Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 53

Chương 53

Một tuần sau cuộc gặp với ông Ba Đô, Kiên tìm tới Hải Yến với một đề xuất khiến cô phải suy nghĩ rất lâu trước khi trả lời. Anh có một người bạn cũ làm việc tại cảng, người này biết cách truy cập vào hệ thống nội bộ của công ty vận tải liên kết với Hưng Phát Nhân Lực, nơi có thể lưu trữ thông tin chi tiết hơn về những chuyến tàu chở người mà Phú từng kể lại.

“Anh ấy sẵn sàng giúp, nhưng việc này không hoàn toàn hợp pháp,” Kiên nói, giọng anh thận trọng. “Chúng ta sẽ phải truy cập vào dữ liệu mà không có sự cho phép chính thức. Nếu bị phát hiện, không chỉ bạn tôi gặp rắc rối, mà bằng chứng thu được cũng có thể không được toà án công nhận vì thu thập trái phép.”

Hải Yến trầm ngâm suy nghĩ, cân nhắc giữa lợi ích tiềm năng và rủi ro pháp lý. “Tôi hiểu sự cám dỗ của việc này,” cô nói sau một lúc lâu. “Nhưng tôi nghĩ chúng ta không nên đi theo con đường đó. Không chỉ vì rủi ro cho bạn anh, mà vì nếu chúng ta bắt đầu thoả hiệp với những nguyên tắc của chính mình, dù chỉ một lần, chúng ta sẽ không còn gì khác biệt so với những gì chúng ta đang cố gắng chống lại.”

“Nhưng nếu dữ liệu đó có thể cứu được nhiều người hơn,” Kiên phản bác, giọng anh đầy trăn trở. “Nếu chúng ta có thể xác định chính xác có bao nhiêu người đã bị đưa đi, họ đang ở đâu, liệu chúng ta có nên bỏ qua một cơ hội như vậy chỉ vì nguyên tắc không?”

Cuộc tranh luận giữa hai người kéo dài suốt buổi tối, mỗi người đưa ra những lập luận sắc bén từ góc nhìn riêng của mình. Đây là lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu hành trình này, họ thực sự bất đồng quan điểm về một vấn đề quan trọng, và cả hai đều cảm nhận được sức nặng của cuộc tranh luận này, không chỉ về mặt chiến thuật mà còn về mặt đạo đức.

“Tôi hiểu tại sao anh muốn làm vậy,” Hải Yến nói cuối cùng, giọng cô dịu lại. “Đây là chuyện liên quan tới em trai anh, tới những người giống như Khải. Tôi không trách anh vì muốn làm mọi cách để cứu thêm người. Nhưng tôi nghĩ, con đường đúng đắn, dù chậm hơn, vẫn là con đường duy nhất có thể mang lại công lý bền vững, thay vì một chiến thắng mong manh có thể sụp đổ ngay khi bị thách thức trước toà.”

Kiên im lặng một lúc lâu, cuối cùng thở dài, gật đầu. “Chị nói đúng. Tôi xin lỗi vì đã để cảm xúc lấn át lý trí. Chúng ta sẽ tiếp tục theo con đường hợp pháp, dù nó có chậm hơn.”

“Tôi sẽ đề nghị anh trung uý tìm cách xin lệnh chính thức để truy cập dữ liệu đó,” Hải Yến nói, cố gắng tìm ra một giải pháp trung dung. “Nếu bằng chứng đủ mạnh, có lẽ chúng ta có thể thuyết phục được toà án cấp lệnh khám xét trong thời gian ngắn.”

Ngay sáng hôm sau, tin tức tốt lành bất ngờ ập tới: Phú gọi điện, giọng cậu run rẩy nhưng đầy quyết tâm. “Chị Yến, em suy nghĩ kỹ rồi. Em đồng ý làm chứng.”

Hải Yến cảm thấy một luồng nhẹ nhõm lan toả khắp người. “Em chắc chắn chứ? Em không cần phải vội, chúng tôi có thể chờ thêm.”

“Em không muốn chờ nữa,” Phú đáp, giọng cậu vững vàng hơn hẳn lần gặp trước. “Đêm qua em nằm nghĩ, nếu em im lặng, biết đâu sẽ có thêm nhiều đứa nhỏ khác như em bị lừa lên tàu, chịu khổ như em đã chịu. Em không muốn điều đó xảy ra thêm nữa.”

Cô lập tức báo tin cho anh trung uý, người xác nhận sẽ cử người tới đón Phú vào diện bảo vệ nhân chứng ngay trong ngày, đồng thời dùng chính lời khai chính thức của cậu làm căn cứ để xin lệnh khám xét khẩn cấp đối với hệ thống dữ liệu của công ty vận tải liên kết với Hưng Phát Nhân Lực.

“Với lời khai trực tiếp của một nạn nhân từng trải qua chuyến đi đó, chúng tôi có đủ căn cứ để đề nghị toà án cấp lệnh khám xét mà không cần dùng tới các biện pháp không chính thức,” anh trung uý thông báo qua điện thoại, giọng anh phấn khởi. “Đây chính xác là loại bằng chứng vững chắc chúng ta cần, thu thập đúng quy trình, không thể bị bác bỏ vì lý do thủ tục.”

Tin tức ấy khiến Hải Yến quay sang nhìn Kiên, cả hai đều hiểu, quyết định kiên trì theo con đường hợp pháp tối qua đã được đền đáp xứng đáng. “Chị thấy chưa,” cô nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. “Đôi khi, con đường đúng đắn không phải lúc nào cũng chậm hơn. Nó chỉ đòi hỏi chúng ta kiên nhẫn tin tưởng vào nó mà thôi.”

