Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 32

Chương 32

Việc cảnh sát tìm thấy bà Út Phượng tại kho hàng bỏ hoang của Đại Dương, kéo theo việc bắt giữ hai nhân viên bảo vệ trực tiếp tham gia vụ giam giữ trái phép, nhanh chóng trở thành một sự kiện không thể che giấu, dù các bên đều cố gắng giữ kín thông tin trong giai đoạn điều tra ban đầu. Chỉ trong vòng ba ngày, tin tức bắt đầu rò rỉ ra ngoài qua nhiều kênh không chính thức, từ những cuộc trò chuyện rỉ tai trong giới công nhân nhà máy cho tới những dòng bình luận thận trọng trên vài diễn đàn địa phương.

Đại Dương phản ứng nhanh chóng bằng một thông cáo báo chí ngắn gọn, khẳng định vụ việc chỉ là hành vi cá nhân sai trái của một số nhân viên bảo vệ cấp thấp, hoàn toàn không liên quan tới chủ trương hay chỉ đạo của ban lãnh đạo công ty, đồng thời tuyên bố đã lập tức sa thải những người liên quan và sẽ hợp tác đầy đủ với cơ quan điều tra để làm rõ sự việc.

Hải Yến đọc đi đọc lại thông cáo ấy trên màn hình điện thoại, cảm giác căm phẫn dâng lên trong lòng trước sự trơ trẽn của nó. Cách công ty nhanh chóng đẩy toàn bộ trách nhiệm xuống những nhân viên cấp thấp, trong khi rõ ràng một hành động có tổ chức như vậy không thể diễn ra mà không có sự chỉ đạo hoặc ít nhất là sự ngầm cho phép từ cấp cao hơn, khiến cô hiểu rõ hơn bao giờ hết về mức độ tinh vi trong cách công ty này vận hành để bảo vệ chính mình.

Nhưng điều khiến cô lo lắng hơn cả không phải là thông cáo báo chí, mà là cuộc gọi cô nhận được từ ban giám đốc Trung tâm Chứng nhận ngay sáng hôm sau, triệu tập một cuộc họp khẩn cấp trực tuyến với sự tham dự của cả đội ngũ pháp lý mới được thuê.

“Chị Yến,” giám đốc mở đầu, giọng ông nặng nề hơn hẳn những lần trước. “Với những diễn biến gần đây, đặc biệt là việc chị bị liên đới trực tiếp tới một vụ án hình sự đang được điều tra, dù chỉ với tư cách người cung cấp thông tin, ban giám đốc buộc phải xem xét lại vai trò của chị trong vụ audit này một cách nghiêm túc.”

“Tôi hiểu mối lo ngại của quý vị,” Hải Yến đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù linh cảm cho cô biết điều gì sắp xảy ra. “Nhưng tôi khẳng định, mọi hành động của tôi đều xuất phát từ trách nhiệm công dân khi phát hiện dấu hiệu tội phạm, hoàn toàn tách biệt với vai trò kiểm định viên chính thức.”

“Tôi không nghi ngờ động cơ của chị,” giám đốc nói, giọng ông có phần áy náy. “Nhưng đội ngũ pháp lý của chúng ta khuyên rằng, để bảo vệ tính pháp lý của toàn bộ quá trình audit trước nguy cơ bị Đại Dương khởi kiện với cáo buộc thiếu khách quan, chúng ta cần chính thức rút chị khỏi vai trò kiểm định viên phụ trách vụ việc này. Anh Đức sẽ tiếp quản hoàn toàn, dựa trên toàn bộ dữ liệu kỹ thuật chị đã thu thập được.”

Dù đã chuẩn bị tinh thần, Hải Yến vẫn cảm thấy một cú sốc thực sự khi nghe quyết định ấy được nói ra chính thức. “Vậy tôi sẽ không còn được tiếp cận hồ sơ vụ việc nữa sao?”

“Chị vẫn có thể hỗ trợ anh Đức trong vai trò cố vấn không chính thức nếu cần,” giám đốc nói, giọng ông cố xoa dịu. “Nhưng về mặt chính thức, tên chị sẽ không còn xuất hiện trong bất kỳ văn bản audit nào từ giờ trở đi. Đây là quyết định khó khăn, nhưng cần thiết để bảo vệ cả chị lẫn tổ chức trước những rủi ro pháp lý đang gia tăng.”

Cuộc họp kết thúc, để lại Hải Yến ngồi lặng người trước màn hình đã tắt, cảm giác như công sức và rủi ro cô đã đánh đổi suốt hơn một tháng qua bỗng chốc bị gạt sang một bên bởi chính tổ chức cô từng tin tưởng sẽ luôn đứng về phía sự thật.

Cô gọi cho Kiên, giọng cô không giấu được sự cay đắng khi kể lại quyết định vừa nhận được. Anh lắng nghe, im lặng một lúc trước khi lên tiếng, giọng anh vừa cảm thông vừa kiên định.

“Họ có thể rút tên chị khỏi hồ sơ chính thức,” anh nói, “nhưng họ không thể rút chị ra khỏi những gì chị đã biết, đã thấy, đã trải qua. Chị vẫn có thể tiếp tục, chỉ là không còn dưới danh nghĩa kiểm định viên chính thức nữa.”

“Đúng vậy,” Hải Yến đáp, một quyết tâm mới bắt đầu thay thế cho cảm giác cay đắng ban đầu. “Có lẽ đây thậm chí còn là một điều tốt, theo một cách nào đó. Không còn ràng buộc bởi vai trò chính thức, tôi sẽ có nhiều tự do hơn để điều tra theo cách tôi thấy cần thiết, không phải lo lắng về việc mọi bước đi đều phải được ban giám đốc phê duyệt trước.”

