Chương 81
Chương 81
Ngày thứ tư của phiên toà mở đầu với phần tranh luận cuối cùng từ phía Viện Kiểm sát, một buổi sáng mà Hải Yến biết sẽ mang tính quyết định đối với toàn bộ hướng đi của vụ án. Cô ngồi ở hàng ghế quen thuộc, tay nắm chặt tay mẹ, cảm nhận một sự căng thẳng khác hẳn những ngày trước — không còn là sự hồi hộp trước những điều chưa biết, mà là sự chờ đợi trước khoảnh khắc mọi mảnh ghép cuối cùng được ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.
Đại diện Viện Kiểm sát đứng dậy, bắt đầu bài phát biểu kết luận của mình bằng một giọng điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng. “Thưa hội đồng xét xử, sau bốn ngày xét xử, chúng ta đã nghe được không chỉ những bằng chứng vật chất — sổ sách, hồ sơ ngân hàng, đoạn ghi âm — mà còn nghe được tiếng nói của chính những con người đã sống qua mười năm dưới cái bóng của một tội ác được che giấu kỹ lưỡng. Mỗi lời khai, dù đến từ một nạn nhân hay từ chính một kẻ đồng phạm đã ăn năn, đều góp phần vẽ nên một bức tranh không thể chối cãi.”
Ông tiếp tục trình bày lại toàn bộ hệ thống bằng chứng theo một trình tự logic chặt chẽ: từ vụ sụp đổ của hợp tác xã Kênh Ba mười năm trước, qua quá trình thu gom đất đai có tổ chức tại Rạch Gốc và Đầm Cùng, cho tới việc phát hiện đường dây đưa người trái phép trên các tàu cá thuộc đội tàu Đại Dương, và cuối cùng là mạng lưới tài chính phức tạp dẫn thẳng tới Tập đoàn Miền Duyên Hải và nhân vật đứng sau tất cả — Trần Quốc Vinh.
“Đây không phải là một vụ án đơn lẻ,” ông nhấn mạnh, giọng ông vang lên đầy quyết đoán trong không gian tĩnh lặng của phòng xử án. “Đây là một hệ thống tội ác có tổ chức, được xây dựng và duy trì suốt hơn một thập niên, dựa trên sự im lặng bị ép buộc của những người yếu thế, và sự thao túng có tính toán đối với cả bộ máy quản lý ngành. Chúng tôi đề nghị hội đồng xét xử áp dụng mức hình phạt nghiêm khắc nhất đối với các tội danh đã được chứng minh, đồng thời ghi nhận một cách công bằng những tình tiết giảm nhẹ đối với những bị cáo đã thực sự hợp tác và thể hiện sự ăn năn chân thành.”
Khi đại diện Viện Kiểm sát ngồi xuống, luật sư bào chữa cho ông Bảo đứng dậy, bắt đầu phần tranh luận của phía bị cáo. Ông cố gắng xây dựng một lập luận cân bằng, vừa thừa nhận trách nhiệm của thân chủ mình, vừa nhấn mạnh vào bối cảnh bị thao túng và những nỗ lực hợp tác muộn màng nhưng chân thành trong giai đoạn điều tra và xét xử.
“Thân chủ tôi không tìm cách chối bỏ những sai lầm của mình,” luật sư nói. “Nhưng chúng tôi kính đề nghị hội đồng xét xử xem xét toàn diện bối cảnh: một con người bị cuốn vào một hệ thống lớn hơn bản thân mình, dưới áp lực và đe doạ liên tục từ những kẻ có quyền lực thực sự. Sự hợp tác đầy đủ và tự nguyện của ông trong những ngày qua, việc ông tự mình đứng ra làm chứng, cung cấp thông tin quan trọng giúp làm sáng tỏ toàn bộ vụ án, xứng đáng được ghi nhận như một tình tiết giảm nhẹ đáng kể.”
Luật sư của các đồng phạm khác lần lượt đứng dậy trình bày phần bào chữa của mình, mỗi người theo một chiến lược riêng, nhưng nhìn chung đều xoay quanh việc phân định rõ mức độ trách nhiệm của từng cá nhân trong toàn bộ chuỗi sự việc, tránh để tất cả bị đánh đồng vào cùng một mức hình phạt.
