Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 86

Chương 86

Cuộc gặp giữa Nguyễn Đăng Hoài và đại diện Viện Kiểm sát diễn ra trong một phòng làm việc nhỏ tại trại giam, dưới sự giám sát chặt chẽ theo đúng quy định pháp luật. Hải Yến, dù không được phép tham dự trực tiếp, nhận được thông tin cập nhật ngay sau đó thông qua anh trung uý, người có mặt với tư cách điều tra viên phối hợp.

“Ông ta đã cung cấp một bộ tài liệu chi tiết,” anh trung uý báo cáo, giọng anh đầy phấn khích khó giấu, “về hệ thống các công ty vỏ bọc mà ông Vinh sử dụng để chuyển tài sản ra nước ngoài suốt nhiều năm qua, bao gồm cả những giao dịch được thực hiện ngay trong thời gian gần đây, sau khi lệnh truy nã được ban hành. Đây chính xác là loại bằng chứng chúng ta cần để chứng minh động cơ tẩu tán tài sản và trốn tránh trách nhiệm pháp lý của ông ta.”

Hải Yến cảm thấy một sự phấn khích lan toả trong lòng trước tin tức này. “Tại sao ông ta lại quyết định cung cấp thông tin này vào lúc này?” cô hỏi, không khỏi tò mò về động cơ đằng sau quyết định bất ngờ của Hoài.

“Theo luật sư của ông ta,” anh trung uý giải thích, “sau khi nhận mức án mười tám năm, ông Hoài nhận ra, việc tiếp tục bảo vệ ông Vinh không còn mang lại lợi ích gì cho bản thân mình nữa. Ngược lại, việc hợp tác đầy đủ có thể là cơ hội duy nhất còn lại để ông ta được xem xét giảm án trong tương lai, thông qua các thủ tục ân xá hoặc giảm nhẹ hình phạt dành cho người có công trong việc phá án.”

Luật sư Hoàng, khi được thông báo về diễn biến này, ngay lập tức liên lạc với đội ngũ luật sư quốc tế đang hỗ trợ vụ dẫn độ để chuyển giao bộ tài liệu mới, với hy vọng nó sẽ củng cố thêm cho lập luận pháp lý trước toà án nước ngoài, đặc biệt là trong việc chứng minh sự tương ứng giữa các tội danh và động cơ trốn tránh trách nhiệm rõ ràng của ông Vinh.

Vài ngày sau, Elena gọi điện thông báo một tin tức đầy hy vọng. “Bộ tài liệu mới đã được nộp bổ sung cho toà án,” cô nói, giọng cô lần này tràn đầy sự lạc quan. “Đội ngũ pháp lý của chúng ta đánh giá đây là bằng chứng rất mạnh, đặc biệt là những giao dịch tài chính diễn ra sau khi lệnh truy nã được ban hành — nó chứng minh rõ ràng ý thức trốn tránh pháp luật, một yếu tố quan trọng trong luật dẫn độ quốc tế.”

“Vậy điều này có thể đẩy nhanh quá trình không?” Hải Yến hỏi, không giấu được sự hy vọng trong giọng nói.

“Có khả năng,” Elena đáp, dù vẫn giữ sự thận trọng cần thiết của một chuyên gia pháp lý. “Toà án nước sở tại đã đồng ý đẩy nhanh lịch trình xem xét đơn kháng nghị, với phiên điều trần mới được ấn định sớm hơn dự kiến ban đầu. Tôi sẽ cập nhật cho cô ngay khi có thêm thông tin cụ thể.”

Trong khi chờ đợi diễn biến mới từ phía dẫn độ, Hải Yến tiếp tục dành thời gian cho dự án phòng kiểm nghiệm cộng đồng, một công việc mang lại cho cô cảm giác xây dựng và hướng về tương lai, khác hẳn với những tháng ngày đầy căng thẳng vừa qua tập trung vào việc phơi bày quá khứ. Cô cùng Kiên, Tuyết và một nhóm nhỏ các hộ nuôi tôm cũ bắt đầu tìm kiếm địa điểm phù hợp, liên hệ với các chuyên gia kỹ thuật, và soạn thảo kế hoạch tài chính sơ bộ cho dự án.

