Chương 27
Chương 27
Sáng hôm sau, khi Hải Yến trở về phòng trọ sau một đêm gần như thức trắng ở nhà mẹ để tránh ở một mình, cô nhận ra ngay có điều gì đó không ổn. Ổ khoá cửa phòng vẫn nguyên vẹn, không có dấu hiệu bị cạy phá, nhưng khi bước vào, cô cảm nhận một sự xáo trộn tinh vi mà chỉ người quen thuộc với không gian sống của mình mới nhận ra: chiếc gối trên giường lệch khỏi vị trí thường lệ, ngăn kéo bàn làm việc không đóng khít như cô vẫn luôn cẩn thận khép lại, và tập tài liệu photocopy cô để trên bàn dường như đã bị xáo trộn thứ tự.
Tim cô đập thình thịch. Cô kiểm tra ngay chiếc két sắt mini cô mua vài tuần trước để cất giữ những tài liệu quan trọng nhất, đặt giấu dưới đáy tủ quần áo. Két vẫn khoá kín, nhưng khi mở ra kiểm tra, cô thở phào nhận ra toàn bộ USB và bản gốc các tài liệu quan trọng vẫn còn nguyên — có lẽ vì cô đã tuân thủ đúng nguyên tắc an toàn, không bao giờ để bằng chứng cốt lõi ở nơi dễ tìm thấy.
Cô gọi ngay cho bà Tư, hỏi xem có ai lạ mặt ra vào khu nhà trọ trong đêm qua không. Bà Tư, sau một hồi suy nghĩ, kể lại rằng có một người đàn ông tự xưng là nhân viên điện lực tới kiểm tra đồng hồ điện vào buổi trưa, mượn chìa khoá dự phòng của bà để vào một số phòng, trong đó có phòng của Hải Yến, viện lý do cần kiểm tra đường dây chung.
“Tôi tưởng chuyện bình thường nên cho mượn chìa khoá,” bà Tư nói, giọng bà hoảng hốt khi nhận ra có thể mình đã vô tình tiếp tay cho một sự xâm nhập có chủ đích. “Trời ơi, cô có sao không? Có mất gì không?”
“Con không sao, cô đừng lo,” Hải Yến trấn an, dù trong lòng cô hiểu rõ đây không phải một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Việc kẻ đột nhập không lấy đi bất cứ thứ gì, chỉ đơn thuần xáo trộn đồ đạc một cách tinh vi, giống như một lời nhắn gửi có chủ đích hơn là một hành động trộm cắp thông thường: chúng tôi có thể vào bất cứ lúc nào, biết chị cất giữ gì, và chị không thể ngăn cản được điều đó.
Cô gọi báo ngay cho Kiên và cho anh trung uý công an đã tiếp nhận đơn tố giác hôm trước, trình bày sự việc một cách chi tiết. Anh trung uý hứa sẽ cử người tới lập biên bản và xem xét khả năng đây là hành vi cản trở người tố giác tội phạm, một tình tiết có thể khiến vụ việc được xem xét với mức độ ưu tiên cao hơn.
Buổi trưa, khi Kiên tới thăm cô sau khi biên bản đã được lập xong, anh mang theo một tin tức khác không kém phần đáng lo. “Người bạn tôi ở trạm thu phí báo lại, chiếc xe thuê đó sau khi qua trạm hướng về Cà Mau thì mất dấu, có thể đã đổi sang phương tiện khác hoặc dừng lại ở đâu đó trong thành phố mà camera không ghi nhận được. Tôi cũng liên lạc với vài người quen ở công ty cho thuê xe, nhưng họ từ chối cung cấp thông tin người thuê nếu không có yêu cầu chính thức từ cơ quan điều tra.”
“Vậy chúng ta lại vào ngõ cụt,” Hải Yến nói, giọng cô mệt mỏi.
“Chưa hẳn,” Kiên đáp, cố giữ giọng lạc quan. “Tôi đã chuyển toàn bộ thông tin này cho anh trung uý, đề nghị cơ quan điều tra chính thức yêu cầu công ty cho thuê xe cung cấp dữ liệu. Với tư cách cơ quan nhà nước, họ có quyền yêu cầu mà chúng ta không có.”
