Đường Tôm Không Có Tên
9 phút đọc

Chương 85

Chương 85

Một tuần sau ngày tuyên án, cuộc sống ở Năm Căn dần trở lại một nhịp điệu gần với bình thường hơn, dù không khí phấn khích từ chiến thắng của phiên toà vẫn còn lan toả khắp khu chợ và những con hẻm quen thuộc. Bà Sáu, lần đầu tiên sau nhiều tuần, mở lại gian hàng tôm khô của mình với một sự tự tin mới, không còn phải né tránh ánh mắt của những người xung quanh như trước đây.

Nhưng đối với Hải Yến, cuộc chiến vẫn chưa thực sự kết thúc. Cô tiếp tục theo dõi sát sao tiến trình dẫn độ Trần Quốc Vinh, thường xuyên liên lạc với Elena để cập nhật những diễn biến mới nhất từ phía nước ngoài. Tin tức, tuy nhiên, không phải lúc nào cũng tích cực như cô mong đợi.

“Đơn kháng nghị của đội ngũ luật sư ông Vinh đã được toà án nước sở tại xem xét,” Elena thông báo qua một cuộc gọi video vào một buổi chiều, giọng cô mang một sắc thái thận trọng khiến Hải Yến lập tức cảm nhận được điều gì đó không ổn. “Họ lập luận rằng, các tội danh bị cáo buộc tại Việt Nam không hoàn toàn tương ứng với các tội danh được công nhận theo luật dẫn độ song phương giữa hai nước, đặc biệt là đối với những cáo buộc liên quan tới đường dây buôn người, vốn có những định nghĩa pháp lý khác biệt giữa hai hệ thống luật.”

Hải Yến cảm thấy một nỗi lo lắng quen thuộc dâng lên. “Điều đó có nghĩa là ông ta có thể tránh được việc dẫn độ sao?”

“Chưa tới mức đó,” Elena trấn an, dù giọng cô vẫn giữ sự thận trọng cần thiết. “Nhưng nó có thể kéo dài thêm quá trình pháp lý, buộc phía công tố Việt Nam phải cung cấp thêm bằng chứng và lập luận pháp lý chi tiết hơn để chứng minh sự tương ứng giữa các tội danh. Đội ngũ luật sư quốc tế đang hỗ trợ chúng ta đã bắt đầu chuẩn bị hồ sơ bổ sung, nhưng quá trình này có thể mất thêm vài tuần, thậm chí vài tháng.”

Tin tức này, dù không phải là một thất bại hoàn toàn, cũng khiến Hải Yến cảm thấy mệt mỏi trước viễn cảnh phải tiếp tục chờ đợi trong một khoảng thời gian không xác định. Cô chia sẻ điều này với Kiên vào buổi tối hôm đó, khi cả hai ngồi bên nhau trong khoảng sân quen thuộc sau nhà bà Sáu.

“Tôi cứ nghĩ, sau khi bản án được tuyên, mọi thứ sẽ dần khép lại,” cô nói, giọng cô có phần chán nản. “Nhưng dường như luôn có thêm một trở ngại mới, một khoảng thời gian chờ đợi mới.”

Kiên nắm lấy tay cô, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu. “Công lý xuyên biên giới luôn phức tạp hơn nhiều so với công lý trong phạm vi một quốc gia,” anh nói. “Nhưng chị đừng quên, chỉ vài tháng trước, việc dẫn độ ông Vinh còn là một điều gần như không tưởng. Giờ đây, ít nhất, chúng ta đang ở trong một quy trình pháp lý chính thức, với sự hỗ trợ của các tổ chức quốc tế. Đó đã là một bước tiến rất lớn.”

Hải Yến gật đầu, cố gắng nhìn nhận tình hình theo góc độ tích cực hơn mà Kiên vừa chỉ ra. Cô biết, sự nôn nóng của mình, dù dễ hiểu, không giúp ích gì cho tiến trình vốn đã phức tạp và cần thời gian này.

