Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 34

Chương 34

Bốn ngày sau, đúng như lời hứa, bà Sáu chủ động gọi Hải Yến về nhà vào một buổi tối, giọng bà qua điện thoại nghe có vẻ đã chuẩn bị tinh thần kỹ lưỡng cho cuộc trò chuyện sắp tới. Khi Hải Yến tới nơi, bà đã dọn sẵn một mâm trà nhỏ trên bàn, cử chỉ trang trọng khác hẳn ngày thường, như thể bà muốn cuộc trò chuyện này diễn ra trong một không khí nghiêm túc nhất định.

“Con ngồi xuống đây,” bà Sáu nói, rót trà cho cả hai. Tay bà hơi run khi cầm ấm trà, nhưng giọng bà đã vững vàng hơn hẳn hôm trước. “Mẹ đã suy nghĩ kỹ mấy ngày nay. Mẹ nghĩ, đã tới lúc con cần biết trọn vẹn, không giấu diếm gì nữa.”

Hải Yến ngồi xuống, im lặng chờ đợi, cảm nhận được sự nghiêm trọng trong từng cử chỉ của mẹ.

“Chuyện tiền bạc mẹ kể con nghe rồi,” bà Sáu bắt đầu, giọng bà chậm rãi. “Nhưng có một chi tiết mẹ chưa từng nói với ai, kể cả với con. Người đưa tiền cho mẹ hồi đó, mẹ nói không biết tên thật, điều đó đúng. Nhưng mẹ có nhìn thấy mặt ông ta, chỉ một lần, rất rõ, dưới ánh đèn đường ngay trước cổng nhà mình.”

Tim Hải Yến đập nhanh hơn. “Mẹ tả lại được không?”

“Người đó cao ráo, ăn mặc lịch sự, tuổi chắc cũng cỡ ba mươi mấy, bốn mươi lúc đó,” bà Sáu nói, nhắm mắt lại như đang cố khắc hoạ lại hình ảnh từ ký ức xa xưa. “Mẹ nhớ nhất là cách ông ta nói chuyện, rất nhẹ nhàng, lịch thiệp, không hề có vẻ gì đe doạ, mà lại khiến mẹ sợ hơn cả những lời hăm doạ trực tiếp. Ông ta nói, mẹ nhớ nguyên văn: ‘Tôi chỉ muốn giúp gia đình chị vượt qua giai đoạn khó khăn này thôi. Coi như một tấm lòng.’”

“Sau này mẹ có gặp lại người đó không?” Hải Yến hỏi, giọng cô căng thẳng.

Bà Sáu gật đầu, mắt bà mở ra, nhìn thẳng vào con gái. “Có. Cách đây không lâu, mẹ có thấy hình ông ta trên báo, trong một bài viết về doanh nghiệp tiêu biểu của tỉnh. Mẹ giật mình nhận ra ngay, dù đã hơn hai mươi năm trôi qua, gương mặt đó không thay đổi nhiều lắm.”

“Là ai vậy mẹ?” Hải Yến hỏi, dù trong lòng cô đã có một linh cảm mạnh mẽ về câu trả lời.

“Ông Đặng Quốc Bảo,” bà Sáu nói, giọng bà run lên khi thốt ra cái tên ấy. “Chính ông ta, Yến à. Người đứng đầu Đại Dương bây giờ, chính là người đã tự tay đưa tiền cho mẹ hai mươi mấy năm... không, mười năm trước, ngay tại cổng nhà mình.”

Hải Yến ngồi lặng người, tách trà trong tay cô nguội lạnh từ lúc nào không hay. Đây không còn là suy đoán, không còn là những mảnh ghép gián tiếp qua lời kể của người khác nữa — đây là một nhân chứng trực tiếp, chính mẹ cô, có thể xác nhận ông Bảo đã đích thân tham gia vào việc dàn xếp sau khi cha cô bị bắt, không phải chỉ đứng sau hưởng lợi một cách thụ động như ông ta vẫn cố tạo dựng hình ảnh.