“Chúng ta cần một cơ chế giám sát thực sự minh bạch,” Kiên đề xuất trong một cuộc họp, “có thể là một hội đồng bao gồm đại diện của chính các hộ nuôi tôm, luân phiên theo nhiệm kỳ, để đảm bảo không một cá nhân hay nhóm lợi ích nào có thể thao túng kết quả xét nghiệm như những gì đã từng xảy ra.”

Tuyết gật đầu đồng tình, bổ sung thêm góc nhìn chuyên môn của mình. “Chúng ta cũng cần đầu tư vào thiết bị xét nghiệm hiện đại, có khả năng phát hiện chính xác dư lượng hoá chất và kháng sinh, thay vì phụ thuộc vào những phương pháp thủ công dễ bị can thiệp như trước đây. Tôi có thể liên hệ với một số đồng nghiệp cũ trong ngành để tìm nguồn tài trợ thiết bị.”

Cuộc họp kéo dài với nhiều ý tưởng và đề xuất được đưa ra, mang lại cho Hải Yến một cảm giác lạc quan mới về tương lai của vùng đất mà cha cô từng dành cả cuộc đời để gắn bó. Cô nhận ra, công lý không chỉ nằm ở việc trừng phạt những kẻ có tội, mà còn ở việc xây dựng những hệ thống mới, vững chắc hơn, để ngăn chặn bi kịch tương tự lặp lại trong tương lai.

Một tuần sau cuộc họp, tin tức từ Elena mang tới một bước ngoặt quan trọng. “Phiên điều trần về đơn kháng nghị đã diễn ra,” cô báo cáo qua cuộc gọi video, giọng cô không giấu được sự phấn khích. “Toà án nước sở tại đã bác bỏ đơn kháng nghị của đội ngũ luật sư ông Vinh, khẳng định các tội danh bị cáo buộc hoàn toàn tương ứng với luật dẫn độ song phương, đặc biệt sau khi xem xét bộ tài liệu tài chính mới được cung cấp bởi ông Hoài.”

Hải Yến cảm thấy tim mình như ngừng đập trong giây lát trước tin tức này. “Vậy có nghĩa là...”

“Có nghĩa là,” Elena xác nhận, giọng cô vang lên đầy chắc chắn, “lệnh dẫn độ chính thức đã được toà án nước sở tại phê chuẩn. Trần Quốc Vinh sẽ được bàn giao cho phía Việt Nam trong thời gian sớm nhất, theo đúng quy trình pháp lý đã được thống nhất giữa hai nước.”

Cảm xúc trào dâng trong lòng Hải Yến, một hỗn hợp giữa niềm vui, sự nhẹ nhõm, và cả một chút hoài nghi khó tin trước tin tức mà cô đã chờ đợi suốt nhiều tuần qua. Cô cảm ơn Elena rối rít trước khi kết thúc cuộc gọi, rồi lập tức gọi điện cho mẹ, cho Kiên, cho luật sư Hoàng, để chia sẻ tin tức trọng đại này với tất cả những người đã đồng hành cùng cô suốt hành trình dài.

Khi tin tức lan ra, cả nhóm một lần nữa tụ họp lại tại nhà bà Sáu, lần này với một không khí phấn khích tột độ, khi nhận ra, thời khắc cuối cùng mà tất cả bọn họ đã chờ đợi suốt gần mười năm — kể từ ngày bi kịch đầu tiên xảy ra với gia đình Hải Yến — cuối cùng cũng đang tới rất gần.

“Chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng cho phiên toà sắp tới,” luật sư Hoàng nói, dù giọng bà vẫn tràn đầy niềm vui, sự thận trọng nghề nghiệp của bà không cho phép bà hoàn toàn thả lỏng. “Một khi ông Vinh được dẫn độ về nước, đội ngũ luật sư của ông ta chắc chắn sẽ chiến đấu tới cùng, có thể còn quyết liệt hơn cả những gì chúng ta đã chứng kiến từ phía ông Bảo. Chúng ta không thể để sự phấn khích lúc này làm chúng ta chủ quan.”

Hải Yến gật đầu, hiểu rõ lời nhắc nhở đầy trách nhiệm của luật sư Hoàng. “Chị nói đúng,” cô đáp. “Nhưng ít nhất, giờ đây chúng ta biết rằng, ngày đó chắc chắn sẽ tới. Đó đã là một sự khác biệt rất lớn so với nhiều tuần trước, khi mọi thứ vẫn còn là một dấu hỏi lớn.”

Minh Khang, ngồi ở góc phòng với chiếc máy tính xách tay đã mở sẵn, thông báo rằng anh sẽ chuẩn bị một bài viết đặc biệt về diễn biến này, không phải để khoa trương chiến thắng, mà để tiếp tục theo dõi và ghi lại toàn bộ hành trình tìm kiếm công lý xuyên biên giới hiếm hoi này, một câu chuyện anh tin rằng sẽ có ý nghĩa vượt ra ngoài phạm vi của riêng vụ án Hải Yến.

“Đây có thể trở thành một tiền lệ quan trọng,” anh nói, “cho những vụ án tương tự trong tương lai, nơi các nạn nhân của tội phạm có tổ chức xuyên quốc gia có thể tìm thấy hy vọng, rằng công lý, dù chậm trễ, vẫn có thể vươn tới bất kỳ đâu.”

Kiên, ngồi cạnh Hải Yến, nắm lấy tay cô, ánh mắt anh tràn đầy một sự dịu dàng khó tả. “Chị còn nhớ ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau ở cảng không?” anh hỏi, giọng anh nhẹ nhàng như đang gợi lại một ký ức xa xôi dù thực chất mới chỉ vài tháng trước. “Lúc đó, tôi chỉ nghĩ chị là một kiểm định viên khó tính, cứ khăng khăng đòi kiểm tra kỹ lô hàng. Tôi không thể ngờ rằng, hành trình đó lại dẫn tới một ngày như hôm nay.”

Hải Yến bật cười trước ký ức ấy, một tiếng cười nhẹ nhõm hiếm hoi giữa những tháng ngày đầy căng thẳng. “Tôi cũng không ngờ,” cô đáp, “rằng người kiểm hoá viên khó chịu giữ lô hàng của tôi lại trở thành một trong những người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi.”

Cả hai cùng cười, một khoảnh khắc nhẹ nhàng hiếm hoi giữa một hành trình đầy những gian nan và mất mát. Xung quanh họ, tiếng cười nói của những người khác trong nhóm cũng vang lên rộn rã, một bầu không khí lạc quan mà tất cả bọn họ đều xứng đáng được tận hưởng sau tất cả những gì đã trải qua.

Bà Sáu, mang ra một khay trà nóng cho mọi người, dừng lại nhìn con gái mình đang cười rạng rỡ giữa vòng bạn bè, và trong khoảnh khắc ấy, bà cảm nhận một niềm hạnh phúc sâu sắc mà bà chưa từng dám mơ tới trong suốt mười năm sống trong bóng tối của quá khứ. Bà lặng lẽ lui vào bếp, để cho niềm vui của những người trẻ tuổi được trọn vẹn, nhưng trong lòng bà, một lời cảm ơn thầm lặng gửi tới người chồng đã khuất, người mà bà tin chắc, giờ đây, cũng đang mỉm cười ở đâu đó, chứng kiến ngày mà sự thật cuối cùng cũng sắp được vẹn toàn.

Đã sao chép liên kết chương