Đường Tôm Không Có Tên
9 phút đọc

Chương 24

Chương 24

Hải Yến và Kiên mất ba ngày để chuẩn bị cho cuộc gặp với ông Sơn, cân nhắc từng chi tiết nhỏ: địa điểm, thời gian, cách tiếp cận, và quan trọng nhất, cách ghi lại toàn bộ cuộc trò chuyện một cách hợp pháp để có thể sử dụng làm bằng chứng bổ sung nếu cần. Họ chọn cách tiếp cận trực tiếp nhưng không đối đầu ngay từ đầu: Hải Yến sẽ liên hệ với ông Sơn với tư cách kiểm định viên, đề nghị một cuộc trao đổi chính thức về quy trình kiểm nghiệm, tạo cớ hợp lý để gặp mặt mà không khiến ông ta cảnh giác ngay từ đầu.

Ông Sơn đồng ý gặp tại văn phòng riêng của mình trong khu nhà máy, có lẽ vì tin rằng đây là địa bàn quen thuộc, nơi ông ta cảm thấy có lợi thế. Hải Yến tới một mình theo đúng yêu cầu, nhưng Kiên chờ sẵn bên ngoài khu vực nhà máy, sẵn sàng có mặt nếu tình huống trở nên nguy hiểm, và toàn bộ cuộc trò chuyện được ghi âm qua một thiết bị nhỏ giấu kín trong túi áo của Hải Yến, điều hoàn toàn hợp pháp khi một bên tham gia cuộc trò chuyện chủ động ghi âm chính cuộc đối thoại mình tham gia.

Văn phòng ông Sơn nhỏ gọn, ngăn nắp, trên bàn làm việc bày vài chứng chỉ chuyên môn đóng khung cẩn thận. Ông ta đón cô với vẻ lịch sự bề ngoài, nhưng ánh mắt vẫn giữ sự cảnh giác quen thuộc từ lần gặp trước.

“Chị Yến, hôm nay chị muốn trao đổi gì về quy trình kiểm nghiệm?” ông hỏi, ngồi xuống ghế đối diện, tay khoanh trước ngực.

“Thật ra, tôi tới đây vì một chuyện khác, anh Sơn ạ,” Hải Yến nói, giọng cô bình thản nhưng dứt khoát. Cô đặt lên bàn một bản in nhỏ, chỉ chứa một dòng chữ được trích từ email nội bộ mà bà Tuyết đã cung cấp, đủ để ông Sơn nhận ra nguồn gốc mà không tiết lộ toàn bộ nội dung. “Tôi muốn hỏi anh về mã định danh TS-04, và về một số khoản chi không rõ tên người nhận trong sổ sách hợp tác xã Kênh Ba mười năm trước.”

Gương mặt ông Sơn thoáng biến sắc, dù ông cố giữ vẻ bình tĩnh. “Tôi không hiểu chị đang nói gì. Chuyện từ mười năm trước, tôi không nhớ rõ chi tiết.”

“Vậy để tôi giúp anh nhớ lại,” Hải Yến nói, lấy từ cặp ra bản photocopy một trang trong cuốn sổ của bà Út Phượng, đặt lên bàn, đủ để ông Sơn nhìn thấy những dòng chữ quen thuộc về các “khoản lạ” được chi đều đặn hai tuần một lần.

Khi mắt ông Sơn lướt qua trang giấy, một sự thay đổi rõ rệt xuất hiện trên gương mặt ông — không còn là sự cảnh giác thông thường, mà là một nỗi hoảng loạn thực sự thoáng qua trong tích tắc trước khi ông kịp lấy lại vẻ điềm tĩnh. Bàn tay ông đặt trên bàn khẽ siết chặt lại.

“Sổ này ở đâu ra?” ông hỏi, giọng ông đã mất đi vẻ tự tin ban đầu.

“Điều đó không quan trọng,” Hải Yến đáp, giữ ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào ông. “Điều quan trọng là những khoản chi này khớp hoàn toàn với các dòng ghi chú trong sổ tay của ba tôi, và cả hai đều xảy ra ngay trước khi lô hàng gây ngộ độc bị phát hiện. Tôi cũng có thêm bằng chứng khác, đủ mạnh để chứng minh anh chính là người đã đe doạ cô Tuyết ký vào phiếu kết quả bị chỉnh sửa.”

“Cô Tuyết nói với chị những gì?” Giọng ông Sơn bắt đầu run lên, dù ông vẫn cố kiểm soát. “Cô ấy... cô ấy không có bằng chứng gì cả, chỉ là lời nói suông thôi.”

