Chương 91
Chương 91
Những ngày sau khi bản án dành cho Trần Quốc Vinh được tuyên, cuộc sống của Hải Yến bước vào một giai đoạn mới — không còn sự căng thẳng thường trực của những phiên toà, những đe doạ, những đêm không ngủ vì lo lắng cho an toàn của gia đình, nhưng thay vào đó là một loạt công việc hành chính và pháp lý cần được hoàn tất để khép lại trọn vẹn mọi khía cạnh của vụ án.
Cơ quan chức năng tỉnh chính thức ra quyết định yêu cầu Tập đoàn Miền Duyên Hải và các công ty vệ tinh của Đại Dương phải tái cơ cấu toàn diện dưới sự giám sát chặt chẽ, với mục tiêu đảm bảo hoạt động kinh doanh trong tương lai tuân thủ đầy đủ các quy định pháp luật, đồng thời khắc phục một phần hậu quả đã gây ra cho các hộ nuôi tôm và người lao động bị ảnh hưởng suốt nhiều năm qua.
“Đây là một quyết định mang tính bước ngoặt,” luật sư Hoàng giải thích với Hải Yến trong một cuộc gặp tại văn phòng của bà, nơi họ cùng nhau rà soát các bước tiếp theo. “Nó không chỉ trừng phạt những cá nhân đã trực tiếp phạm tội, mà còn buộc cả hệ thống doanh nghiệp phải thay đổi cách vận hành, ngăn chặn khả năng những sai phạm tương tự có thể tái diễn dưới một hình thức khác trong tương lai.”
Cùng thời điểm đó, Nguyễn Đăng Hoài, thông qua luật sư của mình, chính thức nộp đơn xin xem xét giảm án dựa trên mức độ hợp tác đáng kể của ông trong suốt quá trình điều tra và xét xử cả hai vụ án. Đại diện Viện Kiểm sát, khi được tham vấn ý kiến, thừa nhận rằng những đóng góp của Hoài, đặc biệt là đoạn ghi âm quyết định đã góp phần trực tiếp vào bản án dành cho Vinh, xứng đáng được xem xét một cách công bằng, dù không thể xoá bỏ hoàn toàn trách nhiệm đối với những tội ác ông đã trực tiếp gây ra.
Hải Yến, khi được hỏi ý kiến với tư cách người bị hại chính trong vụ án, cân nhắc kỹ lưỡng trước khi đưa ra quan điểm của mình. “Tôi không tìm cách trả thù cá nhân,” cô nói với đại diện Viện Kiểm sát trong một cuộc gặp riêng. “Tôi tin vào một hệ thống công lý công bằng, biết ghi nhận sự hợp tác và ăn năn thực sự, miễn là nó không trở thành một cách để những kẻ có tội trốn tránh trách nhiệm một cách dễ dàng. Tôi tôn trọng quyết định của toà án về việc xem xét đơn xin giảm án của ông Hoài, dựa trên những gì ông ấy đã thực sự đóng góp.”
Quan điểm cân bằng và trưởng thành này của Hải Yến, khi được truyền thông đưa tin, một lần nữa nhận được sự khâm phục rộng rãi từ dư luận, củng cố thêm hình ảnh của cô không chỉ như một người tìm kiếm công lý cho gia đình mình, mà còn như một người có tầm nhìn sâu sắc về bản chất phức tạp của công lý và sự chuộc lỗi.
Trong khi những thủ tục pháp lý liên quan tới các bị cáo tiếp tục được xử lý, Hải Yến bắt đầu tập trung vào một mục tiêu quan trọng khác mà cô đã ấp ủ từ lâu nhưng chưa có đủ thời gian và tâm trí để theo đuổi trong suốt giai đoạn căng thẳng của hai phiên toà: chính thức đệ đơn xin xem xét lại bản án của cha mình.
“Đây sẽ là một quá trình phức tạp,” luật sư Hoàng cảnh báo khi Hải Yến chia sẻ ý định này. “Xem xét lại một bản án đã có hiệu lực pháp luật từ mười năm trước đòi hỏi phải có đầy đủ chứng cứ mới, đủ sức thuyết phục để chứng minh những sai sót trong quá trình xét xử ban đầu. Nhưng với tất cả những gì chúng ta đã thu thập được trong suốt hành trình vừa qua, tôi tin chúng ta có đủ cơ sở để tiến hành.”
Hải Yến gật đầu, cảm nhận một sự quyết tâm mới mẻ dâng lên trong lòng. Đây chính là mục tiêu cốt lõi đã thôi thúc cô suốt cả hành trình dài — không chỉ là trừng phạt những kẻ có tội, mà còn là minh oan cho cha mình, khôi phục lại danh dự mà ông đã bị tước đoạt một cách bất công suốt mười năm qua.
“Tôi muốn làm điều này đúng cách,” cô nói với luật sư Hoàng, giọng cô kiên định nhưng cũng đầy sự thận trọng cần thiết. “Không phải chỉ để xoá bỏ hoàn toàn mọi trách nhiệm của ba tôi, mà để trình bày sự thật đầy đủ — cả phần lỗi nhỏ mà ông đã mắc phải khi nhân nhượng một lô hàng dưới áp lực, lẫn phần oan sai lớn hơn nhiều mà ông đã phải gánh chịu vì âm mưu của những kẻ khác.”
Luật sư Hoàng mỉm cười, ánh mắt bà đầy sự trân trọng trước cách tiếp cận trưởng thành và trung thực của Hải Yến. “Đó chính xác là cách tiếp cận sẽ mang lại kết quả thuyết phục nhất trước toà án,” bà nói. “Sự thật đầy đủ, dù có phần không hoàn hảo, luôn có sức mạnh hơn một câu chuyện được tô vẽ hoàn toàn có lợi.”
