Chương 75
Chương 75
Một tuần trước ngày xét xử, một cuộc họp báo bất ngờ do đội ngũ luật sư của ông Bảo tổ chức khiến cả nhóm phải cảnh giác cao độ. Trái với dự đoán ban đầu về việc ông Bảo sẽ giữ im lặng cho tới phiên toà, các luật sư của ông công bố một tuyên bố chính thức, trong đó ông thừa nhận một phần trách nhiệm nhưng đồng thời khẳng định ông cũng là nạn nhân của sự thao túng từ Nguyễn Đăng Hoài và mạng lưới đứng sau ông Vinh.
“Đây là một chiến thuật pháp lý được tính toán kỹ,” luật sư Hoàng phân tích khi cả nhóm xem lại đoạn video họp báo. “Ông ta đang cố gắng định vị mình như một người vừa có tội vừa là nạn nhân, hy vọng điều đó sẽ giúp giảm nhẹ hình phạt trước toà, đồng thời tạo thiện cảm với dư luận trước khi phiên xử chính thức diễn ra.”
“Điều này có ảnh hưởng tới vụ án của chúng ta không?” Hải Yến hỏi, giọng cô lo lắng.
“Về mặt pháp lý, không nhiều,” luật sư Hoàng đáp. “Bằng chứng của chúng ta vẫn vững chắc, không phụ thuộc vào cách ông ta tự mô tả bản thân trước công chúng. Nhưng chúng ta cần chuẩn bị tinh thần cho việc dư luận có thể bị chia rẽ, một số người có thể đồng cảm với câu chuyện ông ta đang cố gắng xây dựng.”
Minh Khang, ngay sau cuộc họp báo, nhanh chóng công bố một bài phân tích chi tiết, đối chiếu tuyên bố của ông Bảo với những bằng chứng cụ thể đã được xác minh, chỉ ra những điểm mâu thuẫn và những nỗ lực giảm nhẹ trách nhiệm một cách có chọn lọc trong lời tự bào chữa của ông.
Bài viết của Minh Khang nhanh chóng thu hút sự chú ý rộng rãi, cân bằng lại phần nào làn sóng dư luận đang có nguy cơ bị lung lay bởi chiến thuật truyền thông của phía bị cáo. Anh trích dẫn trực tiếp từ báo cáo audit của anh Đức, từ lời khai của Nguyễn Đăng Hoài, và từ chính những gì bà Sáu đã chứng kiến, để cho thấy rõ ràng, dù ông Bảo có thể đã chịu áp lực từ cấp trên, ông vẫn là người trực tiếp ra quyết định và hưởng lợi từ nhiều hành vi sai trái trong suốt nhiều năm.
“Sự thật không phải là một câu chuyện có thể được viết lại theo ý muốn của bất kỳ ai,” Minh Khang viết trong đoạn kết bài viết của mình. “Dù ông Bảo có bị thao túng bởi những kẻ quyền lực hơn, điều đó không xoá bỏ trách nhiệm của ông đối với những quyết định ông đã tự tay đưa ra, những hậu quả ông đã tự nguyện chấp nhận để đổi lấy lợi ích cá nhân.”
Buổi tối, Hải Yến cùng cả nhóm theo dõi phản ứng của dư luận sau khi bài viết của Minh Khang được đăng tải. Dù vẫn còn một số ý kiến trái chiều, phần lớn công luận vẫn giữ vững sự ủng hộ đối với quá trình tìm kiếm công lý mà họ đã theo đuổi suốt nhiều tháng qua.
“Tôi nghĩ chúng ta đã vượt qua được thử thách này,” luật sư Hoàng nhận định, giọng bà nhẹ nhõm. “Nhưng đây là một lời nhắc nhở rằng, cho tới tận phút cuối cùng, chúng ta không thể lơi lỏng cảnh giác. Phía bị cáo sẽ tiếp tục tìm mọi cách để bảo vệ mình, kể cả bằng những chiến thuật truyền thông tinh vi.”