“Anh có chắc không?” Hải Yến hỏi, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy hàm ý. “Tôi khuyên anh nên cân nhắc kỹ trước khi tiếp tục phủ nhận, anh Sơn. Tôi không tới đây để buộc tội anh ngay lập tức. Tôi tới để cho anh một cơ hội, nói ra sự thật trước khi mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát của tất cả mọi người, kể cả anh.”

Ông Sơn đứng dậy, bước tới cửa sổ, quay lưng lại với cô một lúc lâu, vai ông run nhẹ như đang vật lộn với một quyết định nội tâm dữ dội. Khi ông quay lại, gương mặt ông đã mang một vẻ khác hẳn — không còn sự phòng thủ ban đầu, mà là một sự mệt mỏi sâu sắc của người đã mang theo một gánh nặng quá lâu.

“Chị nghĩ tôi muốn làm chuyện đó sao?” ông nói, giọng ông đột nhiên vỡ oà, khác hẳn với vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp trước đó. “Chị nghĩ tôi tự nguyện hại chú Tiến, người từng đối xử với tôi như con cháu trong nhà sao?”

Hải Yến im lặng, để ông Sơn tiếp tục, cảm nhận đây có thể là khoảnh khắc bức tường phòng thủ của ông ta sắp sụp đổ.

“Hồi đó tôi còn trẻ, mới vào nghề, nợ nần vì phải lo viện phí cho mẹ tôi bị bệnh nặng,” ông nói tiếp, giọng ông nghẹn lại. “Có người tìm tới tôi, đưa ra một khoản tiền đủ lớn để cứu mẹ tôi, đổi lại chỉ là làm ngơ vài chi tiết nhỏ trong kết quả xét nghiệm. Tôi tưởng đó chỉ là chuyện nhỏ, không ai bị hại. Tôi không biết, tôi thề tôi không biết, nó sẽ dẫn tới một vụ ngộ độc thật sự, dẫn tới việc chú Tiến phải vào tù.”

“Ai đã tìm tới anh?” Hải Yến hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù tim cô đập dữ dội.

Ông Sơn ngập ngừng, ánh mắt ông đầy sợ hãi. “Tôi... tôi chưa thể nói tên bây giờ. Người đó giờ có quyền lực rất lớn, không chỉ trong ngành này. Nếu tôi nói ra mà không có sự bảo vệ nào, tôi và gia đình tôi sẽ gặp nguy hiểm thật sự, không phải chỉ mất việc như cô Tuyết.”

“Vậy sao sau đó anh vẫn tiếp tục làm việc cho Đại Dương, thăng chức, tiếp tục ký những phiếu kết quả sai lệch khác?” Hải Yến hỏi thẳng, không để ông ta né tránh dễ dàng.

“Vì khi tôi nhận ra chuyện đã đi quá xa, chú Tiến đã bị bắt, đã quá muộn để rút lui,” ông Sơn đáp, giọng ông đầy dằn vặt. “Người ta cho tôi hai lựa chọn: tiếp tục im lặng và được bảo vệ, hoặc lên tiếng và chịu chung số phận với chú Tiến, thậm chí tệ hơn. Tôi đã chọn sự hèn nhát, chị Yến à. Tôi đã sống với sự hèn nhát đó suốt mười năm qua, mỗi ngày.”

Hải Yến nhìn ông Sơn, cảm nhận một sự phức tạp trong cảm xúc của chính mình — vừa căm phẫn trước những gì ông đã gây ra, vừa không thể hoàn toàn không cảm thông trước hình ảnh một con người bị cuốn vào một guồng máy lớn hơn bản thân mình có thể kiểm soát.

“Tôi cần anh làm chứng chính thức,” cô nói, giọng cô kiên quyết. “Không phải hôm nay, nhưng sớm thôi. Nếu anh thật sự hối hận, đây là cơ hội duy nhất để anh chuộc lại một phần lỗi lầm.”

Ông Sơn không trả lời ngay, chỉ gật đầu chậm rãi, ánh mắt ông đầy giằng xé. “Cho tôi thời gian suy nghĩ. Vài ngày thôi. Tôi cần sắp xếp một số việc, đảm bảo an toàn cho gia đình trước khi tôi có thể quyết định.”

