Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 56

Chương 56

Ba tuần sau khi bốn trường hợp nạn nhân được xác định có khả năng còn sống ở nước ngoài, tin tức về chiến dịch giải cứu phối hợp quốc tế bắt đầu có những tiến triển cụ thể. Anh trung uý, người giờ đây thường xuyên cập nhật tình hình cho Hải Yến như một sự công nhận không chính thức về vai trò của cô trong toàn bộ vụ việc, thông báo rằng cơ quan chức năng đã xác định được vị trí của ba trong số bốn người, đang bị giữ tại một cơ sở đánh bắt cá ở một quốc gia lân cận, làm việc trong điều kiện gần như nô lệ.

“Chúng tôi đang phối hợp với cảnh sát quốc tế để tổ chức một cuộc giải cứu,” anh nói, giọng anh vừa hy vọng vừa thận trọng. “Đây là một hoạt động phức tạp, đòi hỏi sự phối hợp giữa nhiều quốc gia và tổ chức, có thể mất thêm vài tuần nữa mới có kết quả cụ thể.”

Trong khi chờ đợi, Hải Yến tập trung sự chú ý trở lại vào việc tìm ra danh tính của "người trung gian" bí ẩn với vết sẹo ở khoé mắt, người đã xuất hiện trong nhiều vụ mua bán đất đáng ngờ ở các tỉnh khác nhau. Cô cùng luật sư Hoàng và Minh Khang tổ chức một buổi rà soát chéo tất cả những mô tả nhận dạng thu thập được từ các nhân chứng khác nhau, cố gắng dựng lên một bức tranh chi tiết hơn về nhân vật này.

“Nếu ghép tất cả lại,” Minh Khang nói, trải ra một bản phác thảo nhận dạng được một hoạ sĩ pháp y hỗ trợ dựng lên dựa trên các lời kể, “chúng ta có một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, có vết sẹo đặc trưng, giọng nói mang âm hưởng miền Trung nhưng đã sống nhiều năm ở phía Nam. Đây là mẫu hình khá đặc trưng, có thể tra cứu được qua hồ sơ nhân sự của các công ty liên quan tới Tập đoàn Miền Duyên Hải.”

Luật sư Hoàng đề xuất chuyển bản phác thảo này cho anh trung uý để đối chiếu với cơ sở dữ liệu của các cơ quan chức năng, một quy trình có thể mất thời gian nhưng đáng để thử. Trong lúc chờ đợi kết quả, Hải Yến nhận được một cuộc gọi bất ngờ khiến toàn bộ diễn biến rẽ sang một hướng mới. Đó là ông Sơn, người vẫn đang trong diện bảo vệ nhân chứng, liên lạc qua số điện thoại đặc biệt được cơ quan điều tra cấp cho anh để giữ liên lạc trong trường hợp cần thiết.

“Chị Yến, tôi vừa nhớ ra một chuyện,” ông nói, giọng ông vẫn còn phần nào căng thẳng dù đã ổn định hơn nhiều so với lần cuối họ gặp nhau. “Bản phác thảo nhận dạng mà chị gửi cho đội điều tra, tôi có xem qua. Người đó, tôi nghĩ tôi biết ông ta là ai.”

Tim Hải Yến đập nhanh hơn. “Ông là ai vậy, chú Sơn?”

“Hồi tôi mới vào làm ở Đại Dương, có một người hay tới gặp riêng ông Bảo, không phải nhân viên chính thức của công ty, nhưng có quyền hành rất lớn, mọi người trong công ty đều phải kiêng dè,” ông Sơn kể, giọng ông chậm rãi như đang cố nhớ lại từng chi tiết. “Người đó tên Hải, à không, hình như là Hoài, tôi không nhớ chính xác lắm, chỉ nhớ ông ta có vết sẹo ở khoé mắt, và mọi người thường gọi ông ta là ‘cố vấn đặc biệt’.”