Hải Yến gật đầu, nhưng nỗi lo lắng vẫn không nguôi. Cô ngồi xuống, hai tay ôm đầu, cảm giác toàn bộ sức nặng của những gì đang xảy ra dồn dập đè lên vai cô cùng một lúc: sự mất tích của bà Út Phượng, sự đột nhập vào phòng trọ, sự im lặng đáng ngờ từ phía ông Sơn, và giờ đây, cả một dự án quy mô lớn mang tên Cửa Biển đang lấp ló phía sau tất cả.
“Tôi bắt đầu tự hỏi liệu mình có đang đẩy quá nhiều người vào nguy hiểm không,” cô nói, giọng cô run rẩy hiếm thấy. “Cô Tuyết, cô Út Phượng, cả anh nữa, Kiên. Mọi người đều đang gánh chịu rủi ro chỉ vì giúp đỡ tôi tìm lại công lý cho một người đã khuất.”
Kiên ngồi xuống cạnh cô, nắm lấy tay cô, ánh mắt anh kiên định. “Chị không đẩy ai vào nguy hiểm cả. Mỗi người trong chúng tôi đều tự nguyện chọn đứng về phía sự thật, vì chính lý do riêng của mình. Cô Tuyết chọn vì muốn con gái cô ấy tự hào về mẹ. Cô Út Phượng chọn vì đã chờ đợi mười năm để trao lại trách nhiệm cho đúng người. Tôi chọn vì Khải. Không ai trong chúng tôi làm điều này chỉ vì chị, Yến à. Chúng ta làm vì tất cả đều tin rằng sự thật xứng đáng được biết tới, dù cái giá phải trả có đắt tới đâu.”
Hải Yến nhìn anh, những giọt nước mắt cô cố kìm nén suốt cả buổi sáng cuối cùng cũng lăn dài xuống má. Cô không nói gì thêm, chỉ để yên cho Kiên nắm chặt tay mình, tìm thấy trong sự im lặng ấy một chút bình yên hiếm hoi giữa cơn bão đang ngày càng dữ dội bao quanh cuộc sống của cả hai.
“Chúng ta sẽ tìm ra cô Phượng,” Kiên nói, giọng anh chắc nịch. “Và chúng ta sẽ đưa toàn bộ sự thật này ra ánh sáng, dù phải mất bao lâu đi nữa.”
Sau khi Kiên rời đi để tiếp tục ca làm việc buổi chiều, Hải Yến gọi điện cho anh Đức, báo cáo lại toàn bộ sự việc đột nhập theo đúng quy trình minh bạch mà cô luôn tuân thủ trong công việc. Anh Đức nghe xong, giọng anh nghiêm trọng hẳn.
“Chị Yến, tôi nghĩ đã tới lúc chúng ta cần báo cáo chính thức lên ban giám đốc Trung tâm về mức độ nguy hiểm đang gia tăng của vụ audit này,” anh nói. “Không phải để rút lui, mà để đảm bảo Trung tâm có phương án bảo vệ phù hợp cho cả chị và tôi, cũng như đẩy nhanh tiến độ hoàn thiện báo cáo trước khi tình hình xấu đi thêm.”
“Tôi đồng ý,” Hải Yến đáp. “Tôi nghĩ chúng ta cũng nên xem xét khả năng công bố một phần kết luận sơ bộ sớm hơn dự kiến, ít nhất là phần liên quan tới sai lệch trong kết quả xét nghiệm lô hàng DH-0417, để tạo áp lực buộc mọi thứ phải minh bạch hơn, thay vì tiếp tục để mọi chuyện âm thầm diễn ra trong bóng tối.”
“Tôi sẽ soạn thảo đề xuất đó ngay hôm nay,” anh Đức nói. “Nhưng chị cũng cần cẩn thận, việc công bố sớm có thể khiến phía Đại Dương phản ứng mạnh hơn, thậm chí có thể kiện ngược nếu họ tìm được kẽ hở nào trong quy trình của chúng ta.”