Hai người bắt đầu làm việc ngay lập tức, tổng hợp lại toàn bộ hồ sơ, bằng chứng, và lời khai đã được thu thập suốt hành trình vừa qua, chuẩn bị cho một đơn kiến nghị xem xét lại bản án đầy đủ và thuyết phục nhất có thể, đánh dấu bước khởi đầu cho chương cuối cùng trong hành trình tìm kiếm công lý trọn vẹn của Hải Yến.
Buổi tối hôm đó, khi Hải Yến trở về nhà sau một ngày dài làm việc với luật sư Hoàng, cô tìm thấy mẹ đang ngồi trong phòng khách, tay bà cầm một chiếc hộp gỗ cũ kỹ mà Hải Yến chưa từng thấy trước đây. “Mẹ tìm thấy cái này trong lúc dọn lại tủ đồ cũ,” bà Sáu nói, giọng bà có phần xúc động. “Đây là những thứ ba con để lại trước khi... trước khi mọi chuyện xảy ra.”
Hải Yến ngồi xuống cạnh mẹ, mở chiếc hộp ra với một sự cẩn trọng gần như thiêng liêng. Bên trong là những kỷ vật nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa — một chiếc bút máy cũ ông Tiến thường dùng để ghi chép sổ sách hợp tác xã, vài tấm ảnh đen trắng chụp buổi lễ khánh thành Kênh Ba những ngày đầu thành lập, và một phong bì đã ố vàng theo thời gian, bên ngoài đề dòng chữ "Gửi con gái, khi nào con đủ lớn để hiểu".
Tay Hải Yến run nhẹ khi mở phong bì, bên trong là một lá thư ngắn, nét chữ quen thuộc của cha cô, được viết từ rất lâu trước khi bi kịch xảy ra — có lẽ từ những ngày Kênh Ba còn đang trong giai đoạn phát triển rực rỡ nhất. Lá thư nói về những hoài bão của ông dành cho hợp tác xã, về mong muốn xây dựng một mô hình nuôi trồng thuỷ sản công bằng, bền vững, nơi mọi hộ dân đều được hưởng lợi xứng đáng từ công sức lao động của mình, và về niềm hy vọng rằng, một ngày nào đó, con gái ông sẽ tiếp nối và phát triển hơn nữa những gì ông đã gây dựng.
Nước mắt lăn dài trên má Hải Yến khi đọc từng dòng chữ, nhận ra rằng, dù không hề biết trước những gì sẽ xảy ra, cha cô dường như đã gửi gắm một phần niềm tin và hy vọng vào chính cô, từ rất lâu trước khi cô thậm chí còn hiểu được ý nghĩa trọn vẹn của những gì ông đã xây dựng.
“Con đã làm được nhiều hơn những gì ba từng mong đợi,” bà Sáu nói, đặt tay lên vai con gái. “Không chỉ tìm lại công lý, mà con còn đang chuẩn bị xây dựng lại chính những gì ba con từng mơ ước — một hệ thống công bằng, minh bạch hơn cho tất cả mọi người.”
Hải Yến gật đầu, ôm chặt lấy lá thư vào lòng, cảm nhận một sự kết nối sâu sắc với cha mình hơn bao giờ hết. Cô quyết định, lá thư này, cùng với cuốn sổ tay đã đồng hành cùng cô suốt cả hành trình, sẽ trở thành một phần quan trọng trong đơn kiến nghị xem xét lại bản án — không phải như một bằng chứng pháp lý, mà như một minh chứng cho tấm lòng và nhân cách thực sự của người đàn ông mà toà án sắp phải xem xét lại công bằng cho ông.
Đêm đó, trước khi ngủ, cô đặt lá thư mới tìm thấy cạnh cuốn sổ tay quen thuộc trên bàn, hai kỷ vật giờ đây cùng nhau kể lại một câu chuyện trọn vẹn hơn về người cha cô đã mất — không phải một vị thánh hoàn hảo không tì vết, cũng không phải một tội đồ đáng bị lên án hoàn toàn, mà là một con người thực sự, với những hoài bão lớn lao, những sai lầm nhỏ bé, và một tình yêu vô bờ dành cho gia đình và cộng đồng mà ông đã cống hiến cả cuộc đời mình.
Cô mở cuốn sổ tay, lật tới trang cuối cùng còn để trống, và bắt đầu viết những dòng chữ đầu tiên cho một chương mới của chính cuộc đời mình, tiếp nối những gì cha cô đã để lại dở dang. “Con đã tìm thấy lá thư ba viết cho con, dù rất muộn màng,” cô viết. “Con hứa sẽ không chỉ dừng lại ở việc đòi lại công bằng cho quá khứ, mà sẽ tiếp tục xây dựng những gì ba từng mơ ước cho tương lai — một Kênh Ba công bằng hơn, minh bạch hơn, xứng đáng với tất cả những gì ba đã hy sinh.”
Cô gấp cuốn sổ lại, tắt đèn, và chìm vào giấc ngủ với một cảm giác trọn vẹn hiếm hoi, biết rằng, dù chặng đường phía trước vẫn còn nhiều việc phải làm, cô không còn đơn độc mang theo gánh nặng của quá khứ nữa — cô đang mang theo cả di sản và hy vọng của cha mình, hướng về một tương lai mà cả hai đã cùng nhau, dù cách nhau bởi thời gian và số phận, luôn tin tưởng sẽ có thể trở thành hiện thực.