“Ông có biết ông ta hiện đang ở đâu không?” Hải Yến hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù sự phấn khích đang dâng trào trong lòng.

“Tôi không rõ, đã nhiều năm tôi không nghe nhắc tới ông ta nữa,” ông Sơn đáp. “Nhưng tôi nhớ, hồi đó, mỗi lần công ty gặp vấn đề lớn, kiểu như sắp phải quyết định chuyện gì quan trọng liên quan tới đất đai hay giấy phép, ông ta luôn xuất hiện, họp kín với ông Bảo, rồi biến mất ngay sau đó.”

Hải Yến ghi chép lại từng chi tiết, tim cô đập rộn ràng trước manh mối quan trọng này. “Cảm ơn chú rất nhiều. Thông tin này có thể là mảnh ghép quan trọng chúng tôi đang tìm kiếm.”

“Tôi chỉ mong có thể giúp được gì đó, dù muộn màng,” ông Sơn nói, giọng ông trầm xuống. “Con gái tôi giờ đã ổn định hơn ở nơi ở mới. Tôi nghĩ, đây là cách tôi có thể làm gì đó để chuộc lại một phần lỗi lầm của mình.”

Cuộc gọi kết thúc, để lại Hải Yến với một cảm giác phấn khích tột độ. Cô lập tức gọi cho anh trung uý, truyền đạt lại thông tin về cái tên "Hải" hoặc "Hoài", biệt danh "cố vấn đặc biệt", và mối liên hệ trực tiếp với ông Bảo. Đây là lần đầu tiên họ có được một cái tên, dù chưa đầy đủ, để gắn với gương mặt bí ẩn đã ám ảnh cuộc điều tra của họ suốt nhiều tuần qua.

“Hải hoặc Hoài,” anh trung uý lặp lại, giọng anh trầm ngâm suy nghĩ. “Đây là những cái tên khá phổ biến, sẽ khó thu hẹp phạm vi tìm kiếm nếu chỉ dựa vào tên gọi. Nhưng kết hợp với đặc điểm nhận dạng và biệt danh ‘cố vấn đặc biệt’, chúng tôi có thể thử tra cứu trong hồ sơ những người từng có mối quan hệ công việc chính thức hoặc phi chính thức với ông Bảo.”

Kiên, khi được thông báo về diễn biến mới này, đề xuất một hướng tiếp cận khác. “Nếu người này thường xuất hiện mỗi khi công ty cần quyết định lớn về đất đai, có thể ông ta đã để lại dấu vết trong hồ sơ các cuộc họp hội đồng quản trị hoặc các văn bản ủy quyền pháp lý. Tôi sẽ thử tìm hiểu qua các nguồn công khai xem có văn bản nào từng nhắc tới một cố vấn với tên gọi tương tự không.”

Trong lúc cả nhóm tiếp tục đào sâu vào manh mối mới, Hải Yến không khỏi suy nghĩ về vai trò thực sự của người đàn ông bí ẩn này trong toàn bộ mạng lưới tội ác. Nếu ông ta là cầu nối trực tiếp giữa ông Bảo và những thế lực đứng sau Tập đoàn Miền Duyên Hải, việc xác định được danh tính đầy đủ của ông ta có thể là chìa khoá cuối cùng để lần ra tận gốc rễ của toàn bộ tổ chức, bao gồm cả ông Trần Quốc Vinh, người mà tới thời điểm này, họ vẫn chưa từng có cơ hội đối mặt trực tiếp.

Buổi tối, khi ngồi lại tổng kết những diễn biến trong ngày cùng Kiên, Hải Yến chia sẻ một suy nghĩ đã ám ảnh cô suốt nhiều giờ. “Tôi cứ nghĩ, nếu chúng ta tìm ra được người này, có thể ông ta sẽ là người giống như ông Sơn hay bà Tuyết — một người bị cuốn vào guồng máy tội ác không hoàn toàn do lựa chọn của chính mình, mà do hoàn cảnh đẩy đưa.”