“Mẹ có sẵn sàng làm chứng chính thức về chuyện này không?” Hải Yến hỏi, giọng cô nghẹn lại vì xúc động.

Bà Sáu im lặng một lúc lâu, tay bà siết chặt lấy tách trà. “Mẹ sợ, Yến à. Mẹ sợ lắm. Nhưng mẹ cũng đã sợ hãi và im lặng suốt mười năm rồi, và nhìn xem, sự im lặng đó có mang lại bình yên thật sự cho ai đâu.” Bà ngước lên nhìn con gái, ánh mắt bà giờ đây tràn đầy một sự quyết tâm mà Hải Yến chưa từng thấy ở mẹ mình trước đây. “Mẹ sẵn sàng. Nếu lời khai của mẹ có thể giúp minh oan cho ba con, giúp ngăn chặn những gì họ đang định làm với vùng đất này, mẹ sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.”

Hải Yến ôm chầm lấy mẹ, nước mắt cô không kìm được nữa. Trong vòng tay ấy, cô cảm nhận được một sự chuyển biến sâu sắc trong mối quan hệ giữa hai mẹ con — từ một người mẹ luôn tìm cách bảo vệ con bằng sự im lặng, giờ đây bà đã sẵn sàng bước ra ánh sáng cùng con gái mình, chấp nhận mọi rủi ro để cùng nhau đi tới tận cùng sự thật.

“Con cảm ơn mẹ,” Hải Yến thì thầm. “Con biết điều này không dễ dàng với mẹ chút nào.”

“Không có gì dễ dàng cả, con à,” bà Sáu đáp, vuốt nhẹ tóc con gái như ngày còn bé. “Nhưng mẹ thà khó khăn một lần cho trọn vẹn, còn hơn tiếp tục sống nửa vời trong sợ hãi suốt quãng đời còn lại.”

Ngay tối hôm đó, Hải Yến gọi điện báo tin cho luật sư Hoàng, giọng cô đầy phấn khích dù vẫn còn nguyên vẹn sự xúc động từ cuộc trò chuyện với mẹ. Luật sư Hoàng, sau khi nghe xong, không giấu được sự nghiêm trọng trong giọng nói.

“Đây là một bằng chứng cực kỳ quan trọng,” bà nói. “Lời khai trực tiếp của một nhân chứng nhận diện được ông Bảo, liên kết ông ta trực tiếp với hành vi cản trở công lý trong vụ án cũ, sẽ thay đổi hoàn toàn tính chất của toàn bộ vụ việc. Tôi sẽ sắp xếp để mẹ chị được lấy lời khai chính thức càng sớm càng tốt, trước khi có bất kỳ ai kịp can thiệp.”

Cuộc gọi kết thúc, để lại Hải Yến với một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa lo lắng tột độ. Cô biết, với lời khai này, ông Bảo không còn có thể ẩn mình phía sau vỏ bọc một doanh nhân vô tội chỉ tình cờ hưởng lợi từ hoàn cảnh nữa. Nhưng cô cũng hiểu, một khi ông ta nhận ra mẹ cô đã sẵn sàng làm chứng chống lại mình, mức độ nguy hiểm bao trùm lên cả gia đình cô sẽ tăng lên gấp bội, vượt xa bất cứ điều gì họ đã phải đối mặt cho tới lúc này.

Cô gọi ngay cho Kiên, kể lại toàn bộ những gì mẹ vừa tiết lộ. Anh im lặng một lúc lâu ở đầu dây bên kia, rồi khi lên tiếng, giọng anh đầy kinh ngạc lẫn phấn khích.

“Chị Yến, đây có thể là mảnh ghép quyết định,” anh nói. “Từ trước tới giờ, mọi bằng chứng chúng ta có đều gián tiếp — sổ sách, mã định danh, lời kể qua trung gian. Nhưng lời khai của bác gái là trực tiếp, là nhận diện đích danh. Nếu điều này được xác nhận trước toà, ông Bảo sẽ khó lòng chối cãi.”