Trong lúc chờ đợi, cô quyết định chuyển sự tập trung của mình sang những công việc khác đang chờ đợi — hỗ trợ Hùng và gia đình trong quá trình hoà nhập trở lại sau những gì cậu đã trải qua, thăm hỏi thường xuyên hơn những nhân chứng đã dũng cảm đứng ra làm chứng, và bắt đầu những cuộc thảo luận sơ bộ với Kiên, Tuyết và một vài hộ nuôi tôm cũ về ý tưởng thành lập một phòng kiểm nghiệm độc lập do chính người dân giám sát, một dự án cô đã ấp ủ từ lâu như một cách để đảm bảo, những gì đã xảy ra với cha cô sẽ không bao giờ lặp lại với bất kỳ ai khác.

“Nếu chúng ta có một hệ thống kiểm nghiệm độc lập, minh bạch, do chính cộng đồng giám sát,” cô trình bày ý tưởng của mình trong một cuộc gặp nhỏ tại nhà bà Sáu, “thì sẽ không một doanh nghiệp nào, dù lớn tới đâu, có thể dễ dàng thao túng kết quả xét nghiệm để phục vụ lợi ích riêng như những gì đã xảy ra mười năm trước.”

Tuyết, người giờ đây đã trở nên cởi mở và nhiệt tình hơn nhiều so với hình ảnh rụt rè ban đầu, gật đầu đồng tình. “Tôi sẵn sàng đóng góp kinh nghiệm chuyên môn của mình cho dự án này,” cô nói. “Đó có thể là cách tốt nhất để tôi thực sự chuộc lại những gì mình đã từng làm sai trong quá khứ.”

Kiên cũng bày tỏ sự ủng hộ nhiệt tình, đề xuất tìm kiếm sự hỗ trợ từ các tổ chức phi chính phủ và cơ quan quản lý ngành thuỷ sản để dự án có thể được triển khai một cách bài bản và bền vững. Cuộc thảo luận kéo dài tới tận khuya, mang lại cho Hải Yến một cảm giác hy vọng và mục đích mới, một điều gì đó tích cực để tập trung vào trong khi chờ đợi tiến trình dẫn độ diễn ra.

Vài ngày sau, một tin tức bất ngờ khác lại xuất hiện, lần này từ chính Nguyễn Đăng Hoài, hiện đang thụ án trong trại giam. Thông qua luật sư của mình, ông ta đề nghị được gặp riêng đại diện Viện Kiểm sát để cung cấp thêm thông tin, với hy vọng góp phần vào việc xem xét giảm nhẹ án phạt trong tương lai.

“Ông ta nói có thêm thông tin quan trọng liên quan tới cách thức ông Vinh chuyển tài sản ra nước ngoài,” anh trung uý thông báo cho Hải Yến qua điện thoại, giọng anh có phần thận trọng nhưng cũng không giấu được sự quan tâm. “Nếu thông tin này chính xác, nó có thể giúp ích rất nhiều cho quá trình đấu tranh pháp lý về dẫn độ, đặc biệt là trong việc chứng minh động cơ tẩu tán tài sản bất minh của ông Vinh.”

Hải Yến cảm thấy một tia hy vọng mới loé lên trước thông tin này. Dù mọi thứ vẫn còn phải chờ đợi được xác minh, cô nhận ra, ngay cả trong những giai đoạn tưởng chừng bế tắc nhất, vẫn luôn có những cánh cửa mới có thể mở ra, miễn là cô và những người đồng hành không từ bỏ sự kiên trì đã giúp họ đi được tới tận đây.

“Cảm ơn anh đã cho tôi biết,” cô nói với anh trung uý. “Tôi tin rằng, dù con đường phía trước còn dài, chúng ta rồi sẽ tới được đích, giống như tất cả những gì chúng ta đã vượt qua cho tới hôm nay.”

Cuối tuần đó, Hải Yến dành thời gian tới thăm ông Tám, người vẫn đang trong quá trình hồi phục sau vụ tấn công nhiều tháng trước. Ông đã có thể đi lại với sự hỗ trợ của khung tập đi, một tiến bộ đáng mừng so với những ngày đầu chỉ có thể nằm liệt giường. Con trai ông, người đã tạm gác công việc ở thành phố để về chăm sóc cha, đón Hải Yến vào nhà với một nụ cười ấm áp.

“Ba tôi cứ nhắc tới cô hoài,” anh nói khi dẫn cô vào phòng khách nơi ông Tám đang ngồi. “Từ ngày nghe tin tuyên án, ông vui hẳn ra, ăn uống cũng tốt hơn nhiều.”

