Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 62

Chương 62

Một buổi sáng, Hải Yến nhận được một cuộc gọi từ số điện thoại có mã vùng quốc tế, một điều khiến cô ngạc nhiên vì cô không quen biết ai ở nước ngoài ngoài Sarah, người luôn liên lạc qua một số cố định khác. Cô do dự một lúc trước khi bắt máy.

“Cô Đỗ Hải Yến phải không?” Giọng một người đàn ông vang lên, tiếng Việt chuẩn nhưng có phần trang trọng quá mức, như của người đã quen giao tiếp bằng ngoại ngữ nhiều hơn tiếng mẹ đẻ. “Tôi đại diện cho một nhóm nhà đầu tư quan tâm tới việc giải quyết êm đẹp những vướng mắc hiện tại liên quan tới Dự án Cửa Biển.”

Tim Hải Yến đập nhanh hơn. Đây có thể là lần đầu tiên cô tiếp xúc trực tiếp, dù chỉ qua điện thoại, với ai đó thực sự đại diện cho phía sau ông Vinh. “Ông muốn nói gì?” cô hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.

“Chúng tôi hiểu, cô đã trải qua rất nhiều khó khăn, mất mát trong hành trình tìm kiếm sự thật cho gia đình mình,” người đàn ông nói, giọng ông nhẹ nhàng nhưng có gì đó lạnh lẽo ẩn dưới lớp vỏ lịch thiệp. “Chúng tôi sẵn sàng đề nghị một khoản bồi thường đáng kể, đủ để đảm bảo tương lai cho cô và gia đình, đổi lại, cô đồng ý rút lại mọi cáo buộc và ngừng hợp tác với truyền thông quốc tế.”

Hải Yến cảm thấy một cơn giận dữ lạnh lùng lan khắp người trước lời đề nghị trắng trợn ấy. “Ông đang cố mua chuộc tôi,” cô nói, giọng cô đanh lại.

“Tôi gọi đó là một giải pháp đôi bên cùng có lợi,” người đàn ông đáp, không hề nao núng trước phản ứng của cô. “Cô nên cân nhắc kỹ, cô Yến. Không phải ai cũng có cơ hội thứ hai để đưa ra lựa chọn đúng đắn.”

“Lựa chọn duy nhất tôi sẽ đưa ra,” Hải Yến nói, giọng cô kiên quyết, “là tiếp tục theo đuổi sự thật, bất kể ông hay bất kỳ ai đứng sau ông sẵn sàng trả bao nhiêu tiền để ngăn cản tôi.”

Người đàn ông im lặng một lúc lâu ở đầu dây bên kia, đủ lâu để Hải Yến tưởng cuộc gọi đã bị ngắt. Khi ông lên tiếng trở lại, giọng ông đã mất đi vẻ lịch thiệp ban đầu, thay vào đó là một sự lạnh lùng trần trụi hơn.

“Tôi hy vọng cô hiểu rõ hậu quả của quyết định này,” ông nói. “Chúng tôi đã cố gắng giải quyết mọi việc theo cách văn minh nhất có thể. Nếu cô từ chối, đừng trách chúng tôi vì những gì xảy ra tiếp theo.”

Cuộc gọi kết thúc đột ngột, để lại Hải Yến ngồi lặng người, tay cô run nhẹ vì vừa trải qua một cuộc đối đầu căng thẳng chưa từng có. Cô lập tức gọi cho luật sư Hoàng và anh trung uý, thuật lại toàn bộ nội dung cuộc gọi, dù không có bản ghi âm vì cuộc gọi tới quá bất ngờ để cô kịp chuẩn bị.

“Đây là một bằng chứng quan trọng, dù chỉ là lời kể lại,” luật sư Hoàng nói, giọng bà nghiêm trọng. “Việc họ chủ động đề nghị mua chuộc, kèm theo lời đe doạ trá hình, có thể được xem là hành vi cản trở công lý nếu chúng ta có thể xác minh được nguồn gốc cuộc gọi.”

