Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 35

Chương 35

Tin tức về lời khai của bà Sáu, dù được giữ kín trong hồ sơ điều tra, vẫn không tránh khỏi việc rò rỉ tới tai ông Bảo chỉ sau vài ngày, có lẽ qua một mối quan hệ nào đó trong bộ máy hành chính địa phương mà ông vẫn duy trì suốt nhiều năm qua. Phản ứng của ông không đến trực tiếp, mà thông qua một loạt động thái gián tiếp khiến cả Hải Yến lẫn gia đình cô cảm nhận rõ áp lực đang siết chặt dần.

Trước tiên là việc gian hàng tôm khô của bà Sáu ở chợ Năm Căn bất ngờ bị đoàn kiểm tra vệ sinh an toàn thực phẩm của huyện ghé thăm đột xuất, lập biên bản về vài lỗi nhỏ nhặt mà trước nay chưa từng bị nhắc tới, kèm theo mức phạt không nhỏ đối với một gian hàng nhỏ lẻ như của bà.

“Họ nói kiểm tra định kỳ,” bà Sáu kể lại cho Hải Yến qua điện thoại, giọng bà cố giữ bình tĩnh nhưng không giấu được sự lo lắng. “Nhưng mẹ bán hàng ở đây hai mươi năm nay, có bao giờ bị kiểm tra kỹ tới vậy đâu. Họ soi từng cái nhãn mác, từng ngày sản xuất, phạt mẹ vì thiếu vài thứ giấy tờ mà trước giờ chẳng ai đòi hỏi.”

Hải Yến nghe xong, siết chặt điện thoại trong tay, hiểu ngay đây không phải trùng hợp. “Mẹ đừng lo, con sẽ tìm luật sư Hoàng hỗ trợ khiếu nại nếu cần. Đây rõ ràng là một hình thức trả đũa.”

Cùng thời điểm đó, Kiên cũng báo cho cô một tin không mấy vui vẻ: đơn xin nghỉ phép của anh, vốn luôn được chấp thuận dễ dàng trước đây, bỗng dưng bị Đội trưởng Hùng từ chối với lý do thiếu nhân sự, dù thực tế lịch làm việc không có gì thay đổi bất thường.

“Tôi nghĩ có ai đó đang gây áp lực lên cấp trên của tôi,” Kiên nói qua điện thoại, giọng anh nặng nề. “Ông Hùng vốn đã lo lắng từ trước, giờ chắc càng thêm áp lực khi thấy vụ việc ngày càng lớn.”

Buổi chiều, một văn bản chính thức khác từ văn phòng luật sư đại diện Đại Dương được gửi tới không chỉ Trung tâm Chứng nhận mà còn cả tới địa chỉ nhà riêng của bà Sáu, với nội dung cảnh báo về khả năng khởi kiện vì tội vu khống, nếu những “cáo buộc vô căn cứ” liên quan tới cá nhân ông Đặng Quốc Bảo tiếp tục được lan truyền.

Luật sư Hoàng, khi được Hải Yến báo tin, phân tích tình hình với vẻ điềm tĩnh của người đã quen đối phó với những chiến thuật gây áp lực kiểu này. “Đây là một chiến thuật phổ biến của các bên có tiềm lực tài chính mạnh: dùng đe doạ pháp lý để khiến nhân chứng sợ hãi, rút lại lời khai. Nhưng lời khai của bác gái đã chính thức nằm trong hồ sơ điều tra hình sự, không phải một cáo buộc công khai ngoài xã hội, nên về mặt pháp lý, họ khó có thể kiện vu khống trong trường hợp này.”

“Vậy mẹ tôi có cần lo lắng không?” Hải Yến hỏi.

“Về mặt pháp lý thì không,” luật sư Hoàng đáp. “Nhưng tôi hiểu, những hành động như kiểm tra đột xuất gian hàng, hay văn bản đe doạ này, mục đích chính không phải là thắng kiện, mà là gây áp lực tâm lý, khiến gia đình chị cảm thấy mệt mỏi, sợ hãi, cân nhắc việc rút lui. Điều quan trọng là gia đình chị cần giữ vững tinh thần, không để những chiến thuật này đạt được mục đích.”

