dẫn độ phức tạp. Điều quan trọng là bằng chứng chúng ta có rất vững chắc, và toà án quốc tế thường không dễ dàng bị thuyết phục bởi những lập luận thủ tục đơn thuần khi đối mặt với những cáo buộc nghiêm trọng như thế này.”
Sau cuộc gọi, Hải Yến ngồi lặng một mình trong phòng, cố gắng cân bằng giữa hy vọng và sự thực tế. Cô mở cuốn sổ tay của cha ra, đọc lại những dòng chữ ông viết mười năm trước, tìm kiếm một nguồn sức mạnh quen thuộc giữa những ngày đầy bất định này.
Bà Sáu, nhận thấy con gái có vẻ trầm tư, bước vào phòng, ngồi xuống cạnh cô. “Con đang lo lắng về chuyện dẫn độ à?” bà hỏi, giọng bà nhẹ nhàng.
“Con chỉ mệt mỏi vì cứ phải chờ đợi,” Hải Yến thừa nhận. “Mọi thứ tưởng như đã gần tới đích, nhưng lại luôn có thêm một trở ngại mới xuất hiện.”
Bà Sáu vuốt nhẹ tóc con gái, một cử chỉ âu yếm bà vẫn thường làm từ khi Hải Yến còn nhỏ. “Con nhớ hồi con còn bé, mỗi lần con nôn nóng chờ tôm lớn để thu hoạch, ba con hay nói gì với con không?”
Hải Yến mỉm cười nhẹ trước ký ức bất chợt hiện về. “Ba nói, con nước lên xuống có nhịp điệu riêng của nó, không ai có thể ép nó nhanh hơn hay chậm hơn ý muốn của mình. Việc của người nuôi tôm là kiên nhẫn chăm sóc, và tin tưởng vào nhịp điệu tự nhiên ấy.”
“Đúng vậy,” bà Sáu gật đầu. “Công lý cũng có nhịp điệu riêng của nó, con à. Có thể chậm hơn con muốn, có thể gập ghềnh hơn con mong đợi, nhưng nếu con đã gieo đúng hạt giống, chăm sóc đúng cách, con nước rồi cũng sẽ lên, đúng vào lúc nó cần lên.”
Lời nói giản dị nhưng đầy triết lý ấy của mẹ khiến Hải Yến cảm thấy được xoa dịu phần nào. Cô ôm lấy bà Sáu, cảm nhận sự ấm áp quen thuộc tiếp thêm cho cô sức mạnh để tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi, dù không biết chính xác còn bao lâu nữa trước khi mọi chuyện thực sự đi đến hồi kết.
Đêm đó, trước khi ngủ, cô nhắn tin cho Kiên, Minh Khang và luật sư Hoàng, cảm ơn tất cả vì đã luôn đồng hành và hỗ trợ cô trong suốt giai đoạn khó khăn này. Mỗi người đáp lại bằng những lời động viên chân thành, một lần nữa nhắc nhở cô rằng, dù con đường phía trước còn nhiều bất định, cô chưa bao giờ phải đi một mình.
Sáng hôm sau, anh trung uý ghé qua nhà bà Sáu để thông báo kết quả thẩm vấn người đàn ông lạ mặt bị tạm giữ ngày hôm trước. “Ông ta khai đã được một người trung gian không rõ danh tính thuê để 'theo dõi và báo cáo tình hình' quanh nhà chị, đổi lấy một khoản tiền không nhỏ,” anh nói, giọng anh vừa nghiêm túc vừa có phần dè dặt. “Ông ta khẳng định không được giao nhiệm vụ gây hại trực tiếp, chỉ thu thập thông tin về lịch trình di chuyển của chị và gia đình. Nhưng chúng tôi không thể xác minh được liệu lời khai đó có đầy đủ sự thật hay không.”
Hải Yến cảm thấy một nỗi bất an mới dâng lên trước thông tin này. “Vậy có nghĩa là,” cô nói chậm rãi, “vẫn còn ai đó, có thể liên quan tới Đại Dương hoặc Tập đoàn Miền Duyên Hải, đang tiếp tục theo dõi chúng tôi, ngay cả khi phiên toà đã gần tới hồi kết?”
“Đó là khả năng chúng tôi phải tính tới,” anh trung uý xác nhận. “Nhưng chị đừng quá hoang mang. Việc bị theo dõi, dù đáng lo ngại, khác hoàn toàn với việc có ý định gây hại trực tiếp. Có thể đây chỉ là một hành động thăm dò của những kẻ đang cố gắng đánh giá xem chị và gia đình có còn nắm giữ thêm bằng chứng nào chưa được công bố hay không, trước khi bản án chính thức được đưa ra.”
Lời giải thích ấy, dù mang tính trấn an, cũng đồng thời làm rõ thêm một điều Hải Yến đã ngờ tới từ lâu: cuộc chiến này, dù đã đi được một chặng đường rất dài, vẫn chưa hoàn toàn kết thúc, và những kẻ đứng sau vẫn còn đủ nguồn lực để tiếp tục gây áp lực bằng nhiều hình thức khác nhau, dù kín đáo hơn trước.
Cô dành phần còn lại của buổi sáng để cùng luật sư Hoàng rà soát lại một lần nữa toàn bộ những tài liệu và bằng chứng còn lưu giữ, đảm bảo mọi thứ quan trọng đều đã được nộp chính thức cho toà án và không còn phụ thuộc vào bất kỳ bản sao riêng lẻ nào có thể bị đánh cắp hay tiêu huỷ. Đây là một biện pháp phòng ngừa cần thiết, dù muộn màng, sau khi nhận ra mức độ kiên trì đáng sợ của những kẻ vẫn đang cố gắng bảo vệ những gì còn sót lại của đế chế tội ác đang sụp đổ.
“Chúng ta đã làm tất cả những gì có thể,” luật sư Hoàng nói, khi cả hai hoàn tất việc rà soát. “Giờ đây, phần còn lại nằm trong tay hội đồng xét xử, và trong sự kiên nhẫn của chính chúng ta.”
Hải Yến gật đầu, cảm nhận một sự bình tĩnh mới mẻ len lỏi vào lòng, dù nỗi lo lắng về an ninh vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Cô biết, những ngày còn lại trước khi bản án được tuyên sẽ tiếp tục là những ngày đầy thử thách, nhưng cô cũng tin tưởng rằng, với sự đồng hành của tất cả những người xung quanh, cô sẽ đủ sức vượt qua, giống như cô đã vượt qua tất cả những thử thách khác trên suốt chặng đường vừa qua.