Chương 63
Chương 63
Một tuần sau cuộc gọi đe doạ, tin tức tồi tệ nhất mà cả nhóm lo sợ cuối cùng cũng ập tới, dù không theo cách họ từng hình dung. Ông Tám Lành, người thư ký ghi chép cũ đã giúp đỡ Hải Yến và Kiên ngay từ những ngày đầu của cuộc điều tra, bị tai nạn giao thông nghiêm trọng trên đường về nhà vào buổi tối, khi một chiếc xe tải không rõ biển số đâm thẳng vào xe máy của ông rồi bỏ chạy.
Hải Yến nhận được tin từ Kiên qua một cuộc gọi hoảng loạn, giọng anh run lên không kiểm soát được. “Chú Tám đang cấp cứu ở bệnh viện tỉnh, tình trạng nguy kịch. Bác sĩ nói chú bị chấn thương sọ não nặng, đang phải phẫu thuật khẩn cấp.”
Cả hai lập tức lao tới bệnh viện, đứng chờ đợi ngoài phòng phẫu thuật suốt nhiều giờ đồng hồ căng thẳng, cùng với gia đình ông Tám, những người đang trong tình trạng hoảng loạn tột độ. Hải Yến không thể ngăn được cảm giác tội lỗi dâng trào, tự trách mình đã kéo một người đàn ông tốt bụng, chỉ vì muốn giúp đỡ, vào vòng nguy hiểm chết người.
“Đây không phải lỗi của chị,” Kiên nói, cố gắng trấn an cô dù chính anh cũng đang run rẩy vì lo lắng. “Chúng ta không biết chắc đây có phải tai nạn thật hay là một vụ tấn công có chủ đích.”
Nhưng cả hai đều hiểu, trong bối cảnh những gì đã xảy ra suốt nhiều tuần qua — từ lời đe doạ qua điện thoại quốc tế, tới nghi vấn về chiếc xe lạ gần trường học con bà Hồng — khả năng đây là một vụ tai nạn ngẫu nhiên là rất thấp.
Sau gần sáu giờ đồng hồ phẫu thuật, bác sĩ bước ra thông báo với gia đình, giọng ông nghiêm trọng nhưng mang theo một tia hy vọng. “Ca phẫu thuật đã thành công về mặt kỹ thuật, chúng tôi đã cầm được máu và giảm áp lực nội sọ. Nhưng bệnh nhân vẫn trong tình trạng hôn mê, chưa thể nói trước được khả năng hồi phục hoàn toàn.”
Vợ ông Tám, một người phụ nữ nhỏ bé đã ngoài sáu mươi, oà khóc nức nở khi nghe tin, được các con dìu vào phòng hồi sức để nhìn chồng lần đầu sau ca phẫu thuật. Hải Yến đứng lặng ở hành lang, nước mắt cô cũng không ngừng rơi, nhìn cảnh tượng ấy mà lòng đau như cắt.
“Chúng ta cần báo ngay cho anh trung uý,” cô nói với Kiên, giọng cô nghẹn ngào nhưng kiên quyết. “Đây không thể chỉ là một tai nạn giao thông thông thường. Cần điều tra kỹ camera an ninh dọc tuyến đường, tìm ra chiếc xe tải đã gây tai nạn rồi bỏ chạy.”
Anh trung uý có mặt tại bệnh viện chưa đầy nửa giờ sau cuộc gọi, mang theo vẻ mặt nghiêm trọng không kém. “Chúng tôi sẽ coi đây là một vụ việc ưu tiên cao nhất,” anh nói. “Nếu xác định được đây là hành vi cố ý, đây sẽ là bằng chứng cho thấy mức độ manh động của những kẻ đứng sau đã leo thang tới mức sẵn sàng gây nguy hiểm tính mạng trực tiếp.”