Kiên gật đầu, một nụ cười nhẹ nhõm hiện lên trên gương mặt vốn đầy căng thẳng suốt cả buổi tối hôm trước. “Tôi xin lỗi vì đã nghi ngờ, Yến à. Chị luôn có một cách nhìn xa hơn tôi trong những tình huống như thế này.”

“Không cần xin lỗi,” Hải Yến đáp, mỉm cười. “Chính sự nôn nóng muốn cứu người của anh mới là điều khiến tôi luôn tin tưởng vào lý do chúng ta đang làm tất cả những chuyện này. Chỉ là đôi khi, chúng ta cần cân bằng giữa trái tim và cái đầu, để không tự đánh mất chính mình trong quá trình theo đuổi công lý.”

Buổi chiều, lệnh khám xét chính thức được cấp, và đội điều tra tiến hành thu giữ toàn bộ hệ thống máy chủ của công ty vận tải liên quan, mở ra một chương hoàn toàn mới cho cuộc điều tra, với hy vọng sẽ tìm ra manh mối về số phận của những người đã bị đưa đi trong suốt nhiều năm qua.

Trước khi được đưa vào diện bảo vệ nhân chứng, Phú xin gặp Hải Yến một lần nữa, để trao cho cô một điều mà cậu đã giấu kín từ lần gặp đầu tiên: một mảnh giấy nhỏ, nhàu nát, cậu đã lén giữ được từ chuyến tàu định mệnh đó.

“Em tìm thấy cái này rơi trong khoang tàu, hình như của một trong mấy người bị đưa lên tàu lần đó,” Phú nói, đưa mảnh giấy cho Hải Yến bằng hai tay run rẩy. “Em giữ nó suốt từ đó tới giờ, không biết để làm gì, nhưng không nỡ vứt đi.”

Hải Yến mở mảnh giấy ra, thấy đó là một tờ giấy ghi vội vài dòng chữ viết tay, nét chữ run rẩy, có lẽ được viết trong lúc hoảng loạn: một cái tên, một số điện thoại đã mờ gần hết, và một dòng chữ ngắn ngủi nhưng đau lòng: "Nếu ai tìm thấy, xin báo cho gia đình tôi biết tôi còn sống."

Cô cảm thấy một cơn nghẹn ngào dâng lên trong lòng trước bằng chứng sống động, đau đớn về những con người vô danh đã bị cuốn vào đường dây tội ác này. Cô cẩn thận cất giữ mảnh giấy, hứa sẽ chuyển ngay cho cơ quan điều tra, hy vọng số điện thoại dù đã mờ vẫn có thể được phục hồi bằng các biện pháp kỹ thuật, để ít nhất, gia đình của người viết mảnh giấy ấy có thể biết được một phần sự thật về người thân đã mất tích của họ.

“Cảm ơn em, Phú,” cô nói, giọng cô nghẹn ngào. “Vì đã giữ lại thứ này, vì đã tin tưởng trao nó cho chúng tôi.”

“Em chỉ mong nó giúp được ai đó,” Phú đáp, đôi mắt cậu ầng ậng nước. “Em không cứu được người viết mảnh giấy đó, nhưng em mong ít nhất, gia đình họ sẽ biết được sự thật.”

Buổi chiều hôm đó, khi Phú được đưa đi trong sự bảo vệ của lực lượng chức năng, Hải Yến đứng nhìn theo chiếc xe khuất dần, lòng cô tràn đầy một cảm giác vừa nặng nề vừa được tiếp thêm sức mạnh. Mảnh giấy nhỏ bé ấy, hơn bất kỳ bằng chứng kỹ thuật hay tài liệu pháp lý nào, đã nhắc nhở cô về bản chất thực sự của cuộc chiến này — không phải những con số, những phiên toà, mà là những con người thật, những cuộc đời thật đang chờ đợi được tìm thấy, được lắng nghe, được trả lại công lý.

Tối đó, cô mang mảnh giấy tới nộp trực tiếp cho anh trung uý, người cẩn thận cho vào túi bằng chứng chuyên dụng, hứa sẽ chuyển ngay cho bộ phận giám định kỹ thuật để cố gắng phục hồi số điện thoại đã mờ. “Chúng tôi sẽ làm hết sức mình,” anh nói, giọng anh trang nghiêm. “Dù chỉ là một mảnh giấy nhỏ, nó có thể là chìa khoá giúp một gia đình nào đó cuối cùng cũng biết được sự thật sau nhiều năm chờ đợi trong vô vọng.”

Trên đường về, Hải Yến kể lại cho Kiên nghe về mảnh giấy, giọng cô vẫn còn nguyên vẹn sự xúc động. Anh lắng nghe trong im lặng, rồi nắm lấy tay cô. “Tôi nghĩ, đây chính là lý do tại sao chúng ta không được phép từ bỏ, dù con đường có gian nan tới đâu,” anh nói. “Vì ngoài kia, vẫn còn những mảnh giấy khác, những câu chuyện khác, đang chờ đợi được kể ra.”

Hải Yến gật đầu, siết chặt tay anh, cảm nhận một quyết tâm mới, sâu sắc hơn bao giờ hết, đang bén rễ trong lòng cô cho chặng đường còn lại của cuộc hành trình, một hành trình mà cô biết, giờ đây không còn chỉ thuộc về riêng cô hay gia đình cô nữa, mà thuộc về tất cả những mảnh giấy, những cái tên, những câu chuyện chưa từng được kể ra, đang chờ đợi ai đó đủ can đảm để lắng nghe và lên tiếng thay cho họ, dù con đường phía trước còn dài và gian khó tới đâu đi chăng nữa, dù họ có phải đối mặt với bao nhiêu trở ngại mới trong những ngày sắp tới nữa.

Đã sao chép liên kết chương