Anh trung uý xác nhận sẽ ngay lập tức yêu cầu nhà mạng cung cấp thông tin về số điện thoại quốc tế đã gọi tới, dù thừa nhận việc truy vết các cuộc gọi từ nước ngoài thường phức tạp và mất nhiều thời gian hơn so với các cuộc gọi trong nước.

“Chị làm rất tốt khi giữ được bình tĩnh và từ chối thẳng thắn,” anh nói, giọng anh đầy sự khích lệ. “Nhưng tôi phải nói thật, lời đe doạ này khiến tôi lo lắng. Chúng ta cần tăng cường thêm biện pháp bảo vệ cho chị trong thời gian tới.”

Buổi chiều, Hải Yến kể lại toàn bộ sự việc cho Kiên, cả hai ngồi trong im lặng một lúc lâu sau khi nghe xong, để cho sức nặng của lời đe doạ ấy thấm dần vào tâm trí cả hai.

“Tôi không sợ cho bản thân mình,” Hải Yến nói cuối cùng, giọng cô trầm ngâm. “Nhưng tôi sợ cho mẹ, cho anh, cho tất cả những người đã đồng hành cùng tôi. Nếu họ thực sự sẵn sàng làm bất cứ điều gì như lời đe doạ ấy ngụ ý, tôi không biết liệu mình có đang đặt tất cả mọi người vào vòng nguy hiểm quá lớn hay không.”

“Chị không đặt chúng tôi vào nguy hiểm,” Kiên đáp, giọng anh chắc chắn, nắm lấy tay cô. “Chính họ mới là những kẻ đang tạo ra nguy hiểm, bằng chính những hành động tội ác của họ. Chúng ta chỉ đang cố gắng đưa sự thật ra ánh sáng, và không có gì sai trái trong điều đó cả.”

Hải Yến gật đầu, dù trong lòng cô vẫn không thể hoàn toàn xua tan cảm giác bất an sau cuộc gọi đầy đe doạ ấy, một cảm giác nhắc nhở cô rằng, khi càng tiến gần hơn tới sự thật, những kẻ đứng sau bóng tối cũng sẽ càng trở nên liều lĩnh và nguy hiểm hơn.

Tối đó, cô quyết định gọi cho mẹ, không phải để kể lại chi tiết cuộc gọi đe doạ, mà chỉ đơn giản để nghe giọng nói của bà, để tự trấn an chính mình rằng gia đình cô vẫn đang an toàn. Bà Sáu, nhạy cảm nhận ra có điều gì đó không ổn qua giọng nói của con gái, gặng hỏi cho tới khi Hải Yến đành phải kể lại một phần sự việc.

“Con à,” bà Sáu nói sau khi nghe xong, giọng bà không hề hoảng loạn như Hải Yến lo sợ, mà lại đầy một sự bình tĩnh lạ thường. “Mẹ già rồi, không sợ chết đâu. Mẹ chỉ sợ con phải dừng lại giữa chừng vì lo cho mẹ. Con cứ làm những gì con cho là đúng, mẹ sẽ luôn ở phía sau ủng hộ con.”

Lời nói ấy của mẹ khiến Hải Yến vừa cảm động vừa thêm phần quyết tâm. Cô hiểu, sự can đảm của mẹ, dù giản dị, chính là một trong những nguồn sức mạnh lớn lao nhất giúp cô có thể tiếp tục bước đi trên con đường đầy chông gai này.

Sáng hôm sau, anh trung uý gọi lại với một thông tin sơ bộ: số điện thoại gọi tới Hải Yến được đăng ký tại một quốc gia có luật bảo mật thông tin viễn thông rất chặt chẽ, khiến việc xác định danh tính người gọi trở nên vô cùng khó khăn, gần như không thể thông qua các kênh hợp tác thông thường.