Trong những ngày còn lại trước phiên toà, Hải Yến dành phần lớn thời gian để rà soát lại lần cuối toàn bộ hồ sơ, đảm bảo mọi chi tiết đều chính xác và sẵn sàng. Cô cũng dành thời gian tới thăm từng nhân chứng một lần cuối, không phải để tập dượt thêm, mà đơn giản chỉ để động viên tinh thần, để họ biết rằng cô luôn ở bên cạnh, sẵn sàng hỗ trợ họ vượt qua những giờ phút căng thẳng sắp tới.
Khi tới thăm ông Tám, người giờ đây đã hồi phục gần như hoàn toàn dù vẫn còn đi lại hơi khó khăn, ông nắm chặt tay cô, ánh mắt ông đầy quyết tâm. “Tao sẽ có mặt tại phiên toà,” ông nói, giọng ông kiên định dù vẫn còn hơi yếu. “Dù phải ngồi xe lăn, tao cũng sẽ tới, để nhìn thấy công lý được thực thi tận mắt.”
Hải Yến cảm động trước lòng quyết tâm của ông, hứa sẽ sắp xếp mọi thứ để đảm bảo ông có thể tham dự phiên toà một cách thuận lợi nhất, một minh chứng sống động cho tinh thần kiên cường mà tất cả những con người trong hành trình này đã cùng nhau xây dựng và gìn giữ suốt hơn hai tháng rưỡi đầy biến động vừa qua.
Rời khỏi nhà ông Tám, Hải Yến tiếp tục ghé qua thăm bà Út Phượng, người vẫn đang sống tại thị trấn nhỏ nơi cô đã tìm gặp bà lần đầu tiên nhiều tháng trước. Bà Út Phượng, khi thấy Hải Yến, ôm chầm lấy cô, giọng bà đầy xúc động.
“Con biết không,” bà nói, “con trai cô, sau khi biết chuyện, đã quyết định chuyển về sống gần cô hơn, không còn để cô một mình như trước nữa. Nó nói, nó tự hào về những gì cô đã làm, dù phải chờ tới bây giờ mới nói ra được.”
Hải Yến mỉm cười, cảm động trước sự thay đổi tích cực trong cuộc sống của bà Út Phượng kể từ ngày bà quyết định trao lại cuốn sổ tay quý giá của mình. “Con rất mừng vì cô,” cô nói. “Cô xứng đáng có được sự bình yên và hạnh phúc này, sau tất cả những gì cô đã hy sinh.”
“Cô sẽ có mặt tại phiên toà,” bà Út Phượng khẳng định, giọng bà chắc nịch. “Cô đã chờ đợi ngày này mười năm rồi, không gì có thể ngăn cô vắng mặt vào lúc quan trọng nhất này.”
Trên đường trở về Năm Căn, Hải Yến dừng lại một lúc bên bờ sông, nhìn dòng nước lững lờ trôi dưới ánh hoàng hôn, để cho tâm trí mình lắng lại sau một ngày dài đầy những cuộc gặp gỡ xúc động. Cô nghĩ tới tất cả những con người cô đã gặp gỡ suốt hành trình này — mỗi người mang theo một câu chuyện riêng, một nỗi đau riêng, nhưng giờ đây, tất cả họ đều đang cùng hướng về một điểm chung: phiên toà sắp tới, nơi sự thật sẽ chính thức được công nhận trước pháp luật.
Cô rút điện thoại, gọi cho Kiên, chỉ để nghe giọng nói của anh sau một ngày dài đầy cảm xúc. “Anh đang làm gì vậy?” cô hỏi, giọng cô nhẹ nhàng.
“Tôi đang chuẩn bị tài liệu cuối cùng cho phần trình bày của mình tại phiên toà,” anh đáp. “Chị sao rồi? Nghe giọng có vẻ mệt.”
“Tôi ổn,” Hải Yến nói, mỉm cười dù anh không thể thấy được qua điện thoại. “Chỉ là một ngày dài với nhiều cảm xúc. Tôi nhớ anh.”
“Tôi cũng nhớ chị,” Kiên đáp, giọng anh ấm áp. “Chỉ còn một tuần nữa thôi. Chúng ta sắp tới đích rồi, Yến à.”