Hải Yến đồng ý, dù trong lòng cô không hoàn toàn chắc chắn liệu ông Sơn sẽ giữ lời hay sẽ chọn cách khác để tự bảo vệ mình — có thể là báo động cho người đứng sau ông ta, người mà cả hai đều ngầm hiểu chính là Đặng Quốc Bảo, trước khi mọi chuyện kịp đi xa hơn.

Rời khỏi văn phòng ông Sơn, cô gặp lại Kiên ở bãi xe, kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện. Anh nghe xong, gương mặt anh đầy lo lắng.

“Chị nghĩ ông ta sẽ giữ lời không?”

“Tôi không chắc,” Hải Yến thừa nhận. “Nhưng tôi nghĩ, ít nhất, hôm nay chúng ta đã khiến ông ta phải đối diện với chính lương tâm mình sau mười năm trốn tránh. Dù kết quả thế nào, đó cũng là một bước tiến.”

Nhưng cả hai đều hiểu, cuộc gặp hôm nay cũng đồng nghĩa với việc, kể từ giờ phút này, phía bên kia sẽ biết chính xác mức độ nguy hiểm mà cuộc điều tra của họ đang gây ra, và sẽ không còn nhiều thời gian để họ có thể tiếp tục hành động một cách thận trọng, từ tốn như trước.

Thay vì về thẳng nhà trọ, Kiên đề nghị cả hai ra ngồi ở một quán nhỏ ven sông, nơi có thể nhìn ra mặt nước lấp lánh dưới ánh hoàng hôn, để Hải Yến có thời gian trấn tĩnh lại sau một cuộc đối thoại căng thẳng như vậy. Họ gọi hai phần cơm đơn giản, ngồi ăn trong im lặng một lúc lâu, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ riêng.

“Chị có sao không?” Kiên hỏi, phá vỡ sự im lặng, ánh mắt anh đầy quan tâm. “Nhìn chị vẫn còn căng thẳng lắm.”

“Tôi ổn,” Hải Yến đáp, dù giọng cô vẫn còn chút run rẩy. “Chỉ là, nhìn ông Sơn suy sụp như vậy, tôi không ngờ mình lại cảm thấy vừa hả hê vừa xót xa cùng lúc. Ông ta cũng chỉ là một nạn nhân khác của cả một hệ thống, theo một cách nào đó.”

“Chị có một trái tim rộng lượng hơn tôi nhiều,” Kiên nói, giọng anh trầm ấm. “Nếu là tôi đối diện người đã góp phần khiến em trai tôi gặp nguy hiểm, tôi không chắc mình giữ được bình tĩnh như chị.”

“Có lẽ vì tôi nhìn thấy trong ông ta một phần hình ảnh của chính mình,” Hải Yến nói, mắt cô nhìn xa xăm ra mặt sông. “Một người bị đặt vào hoàn cảnh phải lựa chọn giữa điều đúng và sự an toàn của những người mình thương yêu. Tôi không biết, nếu là tôi ở vị trí của ông ta mười năm trước, liệu tôi có đủ can đảm để chọn khác đi không.”

Kiên nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt anh chứa đựng một sự ngưỡng mộ mà anh không cố che giấu. “Chị sẽ chọn khác, tôi tin chắc vậy. Nhìn cách chị đối mặt với mọi thứ suốt hơn một tháng qua, tôi biết chị là kiểu người sẵn sàng trả giá cho điều đúng, dù giá đó có đắt tới đâu.”

Hải Yến quay sang nhìn anh, khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau kéo dài hơn bình thường, mang theo một điều gì đó cả hai đều cảm nhận được nhưng chưa ai đủ can đảm gọi tên. Cô mỉm cười nhẹ, phá vỡ sự im lặng ngập ngừng ấy. “Cảm ơn anh, vì luôn tin tưởng tôi như vậy.”

“Tôi không chỉ tin tưởng chị,” Kiên nói, giọng anh khẽ khàng nhưng rõ ràng, như đang cân nhắc từng lời trước khi để chúng thoát ra. Nhưng rồi anh dừng lại, như chưa sẵn sàng nói hết câu, chỉ mỉm cười, lảng sang chuyện khác. “Thôi, ăn cơm đi kẻo nguội. Ngày mai chúng ta còn nhiều việc phải làm.”

Hải Yến gật đầu, tiếp tục bữa ăn, nhưng trong lòng cô, câu nói bỏ lửng ấy của Kiên cứ vương vấn mãi không thôi, như một hạt giống nhỏ vừa được gieo xuống giữa những ngày tháng đầy bão tố này, chờ đợi một thời điểm thích hợp hơn để nảy mầm.

Đã sao chép liên kết chương