Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 42

Chương 42

Bà Hồng chính thức nghỉ việc tại Đại Dương ba ngày sau cuộc gặp với Hải Yến, mang theo mình một chiếc ổ cứng nhỏ chứa toàn bộ email công việc và tài liệu nội bộ bà đã âm thầm sao lưu suốt nhiều tuần qua, kể từ khi bắt đầu nghi ngờ về những gì đang thực sự diễn ra trong công ty. Bà tới thẳng văn phòng luật sư Hoàng để trình bày lời khai chính thức, với sự chứng kiến của Hải Yến.

“Tôi giữ vị trí trưởng phòng chất lượng bảy năm,” bà Hồng nói, giọng bà đã vững vàng hơn hẳn so với những lần gọi điện thì thầm lo sợ trước đây. “Tôi biết, dù không trực tiếp tham gia, rằng có một hệ thống báo cáo song song tồn tại trong công ty — một bộ số liệu chính thức nộp cho các cơ quan chứng nhận, và một bộ số liệu nội bộ khác, chính xác hơn, chỉ lưu hành giữa vài người có quyền truy cập cao nhất.”

“Chị có bằng chứng cụ thể về hai hệ thống song song này không?” luật sư Hoàng hỏi, tay bà ghi chép nhanh.

“Có,” bà Hồng đáp, mở chiếc ổ cứng ra trước mặt họ. “Trong này có các bảng tính nội bộ tôi vô tình được cấp quyền truy cập trong một lần thay thế nhân viên IT nghỉ ốm, trước khi họ kịp thu hồi quyền. Tôi đã sao lưu lại toàn bộ trước khi bị phát hiện.”

Luật sư Hoàng xem qua nhanh nội dung, gương mặt bà lộ rõ sự phấn khích kìm nén của một luật sư vừa tìm thấy mảnh ghép quan trọng cho một vụ án phức tạp. “Nếu dữ liệu này được xác minh là xác thực, đây có thể là bằng chứng quyết định, chứng minh hành vi gian lận có hệ thống, không phải sai sót đơn lẻ như phía Đại Dương vẫn cố gắng biện minh.”

Cùng lúc đó, tại một địa điểm khác trong thành phố, một cuộc họp khẩn cấp khác đang diễn ra mà Hải Yến không hề hay biết. Trong phòng họp riêng của mình, ông Bảo ngồi đối diện với hai luật sư mới từ thành phố Hồ Chí Minh, gương mặt ông căng thẳng hơn hẳn so với hình ảnh điềm tĩnh ông vẫn cố giữ trước công chúng.

“Chúng tôi cần biết chính xác mức độ nghiêm trọng của tình hình,” một trong hai luật sư nói, giọng ông lạnh lùng, chuyên nghiệp. “Nếu cô kiểm định viên đó thực sự có trong tay dữ liệu nội bộ, chúng ta cần một chiến lược mới, không chỉ dừng ở việc phủ nhận.”

“Các anh cứ làm những gì cần làm,” ông Bảo đáp, giọng ông nặng nề, một sự mệt mỏi hiếm thấy lộ rõ trên gương mặt ông. “Chỉ cần đảm bảo, dù chuyện gì xảy ra, không được để lộ bất cứ điều gì liên quan tới bên đầu tư chính. Đó là giới hạn tuyệt đối không được vượt qua.”

Người luật sư thứ hai, trẻ hơn, lên tiếng, giọng ông thận trọng dò xét. “Nếu vậy, chúng tôi đề xuất một phương án: ông nên cân nhắc việc để một vài nhân sự cấp thấp đứng ra nhận toàn bộ trách nhiệm cho các sai phạm cụ thể, đổi lại họ sẽ được đảm bảo về mặt tài chính lâu dài. Đây là cách hiệu quả nhất để giới hạn thiệt hại, ngăn không cho cuộc điều tra lan rộng lên các cấp cao hơn.”

Ông Bảo im lặng một lúc lâu, ánh mắt ông nhìn ra ngoài cửa sổ phòng họp, nơi có thể thấy toàn cảnh khu nhà máy đang hoạt động nhộn nhịp như mọi ngày, không hề hay biết những quyết định đang được đưa ra phía sau cánh cửa đóng kín ấy có thể ảnh hưởng tới sinh kế của hàng trăm con người đang làm việc bên dưới.

“Tôi cần suy nghĩ thêm,” ông nói cuối cùng, giọng ông có phần do dự hiếm thấy. “Có những người đã gắn bó với tôi từ những ngày đầu tiên. Tôi không chắc mình có thể dễ dàng hy sinh họ như một quân cờ.”

“Đây không phải lúc để do dự, thưa ông,” người luật sư lớn tuổi hơn nói, giọng ông sắc lạnh. “Trong tình huống này, sự do dự chính là thứ xa xỉ nhất mà ông không thể cho phép mình có.”

Cuộc họp kết thúc mà không có quyết định cuối cùng nào được đưa ra, để lại ông Bảo một mình trong phòng họp trống, gương mặt ông mang một vẻ giằng xé mà không một ai trong công ty, kể cả những người thân cận nhất, từng có cơ hội chứng kiến.

Cuộc trò chuyện ấy, dù Hải Yến không có mặt để chứng kiến, sẽ chỉ được cô biết tới nhiều tuần sau, qua lời kể của chính bà Hồng, người đã tình cờ nghe được một phần qua cánh cửa phòng họp khép hờ trước khi chính thức rời khỏi công ty. Nhưng dù chưa biết ngay lúc đó, nó đã âm thầm định hình toàn bộ diễn biến của những gì sắp xảy ra: một ông Bảo đang bị dồn vào chân tường, buộc phải bảo vệ những bí mật lớn hơn nhiều so với chính bản thân ông, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để giữ kín danh tính và vai trò thực sự của những kẻ đứng sau ông.

