Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 30

Chương 30

Sáng hôm sau, đúng như kế hoạch, anh Đức trình bày bản báo cáo kỹ thuật sơ bộ trước ban giám đốc Trung tâm, với kết luận rõ ràng: lô hàng DH-0417 có dư lượng chloramphenicol vượt ngưỡng cho phép, chênh lệch đáng kể so với phiếu kết quả chính thức mà Đại Dương đã nộp, và có dấu hiệu cho thấy mẫu chính thức đã bị thay thế trước khi gửi đi phân tích. Báo cáo được xây dựng hoàn toàn dựa trên bằng chứng kỹ thuật có thể kiểm chứng độc lập, không đề cập tới bất kỳ yếu tố nào liên quan tới lịch sử cá nhân hay các cáo buộc về Dự án Cửa Biển.

Ban giám đốc, sau khi xem xét kỹ lưỡng, chấp thuận cho công bố kết luận này theo đúng quy trình chính thức, đồng thời gửi văn bản chính thức yêu cầu Đại Dương giải trình và có biện pháp khắc phục trong vòng mười lăm ngày, nếu không sẽ phải đối mặt với việc thu hồi chứng nhận truy xuất nguồn gốc, một hậu quả có thể ảnh hưởng nghiêm trọng tới toàn bộ hoạt động xuất khẩu của công ty.

Tin tức này, dù chỉ giới hạn trong phạm vi các bên liên quan trực tiếp theo đúng quy định bảo mật thông tin doanh nghiệp, vẫn tạo ra một cơn địa chấn nhỏ trong nội bộ Đại Dương. Bà Hồng gọi điện báo cho Hải Yến ngay buổi chiều hôm đó, giọng bà vừa lo lắng vừa có phần nhẹ nhõm khó hiểu.

“Chị Yến, cả công ty đang náo loạn,” bà nói. “Ông Bảo triệu tập họp khẩn ngay khi nhận được văn bản, đóng cửa phòng họp cả buổi chiều. Tôi nghe loáng thoáng, hình như có tranh cãi lớn giữa ông Bảo với vài người trong ban lãnh đạo, có người nhắc tới việc cần phải ‘giải quyết dứt điểm’ trước khi mọi chuyện đi quá xa.”

“‘Giải quyết dứt điểm’ nghĩa là sao?” Hải Yến hỏi, một cảm giác lạnh sống lưng lan toả trong lòng.

“Tôi không biết chính xác,” bà Hồng đáp, giọng bà run lên. “Nhưng tôi nghe có nhắc tới tên anh Sơn, và cả tên chị nữa. Tôi sợ lắm, chị Yến à. Tôi nghĩ chị nên cẩn thận hơn bao giờ hết trong những ngày tới.”

Cuộc gọi kết thúc, để lại Hải Yến với một nỗi bất an sâu sắc. Cô lập tức gọi cho Kiên và anh trung uý công an, thông báo về diễn biến mới, nhấn mạnh tính cấp bách của tình hình.

Tối hôm đó, khi Hải Yến đang ở nhà mẹ, chuẩn bị dùng bữa cơm tối, điện thoại cô nhận được cuộc gọi từ chính anh trung uý, giọng anh nghiêm trọng khác hẳn mọi lần trước.

“Chị Yến, chúng tôi vừa xác minh được thông tin về địa điểm nghi vấn chị báo cáo hôm qua,” anh nói. “Đội điều tra cấp tỉnh đã cử người tới kiểm tra biệt thự đó theo đúng thủ tục. Họ xác nhận có ông Nguyễn Hoàng Sơn đang ở đó, nhưng khi được hỏi, ông ấy khẳng định mình tự nguyện ở lại nghỉ ngơi, không có dấu hiệu bị ép buộc rõ ràng nào để có thể lập biên bản.”

“Vậy là không có gì thay đổi sao?” Hải Yến hỏi, giọng cô thất vọng xen lẫn lo lắng.

