Chương 84
Chương 84
Ngày tuyên án tới trong một buổi sáng trời trong, không một gợn mây, như thể chính thiên nhiên cũng muốn dành cho thời khắc quan trọng này một sự quang đãng hiếm hoi. Hải Yến thức dậy từ rất sớm, khi trời còn chưa sáng hẳn, ngồi lặng trong phòng một lúc lâu trước khi chuẩn bị, tay cô cầm chặt cuốn sổ tay của cha như một nghi thức đã trở nên quen thuộc suốt những ngày quan trọng vừa qua.
Khu vực quanh toà án, ngay từ sáng sớm, đã tràn ngập người dân, phóng viên, và lực lượng an ninh được bố trí dày đặc hơn bao giờ hết sau vụ đột nhập vài ngày trước. Đám đông tụ tập không chỉ để chờ đợi kết quả của một vụ án, mà dường như để chứng kiến một thời khắc lịch sử, một cột mốc mà cả cộng đồng đã cùng nhau chờ đợi suốt gần ba tháng ròng rã kể từ ngày những bí mật đầu tiên bắt đầu được hé lộ.
Khi Hải Yến, cùng mẹ và Kiên, bước vào bên trong toà án, cô nhận ra hầu như tất cả những gương mặt quen thuộc đã đồng hành cùng cô suốt hành trình đều đã có mặt: ông Tám ngồi trên xe lăn ở hàng ghế đầu, bà Út Phượng dù vẫn còn dấu vết của những vết thương chưa lành hẳn, bà Tuyết, ông Sơn cùng gia đình, bà Hồng, ông Bảy Đúng, Hùng và mẹ cậu, luật sư Hoàng trang nghiêm trong bộ vest công sở, Minh Khang cùng đội ngũ phóng viên, và Elena, quan sát viên quốc tế, ngồi ở vị trí trung lập quen thuộc của mình.
Đúng chín giờ sáng, tiếng chuông vang lên, báo hiệu phiên toà chính thức bắt đầu phần tuyên án. Vị thẩm phán chủ toạ bước vào, cả căn phòng đứng dậy trong một sự im lặng căng thẳng tới mức Hải Yến có thể nghe rõ tiếng tim mình đập dồn dập trong lồng ngực.
“Sau khi xem xét toàn diện các bằng chứng, lời khai của các nhân chứng, cùng với phần tranh luận từ cả hai phía,” vị thẩm phán bắt đầu, giọng ông vang lên trang nghiêm trong không gian tĩnh lặng tuyệt đối, “hội đồng xét xử đưa ra phán quyết như sau.”
Ông bắt đầu đọc bản án, từng tội danh, từng bị cáo được nêu tên lần lượt. Đặng Quốc Bảo bị tuyên phạm các tội gian lận thương mại có tổ chức, cản trở công lý, và đồng phạm trong hành vi giam giữ người trái phép, với mức án mười lăm năm tù giam — một mức án nghiêm khắc, dù có phần giảm nhẹ so với khung hình phạt tối đa nhờ những tình tiết hợp tác trong quá trình điều tra và xét xử.
Nguyễn Đăng Hoài, với vai trò trung gian trực tiếp thực hiện nhiều hành vi tội ác cụ thể nhất, bị tuyên mức án mười tám năm tù giam cho các tội danh gian lận, cản trở công lý, tổ chức đưa người ra nước ngoài trái phép, và đồng phạm giam giữ người trái phép — mức án cao nhất trong số các bị cáo có mặt tại phiên toà.
Ông Sơn, nhờ vào sự hợp tác đầy đủ và tự nguyện đứng ra làm chứng, dù bị tuyên có tội với hành vi làm giả kết quả xét nghiệm và cản trở công lý mười năm trước, nhận mức án năm năm tù giam, thấp hơn đáng kể so với những gì có thể xảy ra nếu không có sự hợp tác ấy — một sự ghi nhận công bằng của toà án đối với hành trình chuộc lỗi đầy khó khăn mà ông đã trải qua.
Các đồng phạm khác lần lượt nhận những mức án tương xứng với vai trò và mức độ tham gia của mình, từ ba tới mười hai năm tù giam, mỗi bản án đều được vị thẩm phán giải thích cặn kẽ lý do và căn cứ pháp lý, thể hiện sự cẩn trọng và công bằng của cả quá trình xét xử.
Khi tới phần tuyên án dành cho những cá nhân liên quan trực tiếp tới đường dây buôn người trên các tàu cá — những kẻ đã trực tiếp tổ chức và thực hiện việc đưa người ra nước ngoài trái phép — vị thẩm phán đặc biệt nhấn mạnh tính chất nghiêm trọng của tội danh này, tuyên những mức án nặng nhất trong toàn bộ vụ án, có người nhận tới hai mươi năm tù giam.
Hải Yến ngồi lặng nghe từng bản án được tuyên, cảm xúc trong cô là một hỗn hợp phức tạp giữa sự nhẹ nhõm, sự hài lòng trước công lý đã được thực thi, và một nỗi buồn thoáng qua khi nghĩ tới việc, dù công lý đã tới, nó cũng không thể hoàn toàn xoá bỏ những mất mát mà gia đình cô và biết bao gia đình khác đã phải gánh chịu suốt mười năm qua.
Khi tên ông Bảo được nhắc tới cùng mức án của mình, Hải Yến nhìn sang phía ông, thấy ông đứng lặng, đầu cúi xuống, không có biểu hiện phản kháng hay bất ngờ, như thể ông đã chuẩn bị tinh thần đầy đủ cho kết quả này. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, ánh mắt hai người chạm nhau một lần nữa, và Hải Yến nhận thấy trong ánh mắt ông không phải sự thù hận hay oán trách, mà là một sự chấp nhận lặng lẽ, gần như nhẹ nhõm.