Tối hôm đó, Hải Yến tập hợp mọi người — Kiên, bà Sáu, và cả anh Đức qua cuộc gọi video — để cùng nhau đánh giá lại tình hình và củng cố tinh thần cho nhau trước áp lực đang gia tăng từng ngày. Bà Sáu, dù mệt mỏi sau một ngày đầy phiền toái, vẫn giữ vững quyết tâm.

“Mẹ không rút lời khai đâu,” bà nói, giọng bà kiên định. “Họ càng làm dữ, mẹ càng thấy mình đã đúng khi quyết định nói ra sự thật. Người không có gì để giấu thì không cần phải phản ứng dữ dội như vậy.”

Lời nói ấy của bà Sáu, giản dị nhưng đầy sức mạnh, khiến cả nhóm như được tiếp thêm một nguồn năng lượng mới. Hải Yến nhìn quanh, từ gương mặt kiên định của mẹ, tới ánh mắt quyết tâm của Kiên, tới sự điềm tĩnh chuyên nghiệp của anh Đức hiện lên qua màn hình, cô cảm nhận rõ ràng rằng, dù phía bên kia có tiềm lực tài chính và quyền lực lớn tới đâu, họ cũng không thể dễ dàng đánh gục một mạng lưới những con người đã cùng nhau quyết tâm đi tới cùng vì sự thật.

“Chúng ta sẽ không lùi bước,” cô nói, giọng cô vang lên đầy quyết tâm trong căn phòng nhỏ. “Nếu họ muốn gây áp lực, chúng ta sẽ đáp lại bằng sự kiên định. Nếu họ muốn đe doạ, chúng ta sẽ đáp lại bằng sự đoàn kết. Chúng ta đã đi tới bước này rồi, không có lý do gì để dừng lại bây giờ.”

Giữa lúc cuộc họp đang diễn ra, điện thoại Kiên rung lên một cuộc gọi mà anh xin phép nghe ngay vì nhận ra số của cơ quan điều tra công an tỉnh. Anh bước ra ngoài hiên nói chuyện, và khi quay vào, gương mặt anh mang một biểu cảm mà Hải Yến chưa từng thấy ở anh suốt cả tháng qua — một sự pha trộn giữa bàng hoàng và một niềm xúc động khó gọi tên.

“Họ vừa thông báo,” anh nói, giọng anh run lên. “Hồ sơ vụ tai nạn của Khải chính thức được xem xét lại. Dựa trên những bằng chứng chúng ta cung cấp, kết hợp với lời khai ban đầu của ông Sơn về đường dây đưa người trái phép, cơ quan điều tra xác định có đủ căn cứ để mở lại vụ án, xem xét khả năng cái chết của Khải không đơn thuần là tai nạn lao động như kết luận cũ.”

Cả căn phòng chìm trong im lặng một lúc, để cho Kiên có thời gian trấn tĩnh lại cảm xúc của mình. Bà Sáu là người đầu tiên đứng dậy, ôm lấy Kiên như ôm chính con trai mình. “Vậy là cuối cùng, thằng Khải cũng sắp được minh oan rồi,” bà nói, giọng bà nghẹn ngào.

“Bảy năm,” Kiên nói, giọng anh vỡ oà trong vòng tay bà Sáu. “Bảy năm tôi chờ đợi ngày này, không dám hy vọng nó sẽ tới.”

Hải Yến nhìn cảnh tượng ấy, lòng cô cũng rưng rưng xúc động. Giữa tất cả những áp lực, đe doạ, mất mát đang bủa vây, đây là một khoảnh khắc hiếm hoi cho thấy, hành trình họ đang theo đuổi, dù gian nan tới đâu, cũng đang bắt đầu mang lại những kết quả thực sự, thay đổi cuộc đời của những con người đã âm thầm chịu đựng nỗi đau suốt nhiều năm trong im lặng.