“Vậy chị định làm gì tiếp theo?” Kiên hỏi.

“Tôi sẽ tiếp tục, với tư cách một công dân, một người con muốn tìm lại công lý cho cha mình, không còn là một kiểm định viên bị ràng buộc bởi quy trình tổ chức nữa,” Hải Yến nói, giọng cô đã lấy lại sự vững vàng. “Dự án Cửa Biển, số phận của ông Sơn, những gì thật sự đứng sau toàn bộ chuỗi sự kiện này — tôi sẽ không dừng lại cho tới khi tìm ra tất cả, dù có phải đi một mình.”

“Chị sẽ không đi một mình,” Kiên đáp ngay, giọng anh chắc chắn. “Tôi vẫn ở đây, cùng anh Đức, cùng luật sư Hoàng, cùng tất cả những người đã cùng chị đi tới tận bây giờ. Việc chị mất đi danh xưng chính thức không có nghĩa là mạng lưới những người ủng hộ chị cũng biến mất theo.”

Lời nói ấy khiến Hải Yến cảm thấy ấm lòng hơn giữa một ngày đầy sóng gió. Cô hiểu, con đường phía trước giờ đây sẽ gập ghềnh hơn, thiếu đi sự bảo trợ chính thức của một tổ chức lớn, nhưng cô cũng cảm nhận được một sự tự do mới, một khả năng hành động không còn bị trói buộc bởi những cân nhắc về uy tín tổ chức hay rủi ro pháp lý tập thể — chỉ còn lại, thuần tuý, hành trình cá nhân của cô đi tìm lại sự thật cho cha mình và cho tất cả những ai đã phải trả giá vì nó.

Chiều hôm đó, Hải Yến gặp anh Đức để bàn giao chính thức toàn bộ hồ sơ audit, một cuộc gặp mang nhiều cảm xúc lẫn lộn cho cả hai. Anh Đức, dù giờ đây là người đứng tên chính thức, vẫn giữ thái độ tôn trọng tuyệt đối với những gì cô đã gây dựng.

“Tôi sẽ tiếp tục theo đúng hướng chị đã vạch ra,” anh nói, giọng anh chân thành. “Báo cáo cuối cùng sẽ phản ánh trung thực mọi bằng chứng kỹ thuật, không bị ảnh hưởng bởi áp lực nào từ phía Đại Dương hay từ chính nội bộ chúng ta. Tôi hứa với chị điều đó.”

“Tôi tin anh,” Hải Yến đáp, trao cho anh tập hồ sơ cuối cùng cùng một bản ghi chú chi tiết về tất cả những gì cô đã phát hiện, những nghi vấn chưa được giải đáp, những manh mối cần tiếp tục theo đuổi. “Chỉ mong anh giữ liên lạc, thông báo cho tôi bất cứ điều gì quan trọng, dù tôi không còn tư cách chính thức nữa.”

“Tất nhiên,” anh Đức gật đầu. “Chị đã đặt nền móng cho toàn bộ vụ việc này. Dù tên chị không còn trên văn bản, sự thật vẫn sẽ được tìm ra nhờ vào những gì chị đã làm.”

Rời khỏi cuộc gặp, Hải Yến cảm thấy một sự trống trải kỳ lạ len vào lòng, như thể một phần danh tính cô đã gắn bó suốt bốn năm qua vừa bị tước đi. Nhưng đồng thời, cô cũng cảm nhận được một sự nhẹ nhõm nhất định — từ giờ, cô có thể hành động theo đúng những gì trái tim mách bảo, không còn phải cân nhắc từng bước đi qua lăng kính của một tổ chức luôn phải cân đo lợi ích và rủi ro.

Tối đó, cô ngồi lại một mình, viết ra trên một trang giấy mới tất cả những việc cần làm tiếp theo trong vai trò mới của mình: theo dõi sát diễn biến vụ án hình sự liên quan tới bà Út Phượng, tìm hiểu sâu hơn về Tập đoàn Đầu tư Phát triển Miền Duyên Hải và Dự án Cửa Biển, duy trì liên lạc với ông Sơn nếu có cơ hội, và tiếp tục hỗ trợ luật sư Hoàng trong quá trình theo đuổi vụ tố giác chính thức. Danh sách dài dằng dặc ấy, thay vì khiến cô nản lòng, lại tiếp thêm cho cô một nguồn năng lượng mới, như thể việc mất đi vai trò chính thức đã giải phóng cô khỏi những giới hạn vô hình mà cô không nhận ra mình đang tự đặt ra cho chính mình suốt thời gian qua.

Cô gọi điện báo tin cho mẹ về quyết định của Trung tâm, chuẩn bị tinh thần cho việc bà Sáu có thể lo lắng thêm. Nhưng trái với dự đoán của cô, bà Sáu lại đón nhận tin tức ấy với một thái độ điềm tĩnh bất ngờ. “Vậy càng tốt,” bà nói qua điện thoại, giọng bà chắc nịch. “Con không còn phải mang danh nghĩa công ty, không còn phải giữ ý giữ tứ vì sợ ảnh hưởng tới tổ chức nữa. Con cứ làm những gì con tin là đúng, mẹ ủng hộ con.” Lời động viên giản dị ấy của mẹ, đến vào đúng thời điểm cô cần nhất, khiến Hải Yến càng thêm vững tâm bước vào chặng đường tiếp theo với một tư thế hoàn toàn mới, không còn vướng bận bởi danh xưng hay thể chế nào nữa. Cô tắt đèn bàn, khép cuốn sổ tay lại, sẵn sàng cho một chương mới trong hành trình của mình.

Đã sao chép liên kết chương