Đêm đó, Hải Yến và Kiên ở lại bệnh viện tới tận khuya, không muốn rời đi khi tình trạng của ông Tám vẫn còn nguy kịch. Ngồi trên băng ghế hành lang bệnh viện lạnh lẽo, Hải Yến ôm mặt, để cho nỗi đau và sự tự trách dâng trào không kìm nén.
“Nếu chú Tám không qua khỏi,” cô nói, giọng cô vỡ oà, “tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình. Chú ấy chỉ muốn giúp đỡ, chỉ vì tin tưởng chúng ta, mà giờ đây phải nằm đó, giữa lằn ranh sinh tử.”
Kiên ôm lấy cô, không nói gì trong một lúc lâu, chỉ để cho cô khóc trong vòng tay anh. “Chú Tám sẽ vượt qua,” cuối cùng anh nói, giọng anh cũng không giấu được sự nghẹn ngào. “Chú ấy là người mạnh mẽ. Và nếu có chuyện gì xảy ra, đó không phải lỗi của chị, mà là tội ác của những kẻ đã gây ra chuyện này. Chúng ta không được để cảm giác tội lỗi làm chúng ta yếu lòng, vì đó chính xác là điều họ muốn.”
Sáng hôm sau, tin tức về vụ tai nạn của ông Tám lan nhanh trong cộng đồng, khiến nhiều người dân địa phương, những người đã theo dõi hành trình của Hải Yến suốt nhiều tháng qua, không khỏi phẫn nộ. Một số người tự phát tổ chức quyên góp hỗ trợ chi phí điều trị cho gia đình ông, một hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa, thể hiện sự đoàn kết của cộng đồng trước những gì đang xảy ra.
Bà Sáu, khi biết tin, cũng tức tốc tới bệnh viện thăm hỏi, mang theo một ít tiền dành dụm để phụ giúp gia đình ông Tám. “Ông Tám với ba con hồi xưa thân nhau lắm,” bà nói với Hải Yến, giọng bà nghẹn ngào. “Ổng giúp mình bây giờ, coi như trả nghĩa cho ba con hồi trước cũng từng giúp đỡ ổng nhiều lần.”
Luật sư Hoàng, sau khi nắm được tình hình, lập tức liên hệ với đội điều tra để đảm bảo vụ tai nạn được xử lý với mức độ ưu tiên cao nhất, đồng thời đề xuất mở rộng phạm vi bảo vệ nhân chứng sang cả những người từng cung cấp thông tin quan trọng cho cuộc điều tra, không chỉ giới hạn ở những nhân chứng chính thức.
“Đây là lời cảnh tỉnh nghiêm khắc,” bà nói trong cuộc họp khẩn với Hải Yến và Kiên. “Chúng ta cần rà soát lại toàn bộ danh sách những người đã tham gia hỗ trợ cuộc điều tra, đảm bảo mỗi người đều được cảnh báo đầy đủ về rủi ro và được cung cấp biện pháp bảo vệ cần thiết.”
Ba ngày sau, tin tức tích cực đầu tiên xuất hiện: ông Tám bắt đầu có dấu hiệu tỉnh lại, dù vẫn còn yếu và cần thêm thời gian để hồi phục hoàn toàn. Khi Hải Yến vào thăm, ông chỉ có thể thều thào vài câu ngắn ngủi, nhưng ánh mắt ông vẫn ánh lên sự kiên định quen thuộc.
“Đừng... đừng dừng lại,” ông nói, giọng ông yếu ớt nhưng rõ ràng, nắm lấy tay Hải Yến. “Tao... tao không sao. Con... con cứ tiếp tục.”
Hải Yến siết chặt tay ông, nước mắt cô lăn dài không kìm được. “Cháu hứa, chú Tám. Cháu sẽ không để những gì chú đã hy sinh trở nên vô nghĩa.”