“Có thể,” Kiên đáp, giọng anh trầm ngâm. “Nhưng cũng có thể, ông ta là một mắt xích hoàn toàn khác, một kẻ chuyên nghiệp, lạnh lùng, không có gì để bào chữa cho những gì mình đã làm. Chúng ta sẽ chỉ biết được khi tìm ra ông ta, và nghe chính câu chuyện của ông ta.”

Hải Yến gật đầu, cảm nhận một sự tò mò xen lẫn lo lắng về những gì đang chờ đợi phía trước, khi cánh cửa dẫn tới phần cuối cùng của bức tranh toàn cảnh dường như đang dần hé mở, chậm rãi nhưng chắc chắn, sau bao tuần tháng kiên trì tìm kiếm.

Sáng hôm sau, Kiên mang tới một phát hiện nhỏ nhưng đầy hứa hẹn: trong biên bản một cuộc họp cổ đông của một công ty con thuộc hệ thống Đại Dương từ sáu năm trước, được công khai một phần theo quy định pháp luật, có nhắc tới một cái tên "Nguyễn Đăng Hoài" với vai trò "cố vấn chiến lược không thường trực", ký tên xác nhận vào một nghị quyết quan trọng về việc mở rộng vùng nuôi.

“Đây có thể chính là người chúng ta đang tìm,” Kiên nói, giọng anh phấn khích. “Chữ ký trong biên bản này, nếu đối chiếu được với các tài liệu khác, có thể giúp chúng ta xác nhận chắc chắn.”

Hải Yến lập tức chuyển thông tin này cho anh trung uý, người xác nhận sẽ tiến hành tra cứu ngay lập tức về nhân thân của Nguyễn Đăng Hoài, xem có khớp với hồ sơ nhân khẩu nào không, đồng thời tìm hiểu xem liệu ông ta có đang cư trú tại địa phương hay đã di chuyển tới nơi khác trong những năm gần đây.

Chỉ trong buổi chiều cùng ngày, một thông tin sơ bộ được xác nhận: có một người tên Nguyễn Đăng Hoài, sinh năm bảy mươi hai, quê quán tại một tỉnh miền Trung, từng có thời gian làm việc trong ngành bất động sản tại thành phố Hồ Chí Minh trước khi gần như biến mất khỏi mọi hồ sơ chính thức trong khoảng năm năm trở lại đây, một dấu hiệu thường thấy ở những người cố tình giữ một lối sống kín đáo, tránh để lại dấu vết công khai.

“Chúng ta đang tiến rất gần,” Hải Yến nói với Kiên, giọng cô vừa hồi hộp vừa thận trọng. “Nhưng tôi nghĩ, chúng ta cần chuẩn bị tinh thần, vì một người đã cố tình biến mất khỏi hồ sơ chính thức như vậy chắc chắn không dễ dàng để tìm ra, và càng không dễ dàng để buộc phải đối mặt với sự thật.”

Kiên gật đầu đồng tình, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Nhưng chúng ta đã đi được xa hơn nhiều so với những gì mình từng tưởng tượng, từ một mã vùng nuôi cũ cho tới một cái tên cụ thể. Tôi tin, chỉ cần kiên trì thêm một chút nữa, chúng ta sẽ tìm ra ông ta, dù ông ta có cố gắng ẩn mình kỹ tới đâu.”

Đêm đó, Hải Yến viết thêm một dòng mới vào cuốn sổ tay của mình, ngay dưới cái tên Nguyễn Đăng Hoài vừa được xác nhận: "Mỗi cái tên tìm được là một bước gần hơn tới sự thật cuối cùng." Cô gấp sổ lại, mang theo một niềm tin vững chắc rằng, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, họ đang đi đúng hướng, từng bước một, tiến gần hơn tới ngày toàn bộ mạng lưới tội ác này bị phơi bày hoàn toàn dưới ánh sáng công lý.

Đã sao chép liên kết chương