Buổi sáng khép lại với phần tranh luận đã hoàn tất từ cả hai phía. Vị thẩm phán chủ toạ thông báo, hội đồng xét xử sẽ cần thời gian để nghị án, và phiên toà sẽ tạm hoãn trong vài ngày trước khi tuyên án chính thức được đưa ra.
“Vài ngày,” Hải Yến lặp lại với Kiên khi họ rời khỏi phòng xử án, giọng cô vừa nhẹ nhõm vì phần tranh luận đã kết thúc, vừa căng thẳng trước khoảng thời gian chờ đợi phía trước. “Sao lại lâu tới vậy?”
“Đây là một vụ án phức tạp, nhiều bị cáo, nhiều tội danh khác nhau,” Kiên giải thích, giọng anh kiên nhẫn. “Hội đồng xét xử cần thời gian để cân nhắc kỹ lưỡng mức án phù hợp cho từng người, dựa trên toàn bộ bằng chứng và tình tiết đã được trình bày. Đó là một dấu hiệu tốt, chị ạ — nó cho thấy họ đang thực sự cân nhắc nghiêm túc, chứ không đưa ra quyết định vội vàng.”
Trên đường về, điện thoại của Hải Yến rung lên một tin nhắn lạ, từ một số điện thoại cô không hề quen biết. Cô mở ra xem, và cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng khi đọc nội dung: “Cô nghĩ mọi chuyện đã kết thúc sao? Có những thứ cô vẫn chưa biết. Hãy cẩn thận với những gì cô sắp công bố tiếp theo.”
Cô đưa điện thoại cho Kiên xem, tay cô hơi run. “Anh nghĩ đây là ai?”
Kiên đọc tin nhắn, gương mặt anh trở nên nghiêm trọng. “Tôi sẽ báo ngay cho đội an ninh. Đây có thể chỉ là một trò doạ dẫm của những kẻ còn trung thành với Vinh, cố gắng gây hoang mang trước khi tuyên án. Nhưng chúng ta không thể chủ quan.”
Anh gọi ngay cho đồng đội, yêu cầu truy vết số điện thoại và tăng cường an ninh quanh nhà bà Sáu cũng như những nhân chứng chính khác trong những ngày chờ tuyên án sắp tới. Hải Yến, dù cố gắng giữ bình tĩnh, không khỏi cảm thấy một nỗi lo lắng mới len lỏi vào lòng, khi nhận ra, dù phần tranh luận tại toà đã kết thúc, cuộc chiến ngoài đời thực có lẽ vẫn chưa hoàn toàn khép lại.
Tối hôm đó, khi cả nhóm tụ họp như thường lệ, tin nhắn đe doạ trở thành chủ đề chính của cuộc thảo luận. Luật sư Hoàng, sau khi nghe kể lại, đưa ra nhận định thận trọng.
“Đây có thể là dấu hiệu cho thấy, những kẻ đứng sau vẫn chưa từ bỏ hoàn toàn,” bà nói. “Đặc biệt là khi tiến trình dẫn độ ông Vinh đang có tiến triển. Họ có thể đang tìm cách gây áp lực để chị rút lại điều gì đó, hoặc đơn giản chỉ là muốn gieo rắc sự sợ hãi trong giai đoạn nhạy cảm này.”
Anh trung uý, người vừa nhận được báo cáo sơ bộ về số điện thoại gửi tin nhắn, thông báo thêm một chi tiết đáng lo ngại. “Số điện thoại được đăng ký bằng giấy tờ giả, và tín hiệu định vị cho thấy nó được sử dụng từ khu vực gần biên giới, nơi có thể dễ dàng liên lạc với các đối tượng đang lẩn trốn ở nước ngoài. Chúng tôi đang phối hợp điều tra thêm, nhưng tôi khuyến nghị chị Yến và gia đình nên hạn chế di chuyển một mình trong những ngày tới.”