“Không hẳn,” anh trung uý đáp. “Đội điều tra ghi nhận một số dấu hiệu bất thường: ông Sơn có vẻ mệt mỏi, sợ hãi, tránh giao tiếp bằng mắt, và có tới bốn người bảo vệ túc trực quanh khu vực, tỷ lệ khá cao so với một biệt thự nghỉ dưỡng thông thường. Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi sát tình hình, nhưng chưa đủ căn cứ pháp lý để can thiệp mạnh hơn vào lúc này.”

Hải Yến gác máy, ngồi lặng người trước mâm cơm đã nguội lạnh, lòng cô trĩu nặng một nỗi bất lực. Ông Sơn đang ở ngay đó, có thể đang cần được giúp đỡ, nhưng mọi nỗ lực của cô và những người đồng hành đều dừng lại trước một bức tường vô hình của thủ tục pháp lý, của một hệ thống bảo vệ chặt chẽ mà phía Đại Dương đã dựng lên xung quanh những gì họ muốn che giấu.

Bà Sáu, ngồi đối diện, nhìn con gái với ánh mắt đầy lo lắng. “Có chuyện gì vậy con?”

“Không có gì, mẹ,” Hải Yến đáp, cố nở một nụ cười gượng gạo để trấn an mẹ, dù trong lòng cô đang rối bời. “Chỉ là công việc gặp chút khó khăn thôi.”

Đêm đó, sau khi mẹ đã ngủ, Hải Yến ngồi một mình trong căn phòng cũ, mở lại toàn bộ hồ sơ đã thu thập được suốt hơn một tháng qua, trải chúng ra khắp mặt giường: cuốn sổ của cha, cuốn sổ của bà Út Phượng, bản ghi âm của bà Tuyết, bảng đối chiếu hồ sơ audit, thông tin về Dự án Cửa Biển. Từng mảnh ghép riêng lẻ, khi đặt cạnh nhau, đã vẽ nên một bức tranh rộng lớn và đáng sợ hơn nhiều so với những gì cô hình dung khi lần đầu tiên bước xuống bãi container cảng Năm Căn.

Cô nhìn lại toàn bộ hành trình đã qua: từ một kiểm định viên âm thầm giấu mình dưới một cái tên, giờ đây cô đã trở thành trung tâm của một cuộc điều tra có thể lật đổ cả một liên danh đầu tư quy mô lớn, kéo theo sự an nguy của nhiều người cô yêu thương và cả những người xa lạ cô mới quen biết. Một người đàn ông đang bị giam lỏng không xa nơi cô ngồi. Một người phụ nữ vẫn đang mất tích không rõ tung tích. Và phía trước, cô biết, sẽ còn nhiều đêm không ngủ, nhiều lựa chọn khó khăn hơn nữa đang chờ đợi, trước khi con đường tìm về sự thật này có thể đi tới một hồi kết, dù hồi kết đó là gì đi chăng nữa.

Gần nửa đêm, điện thoại cô rung nhẹ, tin nhắn từ Kiên: “Chị còn thức không? Tôi cũng không ngủ được.” Cô gọi lại ngay, giọng cả hai đều mang theo sự mệt mỏi của một ngày dài nhưng vẫn cố gắng trấn an nhau.

“Tôi cứ nghĩ mãi về ông Sơn,” cô nói. “Ngồi đây với đống hồ sơ này, tôi tự hỏi liệu mình có đang làm đúng không, khi để mọi chuyện đi xa tới mức này.”

“Chị đang làm đúng,” Kiên đáp, giọng anh chắc chắn dù cũng đầy mệt mỏi. “Tôi biết bây giờ mọi thứ có vẻ như đang vượt khỏi tầm kiểm soát, nhưng chị nhớ lại xem, một tháng trước, không ai trong chúng ta biết tới sự tồn tại của Dự án Cửa Biển, không ai biết ông Sơn từng bị ép buộc, không ai biết cô Út Phượng vẫn giữ những bằng chứng quan trọng suốt mười năm. Mỗi mảnh sự thật chị tìm ra đều khiến bức tranh toàn cảnh rõ ràng hơn, dù nó cũng đồng thời khiến mọi thứ trở nên nguy hiểm hơn.”

