Chương 38
Chương 38
Mười ngày sau vụ tai nạn của Kiên, tin tức mà cả nhóm mong đợi suốt nhiều tuần cuối cùng cũng tới: cơ quan điều tra tỉnh chính thức gửi giấy triệu tập ông Đặng Quốc Bảo lên làm việc, liên quan tới nhiều nội dung cùng lúc — vụ giam giữ trái phép bà Út Phượng, lời khai của bà Sáu về khoản tiền dàn xếp mười năm trước, và cả nghi vấn liên quan tới vụ tai nạn xe của Kiên.
Tin tức này, dù chưa phải một cáo buộc chính thức hay lệnh bắt giữ, vẫn tạo ra một chấn động lớn trong toàn khu vực Năm Căn. Lần đầu tiên trong suốt nhiều năm, một nhân vật quyền lực như ông Bảo phải chính thức xuất hiện tại trụ sở công an để giải trình, một hình ảnh mà trước đây gần như không ai dám tưởng tượng.
Hải Yến không được phép có mặt trong buổi làm việc, nhưng cô chờ đợi tin tức bên ngoài cùng với Kiên, luật sư Hoàng, và cả Minh Khang, người đã âm thầm có mặt gần trụ sở công an để nắm bắt tình hình cho bài viết đang chuẩn bị của mình, dù chưa công bố công khai.
Buổi làm việc kéo dài gần bốn giờ đồng hồ. Khi ông Bảo bước ra khỏi trụ sở, gương mặt ông không còn giữ được vẻ tự tin, điềm tĩnh quen thuộc như mọi khi xuất hiện trước công chúng. Ông bước nhanh về phía chiếc xe đang chờ sẵn, tránh né mọi ống kính và ánh mắt xung quanh, một sự thay đổi rõ rệt so với hình ảnh doanh nhân thành đạt luôn nở nụ cười tự tin trên các trang báo địa phương.
Anh trung uý, sau khi tiễn ông Bảo ra về, tìm gặp Hải Yến và nhóm của cô để thông báo sơ bộ, trong phạm vi cho phép, về kết quả buổi làm việc. “Ông ấy phủ nhận mọi cáo buộc liên quan trực tiếp,” anh nói, giọng anh thận trọng. “Nhưng có một số điểm trong lời khai của ông ấy mâu thuẫn với những gì chúng tôi đã thu thập được từ các nhân chứng khác, đặc biệt là về mốc thời gian ông ấy biết về hoạt động của đội bảo vệ liên quan tới vụ bà Út Phượng.”
“Vậy tiếp theo sẽ ra sao?” Hải Yến hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng cô đầy hồi hộp.
“Chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra, đối chiếu thêm chứng cứ trước khi quyết định bước tiếp theo,” anh trung uý đáp. “Đây là một vụ việc phức tạp, liên quan tới một nhân vật có ảnh hưởng lớn, mọi bước đi đều cần hết sức thận trọng để đảm bảo tính pháp lý vững chắc, tránh để phía bị điều tra có cơ hội phản bác vì sai sót thủ tục.”
Dù không phải một chiến thắng hoàn toàn, việc ông Bảo phải chính thức đối diện với cơ quan điều tra vẫn là một cột mốc quan trọng, một dấu hiệu cho thấy bức tường bảo vệ mà ông đã dày công xây dựng suốt nhiều năm qua đang bắt đầu xuất hiện những vết nứt đầu tiên.
Buổi tối, khi cả nhóm tụ họp lại để ăn mừng một cách kín đáo, dè dặt trước bước tiến này, Minh Khang chia sẻ thêm một thông tin khiến không khí trở nên phức tạp hơn.
“Tôi nghe được từ một nguồn tin, ông Bảo sau khi rời trụ sở công an đã có một cuộc gọi rất căng thẳng, kéo dài gần một tiếng đồng hồ, với một số máy có mã vùng quốc tế,” anh nói, giọng anh nghiêm trọng. “Tôi không dám chắc, nhưng rất có thể ông ta đang báo cáo tình hình cho ông Vinh, hoặc cho ai đó cấp cao hơn trong liên danh đầu tư.”
Thông tin ấy khiến Hải Yến chợt lo lắng trở lại. Nếu quả thật những người đứng sau ông Bảo, với nguồn lực và mối quan hệ vượt xa phạm vi địa phương, bắt đầu can thiệp trực tiếp vào tình hình, mọi thứ có thể leo thang theo những cách mà nhóm nhỏ của cô khó lòng lường trước hay đối phó được.
“Chúng ta cần chuẩn bị cho khả năng họ sẽ phản công mạnh mẽ hơn trong thời gian tới,” luật sư Hoàng nhận định, giọng bà nghiêm túc. “Có thể là thêm áp lực pháp lý, có thể là những chiến thuật tinh vi hơn để làm chậm quá trình điều tra, thậm chí có thể là nỗ lực đưa một số nhân chứng hoặc bằng chứng ra khỏi tầm với của cơ quan chức năng trước khi quá muộn.”
Hải Yến gật đầu, nhận thức rõ ràng rằng, dù họ vừa đạt được một bước tiến đáng khích lệ, cuộc chiến này còn lâu mới tới hồi kết, và có lẽ, những thử thách khó khăn nhất vẫn còn đang ở phía trước, chờ đợi họ trong những ngày sắp tới.
Khi mọi người đã ra về, Hải Yến nhận được một cuộc gọi muộn từ anh Đức, người vẫn đang miệt mài hoàn thiện báo cáo audit chính thức dù đã bàn giao vai trò chính cho anh. Giọng anh có phần khác thường, nghiêm trọng và có chút do dự.