Ông Tám, khi thấy Hải Yến, gương mặt ông sáng bừng lên một nụ cười móm mém. “Cô Yến tới thăm già này à,” ông nói, giọng ông vẫn còn hơi yếu nhưng đầy phấn khởi. “Già nghe tin bản án rồi. Công bằng lắm, công bằng lắm.”

Hải Yến ngồi xuống cạnh ông, nắm lấy bàn tay nhăn nheo của ông trong tay mình. “Cháu tới để cảm ơn bác một lần nữa,” cô nói, giọng cô chân thành. “Nếu không có bác dám lên tiếng, kể lại chuyện ao nuôi của mình bị ô nhiễm, có lẽ nhiều mảnh ghép quan trọng khác sẽ không bao giờ được tìm ra.”

“Già chỉ làm điều đúng thôi,” ông Tám đáp, xua tay khiêm tốn. “Cô mới là người đã chịu nhiều nguy hiểm nhất để đưa được sự thật ra ánh sáng. Già chỉ tiếc, mình già rồi, không giúp được nhiều hơn.”

“Bác giúp được nhiều lắm rồi,” Hải Yến khẳng định, siết nhẹ tay ông. “Và bác còn có thể giúp thêm nữa, nếu bác đồng ý — cháu đang cùng vài người bàn về việc lập một phòng kiểm nghiệm độc lập cho bà con nuôi tôm. Kinh nghiệm nhiều năm của bác về vùng nước, về những dấu hiệu bất thường, sẽ rất quý giá cho dự án này.”

Ông Tám gật đầu ngay lập tức, ánh mắt ông ánh lên sự nhiệt tình dù cơ thể vẫn còn yếu. “Già sẵn sàng giúp bất cứ điều gì trong khả năng của mình. Đó sẽ là điều ý nghĩa nhất già có thể làm ở tuổi này.”

Cuộc trò chuyện kéo dài thêm một lúc, với những câu chuyện cũ về vùng đất Năm Căn, về những ngày tháng trước khi mọi bi kịch xảy ra, khi hợp tác xã Kênh Ba còn là niềm tự hào của cả một cộng đồng. Khi Hải Yến ra về, cô cảm thấy lòng mình ấm áp hơn nhiều, được tiếp thêm sức mạnh từ chính những con người bình dị nhưng kiên cường như ông Tám — những người đã chọn đứng lên vì lẽ phải, bất chấp tuổi tác hay rủi ro cá nhân.

Trên đường về, cô ghé qua thăm bà Út Phượng, người cũng đang trong quá trình hồi phục, tuy chậm hơn dự kiến do vết thương nghiêm trọng hơn từ vụ chạm trán bảo vệ kho chứng cứ trước đây. Bà Út Phượng, dù vẫn còn yếu, đã có thể ngồi dậy trò chuyện, và niềm vui trước bản án vừa được tuyên hiện rõ trên gương mặt bà.

“Nghe tin thằng Hoài bị mười tám năm, bà mừng lắm,” bà nói, giọng bà vẫn còn yếu nhưng đầy cảm xúc. “Coi như bà nằm đây bao lâu cũng đáng.”

Hải Yến nắm lấy tay bà, mắt cô rưng rưng. “Bà đừng nói vậy. Cháu ước gì bà không phải chịu đau đớn vì chuyện này.”

“Không sao đâu con,” bà Út Phượng đáp, mỉm cười hiền hậu. “Bà già rồi, còn sống được tới ngày thấy công lý thắng thế thế này là mãn nguyện lắm rồi.”

Rời khỏi nhà bà Út Phượng, Hải Yến cảm thấy một sự biết ơn sâu sắc dâng lên trong lòng trước tất cả những con người đã hy sinh, đã chịu đựng, để cùng cô đi tới được ngày hôm nay. Cô tự nhủ, dù chặng đường phía trước về việc dẫn độ ông Vinh còn nhiều bất định, cô sẽ không bao giờ quên những gì tất cả mọi người đã đánh đổi, và sẽ tiếp tục kiên trì cho tới khi công lý thực sự trọn vẹn.

Đã sao chép liên kết chương