Rời khỏi bệnh viện, dù lòng vẫn còn nặng trĩu, Hải Yến cảm nhận một sự quyết tâm mới, sắc bén hơn bao giờ hết, được tôi luyện qua chính nỗi đau và sự mất mát mà cô vừa chứng kiến. Cô hiểu, cái giá của cuộc chiến này đang ngày càng đắt đỏ hơn, nhưng điều đó cũng chỉ càng khẳng định thêm, rằng những gì cô đang theo đuổi thực sự có ý nghĩa, đủ lớn lao để khiến những kẻ đứng sau bóng tối phải sợ hãi tới mức liều lĩnh như vậy.
Tuần sau đó, kết quả điều tra sơ bộ về vụ tai nạn được công bố: camera an ninh của một cửa hàng gần đó đã ghi lại được hình ảnh mờ nhạt của chiếc xe tải gây tai nạn, biển số bị che bằng bùn đất một cách cố ý, một dấu hiệu rõ ràng cho thấy đây không phải một vụ tai nạn ngẫu nhiên. Đội điều tra xác định chiếc xe thuộc loại thường dùng trong vận tải hàng hoá công nghiệp, đang tiếp tục truy tìm nguồn gốc cụ thể.
“Chúng tôi tin đây là một vụ tấn công có chủ đích, được thực hiện để dằn mặt hoặc trừng phạt ông Tám vì đã hợp tác với cuộc điều tra,” anh trung uý thông báo trong cuộc họp cập nhật. “Vụ việc này sẽ được xử lý như một phần của toàn bộ hồ sơ vụ án lớn, không tách rời.”
Tin tức ấy, dù xác nhận những nghi ngờ tồi tệ nhất của cả nhóm, cũng mang lại một cảm giác được minh oan nhất định cho gia đình ông Tám, những người trước đó vẫn còn hoài nghi liệu có phải Hải Yến đã phóng đại mức độ nguy hiểm của tình huống hay không.
Trong lúc chờ đợi ông Tám hồi phục, Hải Yến quyết định dành thời gian tới thăm ông mỗi ngày, không chỉ vì trách nhiệm, mà vì một sự gắn bó chân thành đã hình thành giữa họ suốt hành trình vừa qua. Mỗi lần tới thăm, cô đều mang theo những câu chuyện nhỏ về tiến triển của cuộc điều tra, cẩn thận chọn lọc những tin tức tích cực để không khiến ông thêm căng thẳng trong quá trình hồi phục.
“Chú biết không,” cô nói trong một lần thăm, khi ông Tám đã có thể ngồi dậy và trò chuyện lâu hơn, “nhờ những gì chú kể cho cháu nghe từ những ngày đầu, chúng ta mới có được manh mối đầu tiên về đường dây buôn người. Ba nạn nhân đã được cứu về, và có thể sẽ còn nhiều người khác nữa nhờ những gì chú đã dũng cảm chia sẻ.”
Ông Tám mỉm cười yếu ớt, ánh mắt ông ánh lên một niềm tự hào lặng lẽ. “Vậy là đáng rồi,” ông nói, giọng ông đã vững vàng hơn nhiều so với những ngày đầu. “Đáng để chịu một trận đòn như vầy, nếu nó giúp cứu được người khác.”
Lời nói giản dị ấy của ông Tám, hơn bất kỳ điều gì khác, khắc sâu vào lòng Hải Yến một bài học về sự hy sinh thầm lặng, về việc những con người bình dị nhất đôi khi lại mang trong mình lòng dũng cảm lớn lao nhất, sẵn sàng trả giá bằng chính sự an toàn của bản thân để góp phần vào một điều lớn lao hơn chính cuộc đời họ, một bài học cô sẽ mang theo suốt quãng đời còn lại của mình, dù hành trình phía trước có dẫn cô tới đâu, có bắt cô phải trả thêm bao nhiêu cái giá nữa đi chăng nữa, trước khi mọi chuyện thực sự kết thúc, trước khi công lý cuối cùng cũng được thực thi trọn vẹn.