“Tôi chỉ mong,” Hải Yến nói, giọng cô nghẹn lại, “rằng cái giá phải trả cho sự rõ ràng đó sẽ không phải là mạng sống của ai khác nữa.”

“Tôi cũng mong như vậy,” Kiên đáp, im lặng một lúc trước khi nói tiếp, giọng anh mềm mỏng hơn. “Ngủ đi, Yến. Ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục, cùng nhau, như đã luôn làm suốt hơn một tháng qua. Chị không đơn độc trong chuyện này, dù có chuyện gì xảy ra tiếp theo.”

Trước khi gác máy, Kiên nói thêm một điều khiến Hải Yến khựng lại. “Có một chuyện tôi chưa kịp báo chị chiều nay. Người bạn tôi ở công ty cho thuê xe, sau khi nhận được yêu cầu chính thức từ cơ quan điều tra, cuối cùng cũng cung cấp thông tin người thuê chiếc xe hôm cô Út Phượng mất tích. Tên trên hợp đồng thuê là giả, nhưng số điện thoại đăng ký lại trùng với một số máy từng xuất hiện trong danh sách liên lạc nội bộ của bảo vệ khu nhà máy Đại Dương mà tôi có được từ trước.”

“Vậy là có bằng chứng nối kết trực tiếp,” Hải Yến nói, giọng cô vừa nhẹ nhõm vừa căng thẳng. “Anh đã báo cho anh trung uý chưa?”

“Rồi, tôi gửi ngay khi nhận được thông tin,” Kiên đáp. “Anh ấy nói đây có thể là căn cứ đủ mạnh để xin lệnh triệu tập chính thức đội bảo vệ của Đại Dương liên quan tới vụ việc, có thể trong vài ngày tới.”

Đây là tin tốt đầu tiên sau một ngày dài đầy những tin xấu dồn dập, và Hải Yến bám lấy nó như một chiếc phao cứu sinh nhỏ giữa cơn bão. Cô cảm ơn Kiên lần nữa, dặn dò anh giữ gìn sức khoẻ, rồi mới thật sự gác máy.

Hải Yến cảm ơn anh, gác máy, nhìn ra khung cửa sổ nhỏ nơi ánh trăng khuyết chiếu một vệt sáng mờ nhạt lên nền nhà. Cô thu dọn lại đống tài liệu, cất vào chiếc cặp luôn mang theo bên mình, rồi nằm xuống, cố gắng chợp mắt dù biết rõ giấc ngủ đêm nay, cũng như bao đêm khác kể từ ngày cô đặt chân trở lại vùng đất này, sẽ không hề dễ dàng, khi phía trước vẫn còn quá nhiều câu hỏi chưa có lời giải, và phía sau, một cái giá đang âm thầm được tính toán bởi những kẻ không còn nhiều lựa chọn nào khác ngoài việc phải hành động quyết liệt hơn để bảo vệ những gì họ đã dày công che giấu suốt một thập niên.

Ngoài kia, đêm Năm Căn vẫn tĩnh lặng như mọi đêm khác, những con thuyền đánh cá xa bờ vẫn thắp đèn lấp lánh giữa biển tối, chẳng ai hay biết rằng, ngay trong lòng thị trấn nhỏ bé này, một cuộc đối đầu âm thầm nhưng khốc liệt đang bước vào giai đoạn không thể quay đầu.

Hải Yến nhắm mắt, cố gắng để tâm trí lắng lại, nhưng hình ảnh cuối cùng lướt qua đầu cô trước khi chìm vào giấc ngủ chập chờn không phải là ông Sơn hay bà Út Phượng, mà là gương mặt cha cô trong tấm ảnh cũ trên bàn thờ, ánh mắt ông như đang dõi theo từng bước chân con gái trên con đường mà chính ông đã không kịp đi trọn vẹn mười năm về trước. Cô thầm hứa với ông, trong im lặng của đêm khuya, rằng dù con đường phía trước có gian nan tới đâu, cô sẽ không dừng lại cho tới khi tìm ra toàn bộ sự thật, trọn vẹn và đầy đủ, không thiếu một mảnh nào.

Đã sao chép liên kết chương