Trở lại văn phòng luật sư Hoàng, sau khi hoàn tất lời khai, bà Hồng ngồi lặng một lúc, như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng đã đè lên vai bà suốt nhiều tháng qua. “Tôi cứ nghĩ, khi làm xong chuyện này, tôi sẽ thấy nhẹ nhõm ngay,” bà nói, giọng bà trầm ngâm. “Nhưng thật ra, tôi lại thấy sợ hơn. Bảy năm làm việc ở đó, tôi biết rõ họ có thể làm gì khi cảm thấy bị đe doạ.”

“Chị có cần chúng tôi sắp xếp biện pháp bảo vệ nào không?” luật sư Hoàng hỏi, giọng bà nghiêm túc.

“Tôi đã chuyển con tôi về ở với ông bà ngoại dưới quê tạm thời,” bà Hồng đáp. “Còn tôi, tôi nghĩ mình đủ sức tự lo, chỉ mong mọi chuyện sớm ngã ngũ để tôi có thể quay lại cuộc sống bình thường.”

Hải Yến nắm lấy tay bà Hồng, một cử chỉ cảm ơn chân thành hơn bất kỳ lời nói nào. “Chị đã cho chúng tôi một mảnh ghép quan trọng. Tôi hứa, sẽ làm mọi cách để chị và gia đình được an toàn.”

Trên đường về, Hải Yến ngồi trong xe, nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ về hai cuộc gặp gỡ đang diễn ra song song trong cùng một buổi chiều — một bên là những con người đang can đảm bước ra ánh sáng, một bên là những kẻ đang co cụm lại trong bóng tối để bảo vệ những bí mật của mình. Cô hiểu, cuộc chiến này, xét cho cùng, không chỉ là cuộc chiến giữa các bằng chứng và lập luận pháp lý, mà còn là cuộc chiến giữa lòng can đảm và nỗi sợ hãi, giữa những người chọn đối diện sự thật và những kẻ chọn chôn giấu nó bằng mọi giá.

Tối đó, cô gọi cho anh Đức, báo cho anh biết về nguồn dữ liệu mới từ bà Hồng, hỏi xem liệu nó có thể được tích hợp vào báo cáo audit chính thức hay không. Anh Đức, sau khi nghe qua, tỏ ra thận trọng nhưng không kém phần hào hứng.

“Nếu dữ liệu đó được xác minh là xác thực, đúng như những gì chị mô tả, nó sẽ củng cố đáng kể cho kết luận audit của chúng ta,” anh nói. “Nhưng tôi cần thời gian để đối chiếu kỹ lưỡng trước khi đưa vào báo cáo chính thức. Chúng ta không thể để bất kỳ sai sót nhỏ nào làm suy yếu tính pháp lý của toàn bộ hồ sơ.”

“Tôi hiểu,” Hải Yến đáp. “Cứ làm theo đúng quy trình chuyên môn của anh. Tôi tin tưởng vào sự cẩn trọng của anh.”

Sau cuộc gọi, cô ngồi lại một mình, mở lại bản nháp bài viết cô đã soạn thảo đêm hôm trước, đọc lại từng câu chữ, cân nhắc xem đã tới lúc công bố nó hay chưa. Cô quyết định chờ thêm, ít nhất cho tới khi vụ việc được chính thức đưa ra chất vấn tại Hội đồng Nhân dân, để lời kể của cô có thêm sức nặng từ bối cảnh chính thức đang dần hình thành xung quanh toàn bộ câu chuyện.

Trước khi đi ngủ, cô ghi lại vào sổ tay một dòng ngắn gọn, tổng kết cho ngày hôm đó: “Mỗi ngày, thêm một người chọn đứng về phía ánh sáng. Mỗi ngày, chúng ta tiến thêm một bước, dù nhỏ bé, về phía sự thật trọn vẹn.” Dòng chữ ấy, giản dị nhưng chứa đựng cả niềm tin và hy vọng cô đang cố gắng nuôi dưỡng qua từng ngày đầy thử thách, trở thành một loại neo đậu tinh thần giúp cô giữ vững quyết tâm giữa cơn bão vẫn chưa hề có dấu hiệu lắng dịu.

Nằm xuống giường, cô nghĩ tới hình ảnh bà Hồng đưa cho luật sư Hoàng chiếc ổ cứng nhỏ, tay bà run nhưng ánh mắt kiên định. Cô nghĩ tới bao nhiêu con người khác, có thể ngay lúc này, cũng đang đứng trước một lựa chọn tương tự, cân nhắc giữa sự an toàn và lương tâm của chính mình. Cô thầm mong, mỗi câu chuyện như của bà Hồng sẽ tiếp thêm can đảm cho những người còn đang do dự, để cuối cùng, ánh sáng sự thật sẽ áp đảo hoàn toàn bóng tối của sự im lặng đã bao trùm vùng đất này quá lâu. Với suy nghĩ đó, cô dần chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ không hoàn toàn yên bình nhưng vẫn mang theo một tia hy vọng đủ sáng để dẫn lối cho ngày mai, một ngày mà cô biết chắc sẽ lại mang tới thêm nhiều thử thách mới, nhưng cũng có thể, thêm những đồng minh mới sẵn sàng bước ra khỏi bóng tối, tiếp nối hành trình mà biết bao người đã cùng nhau xây dựng suốt những tuần qua, từng viên gạch nhỏ một, hướng về phía một sự thật trọn vẹn hơn cho tất cả mọi người, một sự thật mà cô tin chắc, sớm muộn gì cũng sẽ được cả vùng đất này nhìn nhận đầy đủ.

Đã sao chép liên kết chương