Chương 69
Chương 69
Sáng hôm sau, Hải Yến chia sẻ mối lo ngại của mình với luật sư Hoàng và anh trung uý ngay trong cuộc họp đầu tiên của ngày mới. Cả hai đều lắng nghe nghiêm túc, dù anh trung uý có phần trấn an cô.
“Chúng tôi cũng nhận thấy thái độ bất thường của ông ta,” anh nói. “Trong buổi thẩm vấn đầu tiên sáng nay, ông ta vẫn giữ im lặng hoàn toàn, không yêu cầu luật sư riêng, cũng không tỏ ra hoảng loạn như hầu hết nghi phạm khác. Đây có thể là dấu hiệu của một người đã có kinh nghiệm đối phó với pháp luật, hoặc đang chờ đợi một điều gì đó.”
“Cuốn sổ tay thu được có nội dung gì chưa?” Hải Yến hỏi.
“Chúng tôi đang giải mã,” anh trung uý đáp. “Phần lớn nội dung được viết bằng một hệ thống ký hiệu riêng, khá phức tạp. Đội kỹ thuật ước tính cần thêm vài ngày để giải mã hoàn chỉnh.”
Trong lúc chờ đợi, một diễn biến bất ngờ xảy ra: luật sư đại diện chính thức cho Nguyễn Đăng Hoài, một luật sư nổi tiếng từ thành phố Hồ Chí Minh với danh tiếng bảo vệ thành công nhiều vụ án phức tạp, xuất hiện tại trụ sở công an, yêu cầu được gặp riêng thân chủ ngay lập tức.
“Đây là quyền hợp pháp của bị can,” luật sư Hoàng giải thích khi Hải Yến tỏ ra lo lắng trước tốc độ phản ứng nhanh chóng này. “Nhưng sự xuất hiện nhanh chóng của một luật sư danh tiếng như vậy cho thấy, những người đứng sau Nguyễn Đăng Hoài đang huy động nguồn lực đáng kể để bảo vệ ông ta, hoặc có thể, để đảm bảo ông ta không tiết lộ quá nhiều thông tin.”
Sau cuộc gặp riêng kéo dài gần hai giờ đồng hồ giữa Nguyễn Đăng Hoài và luật sư của ông ta, một diễn biến khiến cả nhóm bất ngờ xảy ra: ông ta bất ngờ đồng ý hợp tác với cơ quan điều tra, nhưng với những điều kiện hoàn toàn khác so với những gì mọi người dự đoán.
“Ông ta không yêu cầu khoan hồng cho bản thân,” anh trung uý thông báo, giọng anh có phần bối rối. “Thay vào đó, ông ta yêu cầu được đảm bảo an toàn tuyệt đối cho một người, không phải gia đình ông ta, mà là một nhân chứng khác mà ông ta không nêu rõ danh tính, đổi lại, ông ta sẽ cung cấp toàn bộ bằng chứng về ông Trần Quốc Vinh.”
Thông tin ấy khiến Hải Yến vô cùng ngạc nhiên. “Ông ta không quan tâm tới bản thân mình sao?”
“Đó là điều khiến chúng tôi cũng bối rối,” anh trung uý thừa nhận. “Có vẻ như, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, chuyên nghiệp của một kẻ trung gian tội phạm, Nguyễn Đăng Hoài vẫn còn giữ lại một điều gì đó, một mối quan tâm nào đó, đủ lớn để ông ta sẵn sàng đánh đổi sự an toàn pháp lý của chính mình.”
Luật sư Hoàng, sau khi nghe thông tin này, đưa ra một giả thuyết. “Có thể đây là một người thân của ông ta, hoặc một ai đó ông ta cảm thấy có trách nhiệm bảo vệ vì đã vô tình kéo họ vào mạng lưới tội ác này. Chúng ta cần thận trọng tìm hiểu thêm trước khi đưa ra bất kỳ thoả thuận chính thức nào.”
Hai ngày sau, qua quá trình đàm phán căng thẳng giữa các bên, danh tính của người mà Nguyễn Đăng Hoài muốn bảo vệ cuối cùng cũng được tiết lộ: một phụ nữ trẻ, hoá ra là con gái riêng của ông ta, người mà ông đã cố gắng giữ bí mật khỏi mọi hoạt động tội ác của mình suốt nhiều năm qua, hiện đang sống và học tập tại một thành phố khác dưới một cái tên khác.
“Ông ta sợ, nếu danh tính con gái bị lộ ra, cô ấy sẽ trở thành mục tiêu trả đũa từ những kẻ khác trong mạng lưới, những người có thể coi cô ấy như một đòn bẩy để buộc ông ta phải im lặng,” anh trung uý giải thích. “Đây là lý do vì sao ông ta sẵn sàng hợp tác, miễn là chúng tôi đảm bảo được sự an toàn tuyệt đối cho cô ấy.”
Tin tức này khiến Hải Yến cảm nhận một sự phức tạp mới trong hình ảnh về Nguyễn Đăng Hoài, người mà cô vẫn luôn hình dung như một kẻ ác hoàn toàn, lạnh lùng, không có bất kỳ điểm yếu nào về mặt con người. Giờ đây, hình ảnh ấy đã được bổ sung thêm một chiều sâu khác — một người cha, dù đã phạm phải biết bao tội ác, vẫn còn giữ lại một tình yêu thương chân thành dành cho đứa con gái mình.
“Điều này không thay đổi những gì ông ta đã làm,” Hải Yến nói với Kiên khi cả hai thảo luận về diễn biến mới này. “Nhưng nó nhắc tôi nhớ lại bài học tôi đã học được về chính cha mình — rằng con người, dù ở phía nào của lằn ranh đạo đức, đều phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta thường muốn tin.”
