Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 66

Chương 66

Cơ quan điều tra, sau nhiều ngày cân nhắc, cuối cùng chấp thuận đề nghị hợp tác của ông Bảo với những điều kiện chặt chẽ do luật sư Hoàng đề xuất: ông phải cung cấp toàn bộ thông tin xác thực, có thể kiểm chứng, về cấu trúc chỉ đạo của mạng lưới, đồng thời phải công khai thừa nhận trách nhiệm của mình trong một phiên điều trần có sự tham dự của đại diện các nạn nhân.

Buổi thẩm vấn chính thức đầu tiên của ông Bảo với vai trò người hợp tác diễn ra trong không khí căng thẳng nhưng có trật tự. Luật sư Hoàng, sau khi tham dự, kể lại cho Hải Yến những nét chính: ông Bảo xác nhận Nguyễn Đăng Hoài chính là người đại diện trực tiếp cho lợi ích của ông Trần Quốc Vinh tại khu vực, đóng vai trò giám sát và đảm bảo mọi hoạt động của Đại Dương phục vụ đúng mục tiêu của Dự án Cửa Biển.

“Ông ta thừa nhận,” luật sư Hoàng nói, giọng bà nghiêm trọng, “rằng chính Nguyễn Đăng Hoài là người trực tiếp chỉ đạo việc dàn dựng vụ án của cha chị mười năm trước, sử dụng chính sai lầm nhỏ của ông Tiến làm cái cớ để gài bẫy toàn bộ. Ông Bảo khẳng định, ban đầu ông chỉ biết về kế hoạch thu gom đất, không biết trước về việc sẽ có người bị hại tới mức phải ngồi tù và qua đời trong trại giam.”

Hải Yến nghe những lời ấy trong một trạng thái cảm xúc phức tạp, vừa như được xác nhận những gì cô đã nghi ngờ suốt nhiều tháng, vừa cảm thấy một nỗi đau mới khi nghe lại chi tiết cụ thể về cách cha mình đã bị lợi dụng và hãm hại một cách có tính toán.

“Ông ta có nói gì về đường dây buôn người không?” cô hỏi, giọng cô run nhẹ.

“Ông Bảo phủ nhận có liên quan trực tiếp,” luật sư Hoàng đáp, “khẳng định đó hoàn toàn là hoạt động riêng của Nguyễn Đăng Hoài và mạng lưới của ông Vinh, sử dụng các đội tàu cá của Đại Dương mà không có sự đồng ý chính thức từ phía công ty. Tuy nhiên, cơ quan điều tra vẫn đang xác minh độ tin cậy của lời khai này, vì rất có thể ông ta đang cố gắng giảm nhẹ mức độ trách nhiệm của bản thân.”

Hải Yến im lặng một lúc lâu, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc dồn dập trong lòng. “Vậy là,” cô nói cuối cùng, giọng cô khẽ khàng, “chính Nguyễn Đăng Hoài, người mà chúng ta vẫn đang truy tìm, là kẻ trực tiếp gài bẫy ba tôi.”

“Đúng vậy,” luật sư Hoàng xác nhận. “Và điều này càng khiến việc bắt giữ được ông ta trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết, không chỉ vì vai trò của ông ta trong đường dây buôn người, mà còn vì trách nhiệm trực tiếp trong cái chết oan uổng của cha chị.”

Tin tức ấy, dù mang lại một sự xác nhận quan trọng, cũng khiến Hải Yến cảm thấy một nỗi tức giận mới trào dâng, một cảm giác gần với khao khát công lý cá nhân mà cô đã cố gắng kiềm chế suốt hành trình vừa qua, luôn tự nhắc mình rằng đây không phải là một cuộc trả thù, mà là một cuộc tìm kiếm sự thật.

Cô gọi cho Kiên ngay sau khi nghe tin, giọng cô không giấu được sự xúc động. “Kiên, chúng ta biết rồi. Chính Nguyễn Đăng Hoài đã hại ba tôi, đã dàn dựng toàn bộ vụ án đó.”