Sau khi phần tuyên án dành cho các bị cáo có mặt tại phiên toà kết thúc, vị thẩm phán chuyển sang một phần đặc biệt quan trọng khác: cập nhật chính thức về tình trạng của Trần Quốc Vinh, người vẫn đang trong quá trình chờ dẫn độ ở nước ngoài.
“Toà án ghi nhận,” ông nói, “rằng lệnh truy nã và yêu cầu dẫn độ đối với bị cáo Trần Quốc Vinh vẫn đang được xử lý theo đúng quy trình pháp lý quốc tế. Toà án sẽ tiếp tục theo dõi sát sao tiến trình này, và sẽ tổ chức một phiên xét xử riêng biệt đối với bị cáo Vinh ngay khi ông ta được dẫn độ về nước, đảm bảo đầy đủ quyền lợi tố tụng theo quy định pháp luật.”
Thông báo này, dù không mang tính chất kết thúc hoàn toàn, cũng khẳng định rõ ràng rằng, dù Trần Quốc Vinh có thể tạm thời tránh được sự trừng phạt trực tiếp ngay lúc này, ông ta vẫn không hề thoát khỏi tầm với của công lý, và ngày ông ta phải đối mặt với những cáo buộc của mình, dù có thể còn xa, vẫn chắc chắn sẽ tới.
Khi phiên toà chính thức kết thúc, cả phòng xử án bùng lên trong những cảm xúc lẫn lộn — tiếng vỗ tay nhẹ nhàng từ một số khán giả, tiếng khóc nghẹn ngào của những gia đình nạn nhân, tiếng thì thầm bàn tán về mức án vừa được tuyên. Hải Yến đứng dậy, ôm chầm lấy mẹ, cả hai cùng khóc trong một khoảnh khắc giải toả cảm xúc đã bị dồn nén suốt gần ba tháng đầy căng thẳng.
“Kết thúc rồi, mẹ ơi,” Hải Yến thì thầm, giọng cô nghẹn ngào trong nước mắt. “Ít nhất là phần này. Ba đã được minh oan, những kẻ có tội đã phải chịu trách nhiệm.”
Bà Sáu, nước mắt lăn dài trên gương mặt, gật đầu, ôm chặt lấy con gái. “Con đã làm được, con gái à. Con đã hoàn thành những gì ba con không thể hoàn thành.”
Kiên đứng bên cạnh, ánh mắt anh tràn đầy tự hào và xúc động, chờ đợi tới lượt mình được ôm lấy Hải Yến trong niềm vui chung của khoảnh khắc lịch sử này. Xung quanh họ, tất cả những người đã đồng hành suốt hành trình dài — bà Út Phượng, bà Tuyết, ông Tám, Hùng và mẹ cậu, luật sư Hoàng — cùng nhau tạo thành một vòng tròn ôm ấp đầy tình người, một minh chứng sống động cho sức mạnh của sự đoàn kết đã giúp họ đi tới được ngày hôm nay.
Bên ngoài toà án, khi tin tức về bản án lan ra đám đông đang chờ đợi, một tràng vỗ tay và những tiếng reo hò vang lên, không phải sự hả hê trước hình phạt dành cho kẻ có tội, mà là niềm vui trước một công lý đã, dù muộn màng, cuối cùng cũng được thực thi. Nhiều người dân, những gương mặt Hải Yến còn chưa từng quen biết, tiến tới bắt tay, ôm lấy cô, thì thầm những lời cảm ơn chân thành vì những gì cô đã làm cho cả cộng đồng.
Đại diện Viện Kiểm sát, khi gặp Hải Yến và luật sư Hoàng ngay sau phiên toà, bày tỏ sự trân trọng đối với những đóng góp không thể thay thế của cô trong toàn bộ quá trình điều tra và xét xử. “Không phải vụ án nào cũng may mắn có được một người kiên trì và can đảm như cô,” ông nói. “Những bằng chứng cô thu thập được, dù đôi khi vượt ra ngoài khuôn khổ thông thường, đã tạo nên nền tảng vững chắc cho toàn bộ vụ án này.”
Luật sư Hoàng, đứng cạnh đó, mỉm cười đầy tự hào. “Đây mới chỉ là một nửa chặng đường,” bà nhắc nhở, giọng bà vừa vui mừng vừa thực tế. “Chúng ta vẫn còn phải chờ đợi kết quả dẫn độ ông Vinh, và phiên toà riêng biệt dành cho ông ta khi ngày đó tới.”
Hải Yến gật đầu, dù trong lòng cô, niềm vui của ngày hôm nay vẫn đủ lớn để cô cho phép mình tạm gác lại những lo lắng về chặng đường còn lại, ít nhất là trong khoảnh khắc này. Cô nhìn quanh, thấy tất cả những gương mặt thân quen đang rạng rỡ trong niềm vui chung, và cảm nhận sâu sắc rằng, dù hành trình phía trước vẫn còn, ngày hôm nay xứng đáng được ăn mừng trọn vẹn, như một cột mốc quan trọng đánh dấu sự chiến thắng bước đầu của sự thật trước bóng tối đã che phủ quá lâu.
Buổi tối, cả nhóm tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà bà Sáu để ăn mừng, với sự tham gia của tất cả những người đã đồng hành suốt hành trình. Giữa những tiếng cười, những câu chuyện được kể lại, và cả những giọt nước mắt xúc động, Hải Yến cảm nhận một sự bình yên hiếm hoi, một khoảnh khắc cho phép cô, dù chỉ tạm thời, buông bỏ gánh nặng đã mang theo suốt gần ba tháng ròng rã.