Hải Yến gật đầu, chấp nhận những biện pháp an ninh bổ sung dù trong lòng cô không khỏi cảm thấy mệt mỏi trước việc phải tiếp tục sống trong cảnh giác, ngay cả khi phiên toà tưởng chừng đã đi tới những bước cuối cùng. Cô nhìn sang mẹ, thấy bà Sáu vẫn giữ được vẻ bình thản đáng ngạc nhiên.
“Mẹ không sợ sao?” Hải Yến hỏi.
“Mẹ sợ chứ,” bà Sáu đáp thành thật. “Nhưng mẹ sợ nhiều hơn nếu phải quay lại sống trong im lặng, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Ít nhất bây giờ, nỗi sợ của mẹ có một mục đích — bảo vệ sự thật mà con đã dày công tìm ra.”
Câu nói ấy của bà, giản dị nhưng đầy sức mạnh, khiến Hải Yến cảm thấy được tiếp thêm can đảm.
Sau khi mọi người ra về, Minh Khang nán lại, kéo Hải Yến ra một góc riêng để trao đổi thêm. “Tôi nghĩ chị nên biết,” anh nói, giọng anh trầm xuống, “tôi vừa nhận được một cuộc gọi từ một nguồn tin giấu tên trong nội bộ Tập đoàn Miền Duyên Hải. Người này nói rằng, sau khi tin tức về khả năng dẫn độ ông Vinh lan ra, đã có một cuộc họp khẩn cấp giữa những người còn lại trong ban lãnh đạo, bàn về việc phải làm gì tiếp theo.”
“Anh có biết nội dung cuộc họp đó không?” Hải Yến hỏi, sự lo lắng dâng lên trong giọng nói.
“Nguồn tin không nắm được chi tiết,” Minh Khang thừa nhận, “nhưng người này mô tả không khí cuộc họp là hoảng loạn, với một số ý kiến đề xuất tìm cách 'giải quyết vấn đề' trước khi có thêm bất kỳ tổn thất nào khác. Tôi không rõ điều đó có nghĩa là gì cụ thể, nhưng nó khiến tôi lo lắng, đặc biệt là sau tin nhắn đe doạ mà chị vừa nhận được.”
Hải Yến cảm ơn Minh Khang vì đã chia sẻ thông tin, dù lòng cô không khỏi nặng trĩu trước viễn cảnh mơ hồ nhưng đầy bất an ấy. Cô hứa sẽ chuyển thông tin này cho anh trung uý ngay trong đêm, để lực lượng an ninh có thêm cơ sở đánh giá mức độ rủi ro trong những ngày chờ tuyên án sắp tới.
Về tới nhà, cô gọi điện báo cáo lại toàn bộ thông tin cho anh trung uý, người tiếp nhận với thái độ nghiêm túc và hứa sẽ tăng cường thêm lực lượng giám sát quanh khu vực nhà bà Sáu và những địa điểm quan trọng khác liên quan tới vụ án. Cuộc gọi kết thúc, để lại Hải Yến với một cảm giác vừa được trấn an phần nào, vừa không thể hoàn toàn gạt bỏ nỗi bất an đang âm ỉ trong lòng.
Cô bước ra sân sau, nhìn lên bầu trời đêm, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang ngổn ngang trong đầu. Hành trình đã đi được một chặng đường rất dài, và giờ đây, khi đích đến cuối cùng đang ở rất gần, cô cảm nhận rõ hơn bao giờ hết, những kẻ đang mất dần quyền lực và tự do thường là những kẻ nguy hiểm nhất, sẵn sàng làm những điều liều lĩnh nhất khi cảm thấy không còn gì để mất.
Đêm đó, khi ngồi một mình trước khi ngủ, cô viết vào cuốn sổ tay của mình: “Phần tranh luận đã kết thúc, nhưng đâu đó ngoài kia, vẫn còn những kẻ chưa sẵn sàng buông tay. Con sẽ không lùi bước, ba à, dù có phải đối mặt với bao nhiêu đe doạ nữa trên chặng đường cuối cùng này.”