Kiên im lặng một lúc ở đầu dây bên kia, rồi lên tiếng, giọng anh trầm và đầy cảm xúc. “Tôi rất tiếc, Yến à. Nhưng ít nhất, giờ đây chúng ta đã có một cái tên cụ thể, một khuôn mặt cụ thể, để hướng tới. Đó là một bước tiến, dù nó mang theo nỗi đau.”

“Tôi chỉ mong,” Hải Yến nói, giọng cô nghẹn ngào, “chúng ta sẽ bắt được ông ta trước khi ông ta kịp trốn thoát hoàn toàn, trước khi công lý bị trì hoãn thêm một lần nữa.”

Buổi tối hôm đó, Hải Yến tới thăm mẹ, kể lại toàn bộ những gì vừa biết được. Bà Sáu nghe xong, ngồi lặng một lúc lâu, đôi mắt bà đỏ hoe nhưng không rơi lệ, như thể bà đã chuẩn bị tinh thần cho khoảnh khắc này từ rất lâu.

“Vậy là cuối cùng,” bà nói, giọng bà run nhưng vững vàng, “mình cũng biết được kẻ nào thực sự đã cướp đi ba con.”

“Mẹ có oán hận không?” Hải Yến hỏi, nắm lấy tay mẹ.

Bà Sáu suy nghĩ một lúc lâu trước khi trả lời. “Mẹ có,” bà thừa nhận. “Nhưng mẹ cũng học được, suốt mười năm qua, rằng oán hận không mang ba con trở lại được. Điều mẹ muốn bây giờ là công lý, là sự thật được công nhận, để ba con được yên nghỉ trọn vẹn, không còn mang theo tiếng oan nào nữa.”

Lời nói ấy của mẹ, giản dị nhưng sâu sắc, khiến Hải Yến càng thêm quyết tâm theo đuổi con đường công lý một cách đúng đắn, không để cảm xúc cá nhân, dù chính đáng tới đâu, làm lu mờ mục tiêu lớn lao hơn mà cô và tất cả những người đồng hành đã cùng nhau xây dựng suốt hành trình dài này.

Sáng hôm sau, Hải Yến quyết định tới thăm ông Sơn, người vẫn đang sống trong diện bảo vệ nhân chứng cùng gia đình, để chia sẻ tin tức mới nhất. Ông Sơn, khi nghe tin xác nhận vai trò của Nguyễn Đăng Hoài, gật đầu chậm rãi, gương mặt ông mang một biểu cảm phức tạp giữa sự nhẹ nhõm và nỗi ân hận cũ.

“Tôi đã đoán đúng phần nào,” ông nói, giọng ông trầm ngâm. “Hồi đó, tôi chỉ biết ông Hoài là người có quyền lực rất lớn, nhưng không hình dung được ông ta lại đứng sau toàn bộ kế hoạch gài bẫy chú Tiến một cách tinh vi tới vậy. Tôi cứ nghĩ, mình chỉ là một mắt xích nhỏ trong một sai sót cục bộ nào đó, không ngờ đó là một âm mưu được tính toán từ đầu tới cuối.”

“Chú không cần tự trách mình thêm nữa,” Hải Yến nói, giọng cô chân thành. “Chú đã làm nhiều hơn những gì người ta có thể mong đợi từ một người từng bị đe doạ và lợi dụng như chú.”

Ông Sơn mỉm cười buồn, nắm lấy tay Hải Yến. “Cảm ơn con đã nói vậy. Nhưng dù sao, tôi cũng mong con sẽ tìm được ông Hoài, để chú Tiến, và cả tôi nữa, có thể thực sự được giải thoát khỏi cái bóng của quá khứ này.”