“Đúng vậy,” Hải Yến đáp, nhìn ra dòng sông đang dần chìm vào bóng tối của buổi hoàng hôn. “Chúng ta sắp tới đích rồi.”
Cuộc trò chuyện kéo dài thêm một lúc, hai người chia sẻ những suy nghĩ và cảm xúc lẫn lộn về phiên toà sắp tới, về những gì họ hy vọng sẽ đạt được, và cả những lo lắng vẫn còn vương vấn trong lòng mỗi người. Khi gác máy, Hải Yến cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, như thể chỉ cần nghe giọng nói của Kiên cũng đủ để tiếp thêm sức mạnh cho cô.
Cô lái xe về nhà mẹ trong ánh hoàng hôn cuối cùng, tâm trí vẫn tràn ngập những hình ảnh và cảm xúc của một ngày dài đầy ý nghĩa. Khi về tới nơi, bà Sáu đã chuẩn bị sẵn bữa cơm tối, không khí trong nhà ấm áp và bình yên hơn hẳn so với những ngày đầy căng thẳng trước đó.
“Con có vẻ mệt,” bà Sáu nhận xét khi thấy con gái bước vào, ánh mắt bà đầy quan tâm.
“Con ổn, mẹ,” Hải Yến đáp, ngồi xuống bàn ăn. “Chỉ là một ngày dài với nhiều cuộc gặp gỡ xúc động. Con vừa ghé thăm chú Tám và cô Út Phượng.”
“Họ sao rồi?” bà Sáu hỏi, múc canh cho con gái.
“Cả hai đều khoẻ, và đều quyết tâm có mặt tại phiên toà,” Hải Yến đáp, mỉm cười nhẹ. “Con thực sự khâm phục sự kiên cường của họ, mẹ à. Sau tất cả những gì họ đã trải qua, họ vẫn không hề nao núng.”
Bà Sáu gật đầu, ngồi xuống đối diện con gái. “Đó là vì họ tin tưởng vào con, Yến à. Con đã cho họ một lý do để tin rằng, sự thật cuối cùng cũng sẽ chiến thắng, dù phải chờ đợi bao lâu đi nữa.”
Bữa cơm tối hôm đó diễn ra trong không khí ấm áp, giản dị, một khoảnh khắc bình yên quý giá giữa những ngày tháng đầy căng thẳng chuẩn bị cho thời khắc quyết định sắp tới, khi cả hai mẹ con cùng nhau chuẩn bị tinh thần cho tuần lễ quan trọng nhất trong suốt hành trình đầy gian nan mà họ đã cùng nhau trải qua.
Sau bữa ăn, Hải Yến giúp mẹ dọn dẹp, rồi cả hai ngồi lại trước hiên nhà, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. “Mẹ có sợ không, khi phải ra toà làm chứng?” Hải Yến hỏi, giọng cô nhẹ nhàng.
Bà Sáu suy nghĩ một lúc trước khi trả lời. “Có chứ,” bà thừa nhận. “Nhưng nỗi sợ đó giờ nhỏ hơn nhiều so với niềm tin của mẹ vào việc mình đang làm điều đúng đắn. Mười năm trước, mẹ chọn im lặng vì sợ hãi. Giờ đây, mẹ chọn lên tiếng vì tình yêu — tình yêu dành cho ba con, cho con, và cho tất cả những người đã tin tưởng vào con.”
Hải Yến nắm lấy tay mẹ, xúc động trước những lời chia sẻ chân thành ấy. “Con tự hào về mẹ,” cô nói. “Con tự hào vì mẹ đã tìm được can đảm để bước ra khỏi bóng tối, sau tất cả những gì mẹ đã phải chịu đựng.”
Hai mẹ con ngồi bên nhau thêm một lúc lâu trong đêm tĩnh lặng, không cần thêm lời nào, chỉ có sự hiện diện ấm áp của nhau là đủ để chuẩn bị tinh thần cho những ngày sắp tới, những ngày sẽ quyết định không chỉ số phận pháp lý của những kẻ đã gây ra biết bao đau khổ, mà còn là sự khép lại trọn vẹn của một chương đầy biến động trong lịch sử gia đình họ.