“Chúng tôi sẽ tiếp tục cố gắng,” anh nói, “nhưng tôi phải thành thật, khả năng lần ra danh tính chính xác của người gọi là khá thấp trong ngắn hạn. Điều quan trọng hơn lúc này là tăng cường bảo vệ cho chị và gia đình.”

Hải Yến đồng ý với đề xuất tăng cường an ninh, dù trong lòng cô không khỏi cảm thấy một sự bất lực nhất định trước khả năng vươn xa của mạng lưới mà cô đang đối đầu, một mạng lưới có thể dễ dàng liên lạc từ nước ngoài, ẩn mình sau những lớp bảo mật viễn thông quốc tế phức tạp mà pháp luật trong nước khó có thể chạm tới.

Buổi trưa, khi cô đang ngồi làm việc tại văn phòng tạm của luật sư Hoàng, một cuộc gọi khác tới, lần này từ số máy quen thuộc của bà Hồng, giọng bà đầy hoảng hốt. “Chị Yến, tôi vừa nghe tin, có người thấy một chiếc xe lạ đậu gần trường học nơi con tôi đang theo học. Tôi sợ quá, không biết có liên quan gì tới chuyện của chúng ta không.”

Tin tức ấy khiến Hải Yến lạnh sống lưng. Nếu những kẻ đứng sau lời đe doạ sẵn sàng nhắm cả tới con cái của những người đã giúp đỡ cô, mức độ nguy hiểm đã vượt xa mọi giới hạn mà cô từng lo sợ trước đây.

“Chị bình tĩnh,” Hải Yến nói, dù chính giọng cô cũng không giấu được sự run rẩy. “Chị gọi ngay cho nhà trường, dặn họ tăng cường giám sát, đừng để bất kỳ người lạ nào tiếp cận cháu. Tôi sẽ báo ngay cho công an để cử người tới kiểm tra khu vực đó.”

Cô lập tức gọi cho anh trung uý, người phản ứng nhanh chóng, cử ngay một tổ công tác tới khu vực trường học để kiểm tra. Nửa giờ sau, anh gọi lại, giọng anh có phần nhẹ nhõm nhưng vẫn còn thận trọng. “Chúng tôi không tìm thấy dấu hiệu gì bất thường lúc này, chiếc xe lạ có thể chỉ là của phụ huynh khác hoặc người qua đường. Nhưng chúng tôi sẽ duy trì giám sát khu vực này thêm vài ngày để đảm bảo an toàn.”

Dù tin tức không quá nghiêm trọng như lo sợ ban đầu, sự việc vẫn để lại một dư chấn tâm lý đáng kể cho cả nhóm. Hải Yến triệu tập một cuộc họp khẩn ngay chiều hôm đó, với sự tham gia của tất cả những người thân cận nhất trong hành trình này, để cùng nhau rà soát lại toàn bộ các biện pháp an toàn đang áp dụng.

“Tôi nghĩ, sau cuộc gọi đe doạ sáng nay, chúng ta cần coi mọi dấu hiệu bất thường, dù nhỏ nhất, đều là nghiêm trọng,” luật sư Hoàng nói, giọng bà kiên quyết. “Tốt hơn hết là phản ứng thái quá còn hơn là chủ quan để xảy ra hậu quả đáng tiếc.”

Cả nhóm đồng ý, thống nhất tăng cường thêm các biện pháp bảo vệ: kiểm tra kỹ lưỡng hơn trước khi di chuyển, hạn chế tiết lộ lịch trình cụ thể cho bất kỳ ai ngoài những người thực sự cần biết, và duy trì liên lạc thường xuyên hơn để đảm bảo an toàn cho tất cả mọi người trong mạng lưới những người đang cùng nhau theo đuổi sự thật này, dù cái giá của sự thận trọng ấy là một cuộc sống ngày càng căng thẳng và mệt mỏi hơn từng ngày một.

Đã sao chép liên kết chương