“Đây mới chỉ là bước đầu,” anh Đức lên tiếng qua màn hình, giọng anh cũng không giấu được sự xúc động dù chỉ mới tham gia vào câu chuyện này gần đây. “Nhưng nó chứng minh rằng, những gì chúng ta đang làm không hề vô ích. Công lý, dù chậm trễ, vẫn đang từng bước được thực thi.”

Sau khi cuộc họp kết thúc, Kiên xin phép rời đi sớm, nói rằng anh cần tới báo tin ngay cho mẹ mình, người vẫn sống một mình trong căn nhà cũ ở xóm chài, chưa bao giờ thôi thương nhớ đứa con trai út đã khuất. Hải Yến ngỏ ý muốn đi cùng, và Kiên gật đầu đồng ý mà không chút do dự.

Mẹ Kiên, một người phụ nữ đã ngoài sáu mươi, dáng người nhỏ thó vì năm tháng lao động vất vả, đang ngồi vá lưới dưới ánh đèn dầu khi hai người tới. Khi nghe Kiên báo tin, bà buông rơi cây kim đang cầm, hai tay run rẩy ôm lấy mặt, những giọt nước mắt lăn dài không ngừng.

“Vậy là cuối cùng người ta cũng chịu nhìn lại chuyện của thằng Khải,” bà nói, giọng bà nghẹn ngào giữa những tiếng nấc. “Mẹ cứ nghĩ, mẹ sẽ phải mang theo nỗi oan ức này xuống mồ, không ai chịu nghe, không ai chịu tin.”

Kiên quỳ xuống bên mẹ, ôm lấy bà, hai mẹ con cùng khóc trong vòng tay nhau, để cho bao nhiêu năm kìm nén cuối cùng cũng được giải toả. Hải Yến đứng lặng nhìn cảnh tượng ấy, lòng cô cũng ngập tràn xúc động, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sức nặng và ý nghĩa thực sự của hành trình mà cô đã theo đuổi suốt hơn một tháng qua — không chỉ vì bản thân cô, mà vì tất cả những gia đình khác đã âm thầm chịu đựng nỗi đau tương tự trong bóng tối của sự im lặng.

Trên đường trở về, Kiên nắm lấy tay Hải Yến, giọng anh vẫn còn vương chút nghẹn ngào. “Cảm ơn chị, Yến. Nếu không có chị bước chân trở lại vùng đất này, có lẽ mẹ tôi sẽ không bao giờ có được khoảnh khắc như tối nay.”

“Chúng ta cùng làm nên điều đó,” Hải Yến đáp, siết chặt tay anh. “Không phải một mình tôi.”

Họ đi bộ chậm rãi dọc theo con đường ven xóm chài, ánh trăng rằm chiếu sáng cả một khoảng trời, phản chiếu lung linh trên mặt nước con kênh nhỏ chạy song song con đường. Không ai vội vàng muốn kết thúc khoảnh khắc yên bình hiếm hoi này, giữa một ngày đầy ắp cả nỗi lo âu lẫn niềm hy vọng. Dù phía trước vẫn còn một chặng đường dài đầy chông gai, tối nay, cả hai cho phép mình được tận hưởng trọn vẹn thành quả nhỏ bé nhưng ý nghĩa vô cùng mà họ đã cùng nhau gây dựng nên.

Khi về tới nhà, Hải Yến nhắn tin báo tin vui cho anh Đức và luật sư Hoàng, cả hai đều gửi lời chúc mừng chân thành. Luật sư Hoàng nói thêm rằng bà sẽ ghi nhận diễn biến này như một phần bằng chứng bổ sung, cho thấy cơ quan điều tra đang thực sự nghiêm túc xem xét toàn bộ chuỗi sự kiện liên quan tới Đại Dương, chứ không chỉ dừng lại ở vụ việc đơn lẻ của bà Út Phượng.

Đã sao chép liên kết chương