“Tôi cũng nghĩ vậy,” Hải Yến đáp, giọng cô vẫn còn run vì xúc động. “Nhưng tôi lo cho mẹ. Bà đã sống yên ổn, dù trong day dứt, suốt mười năm qua. Giờ đây, bà sẽ phải đối mặt trực tiếp với người đàn ông quyền lực nhất vùng này.”

“Chúng ta sẽ bảo vệ bác,” Kiên nói, giọng anh chắc nịch. “Tôi sẽ đề nghị anh trung uý xem xét đưa bác vào diện được bảo vệ như đã làm với gia đình ông Sơn. Chị đừng lo, chúng ta không để bác một mình đối mặt với bất cứ điều gì.”

Sáng hôm sau, đúng như luật sư Hoàng đã hứa, một buổi lấy lời khai chính thức được sắp xếp gấp rút tại trụ sở công an huyện, với sự có mặt của luật sư Hoàng để đảm bảo mọi quyền lợi của bà Sáu được bảo vệ đầy đủ. Bà Sáu, dù tay chân vẫn run rẩy vì hồi hộp, đã trình bày lại toàn bộ sự việc một cách mạch lạc, chi tiết, đúng như những gì bà đã kể cho Hải Yến tối hôm trước, không hề thêm thắt hay bớt xén.

Sau buổi lấy lời khai, viên điều tra viên phụ trách vụ việc, một người phụ nữ trung niên nghiêm nghị, thông báo với Hải Yến rằng lời khai này sẽ được đưa vào hồ sơ chính thức, và có thể sẽ dẫn tới việc triệu tập ông Bảo để làm rõ trong thời gian tới, một bước tiến mà trước đây dường như là điều không tưởng.

Rời khỏi trụ sở công an, Hải Yến khoác tay mẹ, cả hai cùng bước ra dưới ánh nắng buổi trưa gay gắt, lòng tràn đầy một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa hồi hộp chờ đợi những gì sắp xảy ra tiếp theo. Lần đầu tiên sau mười năm, bà Sáu bước đi với dáng vẻ thẳng lưng, không còn khom mình né tránh ánh mắt người đời như bà đã quen làm suốt cả một thập niên dài đằng đẵng.

“Con biết không,” bà nói khi hai mẹ con ngồi vào xe, giọng bà nhẹ nhõm lạ thường, “từ nãy giờ mẹ cứ chờ một cảm giác sợ hãi ập tới, giống như mọi lần mẹ nghĩ tới chuyện này suốt mười năm qua. Nhưng lạ thật, mẹ không thấy sợ nữa. Mẹ chỉ thấy nhẹ người.”

“Vì mẹ không còn phải mang nó một mình nữa,” Hải Yến đáp, nắm chặt tay mẹ trên xe. “Từ giờ, chúng ta cùng nhau đối mặt với mọi chuyện, mẹ à.”

Bà Sáu mỉm cười, tựa đầu vào vai con gái trong chốc lát, một cử chỉ thân mật hiếm hoi giữa hai người vốn không quen thể hiện tình cảm bằng hành động. Chiếc xe lăn bánh trên con đường về nhà, mang theo hai người phụ nữ vừa cùng nhau vượt qua một ngưỡng cửa quan trọng, dù biết rõ phía trước vẫn còn không ít thử thách đang chờ đợi.

Về tới nhà, bà Sáu nằng nặc đòi nấu một bữa cơm thịnh soạn hơn thường lệ để ăn mừng, dù Hải Yến can ngăn rằng chưa có gì chắc chắn để ăn mừng cả. “Kệ đi con,” bà nói, tay đã thoăn thoắt nhóm bếp. “Mẹ muốn ăn mừng vì lần đầu tiên sau mười năm, mẹ dám nói thật, không phải vì kết quả cuối cùng ra sao.” Bữa cơm tối hôm đó, dù đơn giản, lại là một trong những bữa ăn ấm áp nhất mà Hải Yến còn nhớ được kể từ ngày cô trở về Năm Căn, một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi mà cả hai mẹ con đều trân trọng giữa những ngày tháng đầy sóng gió còn ở phía trước.

Đã sao chép liên kết chương