Sau cuộc gọi với anh Đức, Hải Yến gọi tiếp cho mẹ, giọng cô cố giữ bình thản để không khiến bà hoảng loạn, nhưng vẫn không thể giấu hết sự lo lắng khi kể lại việc phòng trọ của mình bị lục soát.
“Mẹ nghe con nói kỹ này,” cô nói. “Từ giờ, mẹ nhớ khoá cửa cẩn thận, đừng cho bất kỳ người lạ nào vào nhà dù họ có xưng là ai đi nữa — nhân viên điện, nước, hay bất cứ cơ quan nào. Nếu có ai tới hỏi thăm về con hoặc về chuyện cũ, mẹ cứ nói không biết gì, rồi gọi ngay cho con.”
“Con làm mẹ sợ quá,” bà Sáu nói, giọng bà run lên qua điện thoại. “Hay là con dừng lại đi, Yến à. Mẹ không cần biết sự thật nữa đâu, mẹ chỉ cần con bình an là đủ rồi.”
“Con không thể dừng lại được nữa, mẹ à,” Hải Yến đáp, giọng cô kiên định dù trong lòng cô cũng không tránh khỏi nỗi sợ hãi. “Không phải chỉ vì ba, mà vì cô Tuyết, cô Út Phượng, và có thể còn nhiều người khác nữa đang chờ đợi sự thật được phơi bày. Nếu con dừng lại bây giờ, tất cả những gì họ đã hy sinh sẽ trở thành vô nghĩa.”
Bà Sáu im lặng một lúc lâu ở đầu dây bên kia, rồi thở dài, giọng bà đầy lo lắng nhưng cũng có một sự chấp nhận nhất định. “Được rồi, mẹ hiểu. Mẹ sẽ cẩn thận. Con cũng phải cẩn thận, nghe chưa. Mẹ chỉ còn mỗi con thôi.”
Cuộc gọi kết thúc, để lại Hải Yến ngồi một mình trong căn phòng trọ vẫn còn phảng phất cảm giác bất an sau vụ đột nhập. Cô nhìn quanh, tự nhủ mình cần tìm một nơi ở mới, an toàn hơn, trong những ngày sắp tới, khi mà ranh giới giữa công việc điều tra và sự an nguy cá nhân của những người cô yêu thương đang ngày càng trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Cô bắt đầu thu dọn lại đồ đạc trong phòng, sắp xếp mọi thứ về đúng vị trí ban đầu, như một cách để lấy lại cảm giác kiểm soát sau một ngày đầy biến động. Khi gấp lại chiếc chăn mỏng trên giường, tay cô chạm phải một tờ giấy nhỏ nhét dưới gối, thứ chắc chắn không phải của cô. Cô mở ra, tim đập thình thịch, chỉ thấy một dòng chữ đánh máy ngắn gọn, không ký tên: “Dừng lại trước khi quá muộn. Không phải ai cũng may mắn như cô.”
Hải Yến đứng lặng người, đọc đi đọc lại dòng chữ ấy nhiều lần. Đây không còn là một lời cảnh báo mơ hồ như trước nữa, mà là một lời đe doạ trực tiếp, được cố tình đặt vào chính nơi riêng tư nhất trong không gian sống của cô, để cô hiểu rõ ràng rằng không có ranh giới nào là an toàn tuyệt đối nữa.
Cô chụp lại tờ giấy, gửi ngay cho anh trung uý công an và cho Kiên, tay cô run nhẹ khi gõ những dòng tin nhắn. Dù sợ hãi, một phần sâu thẳm trong lòng cô lại cảm thấy một sự quyết tâm mới trỗi dậy mạnh mẽ hơn — nếu phía bên kia phải dùng tới những lời đe doạ trực tiếp như vậy, nghĩa là họ đang thực sự lo sợ trước những gì cô đã và đang tiếp tục phanh phui.