“Chị Yến, tôi tìm thấy một điều tôi nghĩ chị cần biết,” anh nói. “Trong lúc rà soát lại toàn bộ hồ sơ audit cũ của khu vực, để đối chiếu tính nhất quán của hệ thống chứng nhận qua các năm, tôi tình cờ thấy một hồ sơ audit từ mười một năm trước, trước cả vụ án của ba chị, do chính tổ chức tiền thân của Trung tâm thực hiện đối với hợp tác xã Kênh Ba.”
“Hồ sơ đó có gì bất thường?” Hải Yến hỏi, một linh cảm không lành bắt đầu len vào lòng cô.
“Có một ghi chú nhỏ, gần như bị bỏ qua, về một lô hàng nhỏ bị đánh dấu nghi vấn dư lượng hoá chất tăng trọng, nhưng cuối cùng vẫn được thông qua sau khi có xác nhận bổ sung từ phía chủ nhiệm hợp tác xã,” anh Đức nói, giọng anh cẩn trọng như đang cân nhắc từng chữ để không gây tổn thương không cần thiết. “Chữ ký xác nhận bổ sung đó, chị Yến à, là chữ ký của ba chị.”
Hải Yến ngồi lặng người, cảm giác như mặt đất dưới chân mình vừa chao đảo. “Anh có chắc không?”
“Tôi đã đối chiếu kỹ chữ ký với các tài liệu khác chị từng cho tôi xem trước đây, khá tương đồng,” anh Đức đáp, giọng anh nhẹ nhàng hơn khi cảm nhận được sự chấn động trong im lặng của cô. “Tôi không nói điều này để kết luận bất cứ điều gì, chỉ là tôi nghĩ chị nên biết trước khi có ai khác, đặc biệt là phía đối phương, phát hiện ra và sử dụng nó theo cách bất lợi cho chị.”
Hải Yến cảm ơn anh Đức, giọng cô cố giữ bình thản dù trong lòng đang hỗn loạn dữ dội. Cô gác máy, ngồi lặng trong bóng tối căn phòng, tay cô vô thức tìm tới cuốn sổ tay của cha đặt trên bàn, lật lại những trang cuối cùng nơi có dòng chữ viết vội: “Không thể để chuyện này tiếp tục. Phải nói ra, dù có mất tất cả.”
Lần đầu tiên, một câu hỏi mà cô đã cố gạt sang một bên suốt nhiều tuần qua giờ đây quay trở lại với một sức nặng không thể phớt lờ: liệu có phải cha cô, trước khi trở thành nạn nhân, đã từng, dù chỉ một lần, là một phần của chính hệ thống mà ông sau này quyết tâm chống lại?
Cô nhớ lại lời bà Tuyết, câu hỏi bà từng né tránh không muốn trả lời ngay: “Chuyện đó để lúc khác tôi nói, được không?” Cô nhớ lại phản ứng lạ lùng của mẹ mỗi khi cô hỏi quá sâu về những ngày cuối cùng trước khi hợp tác xã sụp đổ. Cô nhớ lại chính dòng chữ trong sổ tay cha, dòng chữ cô luôn diễn giải theo hướng có lợi nhất cho hình ảnh một người cha trong sạch tuyệt đối: “Không thể để chuyện này tiếp tục.” Tiếp tục chuyện gì, nếu không phải một điều gì đó mà chính ông đã từng, ít nhất một lần, nhắm mắt cho qua?
Cô ngồi đó rất lâu trong bóng tối, không bật đèn, để cho những mảnh ký ức và suy đoán cứ luẩn quẩn trong đầu, va chạm vào nhau, dựng lên rồi lại phá vỡ hết lần này tới lần khác một hình ảnh mà cô đã mang theo suốt mười năm về người cha của mình. Cô không muốn tin, nhưng cô cũng hiểu, là một kiểm định viên, cô không có quyền chỉ tin vào những gì mình muốn tin. Cô chỉ có thể đi theo bằng chứng, dù bằng chứng đó có dẫn tới đâu, dù nó có làm sụp đổ hình ảnh cô luôn ôm ấp về người đàn ông đã dạy cô cách đo độ mặn của nước bằng một dụng cụ tự chế từ ống nhựa và những viên bi thuỷ tinh, năm cô mới mười tuổi.
Cô quyết định, đêm đó, sẽ không nói với ai về phát hiện này ngay lập tức, kể cả Kiên, cho tới khi cô tự mình tìm hiểu kỹ hơn, xác minh rõ ràng hơn, trước khi để nó trở thành một gánh nặng cho bất kỳ ai khác ngoài chính cô.
Cô chép lại thông tin anh Đức vừa cung cấp vào một trang riêng trong sổ tay, đánh dấu bằng một ký hiệu chỉ riêng cô hiểu, rồi gấp sổ lại, đặt nó cạnh cuốn sổ của cha trên bàn. Hai cuốn sổ nằm cạnh nhau trong bóng tối nhạt nhoà, như hai mảnh của cùng một câu chuyện chưa bao giờ được kể trọn vẹn, chờ đợi cô đủ can đảm để ghép chúng lại với nhau, dù kết quả cuối cùng có ra sao đi chăng nữa.
Cô nằm xuống giường nhưng không tài nào chợp mắt được, đầu óc cứ quay cuồng với hình ảnh cha cô ngồi ký tên vào tờ giấy xác nhận năm nào, cân nhắc giữa nguyên tắc và lòng trắc ẩn. Cô tự hỏi, nếu là mình ở vào hoàn cảnh đó, liệu cô có đủ can đảm để đưa ra một lựa chọn khác hay không, hay cũng sẽ rơi vào chính tình thế lưỡng nan mà cha cô đã từng đối mặt, giữa một bên là nguyên tắc lạnh lùng và một bên là số phận thật sự của những con người bằng xương bằng thịt.