Rời khỏi nơi ở của gia đình ông Sơn, Hải Yến cảm thấy một sự thanh thản nhất định, như thể mỗi cuộc trò chuyện, mỗi lời xác nhận, đang dần khép lại từng chương trong câu chuyện dài đầy đau thương này, dù chương cuối cùng, chương quan trọng nhất, vẫn còn đang chờ đợi phía trước — chương của việc bắt giữ Nguyễn Đăng Hoài và đối mặt trực tiếp với ông Trần Quốc Vinh, kẻ đứng đầu toàn bộ mạng lưới tội ác này.

Buổi chiều, cô nhận được cuộc gọi từ anh trung uý với một tin tức khiến cô vừa lo lắng vừa hy vọng: đội điều tra đã xác định được một địa chỉ mới của Nguyễn Đăng Hoài, lần này tại một khu vực gần biên giới, cho thấy ông ta có thể đang chuẩn bị cho một kế hoạch tẩu thoát ra nước ngoài.

“Chúng tôi cần hành động nhanh,” anh nói, giọng anh khẩn trương. “Nếu ông ta trốn thoát ra khỏi lãnh thổ trước khi chúng tôi kịp bắt giữ, việc dẫn độ sau này sẽ trở nên vô cùng phức tạp, có thể mất nhiều năm, thậm chí không bao giờ thành công.”

Tin tức ấy khiến Hải Yến cảm thấy một áp lực thời gian mới, cấp bách hơn bao giờ hết, như thể toàn bộ hành trình dài suốt hơn hai tháng qua đang tiến tới một thời điểm quyết định, nơi mọi nỗ lực có thể hoặc sẽ đạt được thành quả trọn vẹn, hoặc sẽ vuột mất trong gang tấc.

Cô lập tức gọi cho Kiên để chia sẻ tin tức, cả hai cùng nhau tới trụ sở công an để nắm rõ hơn tình hình. Anh trung uý giải thích, khu vực gần biên giới nơi Nguyễn Đăng Hoài được phát hiện là một điểm nóng buôn lậu và vượt biên trái phép nổi tiếng, với địa hình phức tạp khiến việc kiểm soát trở nên vô cùng khó khăn.

“Chúng tôi đang phối hợp với lực lượng biên phòng để siết chặt kiểm soát tại các cửa khẩu và đường mòn biên giới,” anh nói. “Nhưng với kinh nghiệm và mối quan hệ của một người như Nguyễn Đăng Hoài, khả năng ông ta tìm được đường thoát không phải là không có.”

“Có cách nào để chúng ta hỗ trợ thêm không?” Hải Yến hỏi, giọng cô đầy lo lắng.

“Lúc này, việc tốt nhất chị có thể làm là chờ đợi và tin tưởng vào quy trình chuyên môn,” anh trung uý đáp, giọng anh vừa nghiêm túc vừa cảm thông. “Tôi hiểu sự sốt ruột của chị, nhưng hoạt động truy bắt tại khu vực biên giới đòi hỏi sự phối hợp chặt chẽ giữa nhiều lực lượng, không phải việc có thể vội vàng.”

Hải Yến gật đầu, dù trong lòng cô không thể nào dẹp bỏ hoàn toàn cảm giác bồn chồn, lo lắng. Cô và Kiên trở về nhà trong im lặng, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ riêng về khả năng thành công hay thất bại của chiến dịch truy bắt đang diễn ra, một chiến dịch có thể quyết định liệu công lý trọn vẹn có thể đạt được hay sẽ mãi mãi dang dở vì một kẻ chủ mưu đã kịp thời trốn thoát, để lại phía sau một vết thương chưa bao giờ thực sự khép lại, một câu hỏi treo lơ lửng suốt phần đời còn lại của tất cả những ai đã chờ đợi công lý quá lâu, quá kiên nhẫn, để rồi có thể phải chứng kiến nó vuột khỏi tầm tay ngay vào phút chót cuối cùng, khi mọi thứ tưởng như đã ở rất gần.

Đã sao chép liên kết chương