Kiên gật đầu, đồng tình với suy nghĩ ấy. “Có lẽ, đó chính là điều khiến hành trình của chúng ta trở nên ý nghĩa hơn một câu chuyện trả thù đơn giản. Chúng ta không chỉ tìm kiếm công lý, mà còn học được cách nhìn nhận sự thật trong tất cả sự phức tạp vốn có của nó.”
Thoả thuận cuối cùng được thống nhất sau ba ngày đàm phán: con gái Nguyễn Đăng Hoài sẽ được đưa vào diện bảo vệ nhân chứng bí mật, danh tính thật của cô được giữ kín tuyệt đối, đổi lại, ông ta cam kết cung cấp toàn bộ bằng chứng, tài liệu, và lời khai cần thiết để cơ quan điều tra có thể tiến hành các bước pháp lý nhắm tới ông Trần Quốc Vinh.
Buổi thẩm vấn chính thức đầu tiên với nội dung đầy đủ diễn ra ngay sau khi thoả thuận được ký kết, kéo dài suốt cả một ngày. Luật sư Hoàng, với vai trò đại diện cho các nạn nhân, tham dự một phần của buổi thẩm vấn, và tối hôm đó, bà cập nhật cho Hải Yến những nét chính.
“Nguyễn Đăng Hoài xác nhận, Trần Quốc Vinh chính là người đứng đầu toàn bộ mạng lưới, điều hành từ nước ngoài thông qua một hệ thống chỉ đạo phân tầng phức tạp,” luật sư Hoàng nói, giọng bà nghiêm trọng. “Ông ta cũng cung cấp thông tin chi tiết về cấu trúc tài chính, các tài khoản ở nước ngoài, và cả danh sách một số quan chức địa phương từng nhận hối lộ để làm ngơ cho các hoạt động của mạng lưới trong nhiều năm qua.”
Thông tin về danh sách quan chức bị mua chuộc khiến Hải Yến giật mình. “Có ai chúng ta quen biết không?”
“Tôi không thể tiết lộ chi tiết lúc này, vì thông tin đang được xác minh,” luật sư Hoàng đáp, giọng bà thận trọng. “Nhưng tôi phải nói thật, chị Yến à, có thể sẽ có những cái tên khiến chị bất ngờ, kể cả những người chị từng tin tưởng trong quá trình điều tra.”
Lời cảnh báo ấy khiến Hải Yến cảm thấy một sự bất an mới, khi nhận ra, ngay cả trong số những người cô đã hợp tác suốt hành trình vừa qua, vẫn có thể tồn tại những kẻ đã âm thầm phản bội, đứng về phía những kẻ tội phạm mà cô đang cố gắng đưa ra ánh sáng.
“Chúng ta cần phải cẩn trọng hơn nữa,” cô nói với Kiên tối hôm đó, giọng cô đầy lo lắng. “Nếu có quan chức trong chính quyền địa phương đã bị mua chuộc, ai biết được, liệu có ai trong số những người chúng ta vẫn tin tưởng cũng đang âm thầm làm việc cho phía bên kia không.”
“Chúng ta sẽ tìm ra,” Kiên đáp, giọng anh kiên định. “Bằng chứng từ Nguyễn Đăng Hoài sẽ giúp chúng ta phơi bày toàn bộ, kể cả những kẻ phản bội đang ẩn mình trong chính hàng ngũ những người lẽ ra phải bảo vệ công lý.”
Sáng hôm sau, Hải Yến gọi cho anh trung uý, người cô đã tin tưởng và hợp tác chặt chẽ suốt nhiều tháng qua, một phần trong cô không khỏi thoáng qua một nghi ngờ nhỏ, dù cô cố gắng gạt nó sang một bên ngay lập tức. Cô hiểu, đây chính là hậu quả tâm lý của việc biết được có sự phản bội tồn tại đâu đó — nó gieo rắc sự nghi ngờ vào cả những mối quan hệ đáng tin cậy nhất.
“Chị Yến, tôi biết chị đang lo lắng,” anh trung uý nói, như đọc được suy nghĩ của cô qua giọng nói. “Tôi muốn chị biết, tôi hiểu hoàn toàn nếu chị cảm thấy cần thận trọng hơn với tất cả mọi người, kể cả tôi, trong giai đoạn này. Đó là phản ứng hợp lý và cần thiết.”
“Tôi tin anh,” Hải Yến đáp, giọng cô chân thành. “Nhưng tôi cũng phải thành thật, phát hiện này khiến tôi phải nhìn lại mọi mối quan hệ với một sự cẩn trọng mới.”
“Đó là điều nên làm,” anh trung uý đồng tình. “Cơ quan điều tra cũng đang tiến hành rà soát nội bộ nghiêm ngặt để xác định chính xác những ai đã bị mua chuộc, đảm bảo quá trình xử lý ông Vinh không bị cản trở bởi chính những kẻ phản bội trong hệ thống.”
Cuộc gọi kết thúc, để lại Hải Yến với một cảm giác vừa được trấn an, vừa vẫn còn vương vấn một sự cảnh giác mới mẻ mà cô biết mình sẽ phải mang theo trong suốt giai đoạn tiếp theo của cuộc chiến, khi ranh giới giữa đồng minh và kẻ thù đang trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết, đòi hỏi cô phải tinh tường hơn, thận trọng hơn trong từng bước đi tiếp theo của hành trình này, dù điều đó có nghĩa là phải học cách sống chung với một mức độ nghi ngờ nhất định, ngay cả với những người cô từng tin tưởng tuyệt đối trong suốt hành trình dài vừa qua, kể từ ngày đầu tiên trở lại vùng đất này.