Chương 46
Chương 46
Một tuần trước phiên chất vấn dự kiến của bà Lan tại Hội đồng Nhân dân, một diễn biến bất ngờ khiến toàn bộ kế hoạch của nhóm suýt chút nữa đổ vỡ hoàn toàn. Luật sư Hoàng gọi điện cho Hải Yến vào một buổi sáng, giọng bà đầy lo lắng hiếm thấy.
“Tôi vừa nhận được tin, bà Lan bị áp lực rất lớn từ trong nội bộ Hội đồng,” luật sư Hoàng nói. “Có người đã vận động một số đại biểu khác gây sức ép, cho rằng việc chất vấn một doanh nghiệp lớn như Đại Dương ngay trước thềm một hội nghị xúc tiến đầu tư quan trọng của tỉnh sẽ gây ảnh hưởng xấu tới hình ảnh môi trường kinh doanh địa phương.”
“Vậy bà Lan có còn giữ ý định chất vấn không?” Hải Yến hỏi, giọng cô căng thẳng.
“Bà ấy vẫn giữ, nhưng đang cân nhắc việc hoãn lại, hoặc làm nhẹ đi nội dung chất vấn để tránh xung đột trực tiếp,” luật sư Hoàng đáp. “Tôi nghĩ chúng ta cần gặp trực tiếp bà ấy một lần nữa, cung cấp thêm bằng chứng thuyết phục, để củng cố quyết tâm của bà ấy.”
Cuộc gặp diễn ra ngay chiều hôm đó, với sự có mặt của cả Hải Yến, luật sư Hoàng, và lần này có thêm cả Kiên, mang theo toàn bộ tài liệu mới nhất, bao gồm cả thông tin về gia đình ông Tư Hạnh ở Quảng Ngãi và phát hiện về công ty vỏ bọc chung giữa hai vụ việc.
Bà Lan nghe họ trình bày trong im lặng, gương mặt bà lộ rõ sự giằng xé giữa trách nhiệm và áp lực chính trị đang đè nặng lên vai. “Tôi hiểu áp lực các anh chị đang đối mặt,” bà nói sau khi nghe xong. “Nhưng tôi cũng phải thành thật, tôi đang chịu áp lực không kém. Có người đã ám chỉ rằng, nếu tôi tiếp tục theo đuổi chất vấn này, con đường sự nghiệp của tôi trong nhiệm kỳ tới sẽ gặp nhiều khó khăn.”
Căn phòng chìm trong im lặng nặng nề. Hải Yến hiểu, đây chính là khoảnh khắc quyết định, khi mọi nỗ lực suốt nhiều tuần qua có thể đứng trước nguy cơ đổ vỡ chỉ vì sự do dự của một người, dù người đó không hề có ác ý.
“Bà Lan,” Hải Yến nói, giọng cô chân thành nhưng kiên định. “Tôi không có quyền yêu cầu bà hy sinh sự nghiệp của mình vì câu chuyện của gia đình tôi. Nhưng tôi muốn bà biết, đây không chỉ là câu chuyện của một gia đình. Nó là câu chuyện của hàng trăm hộ nuôi tôm đã mất đất, của một thuyền viên trẻ đã mất mạng, của một người phụ nữ suýt mất mạng vì bị giam giữ trái phép, và có thể, của rất nhiều gia đình khác trên khắp dải bờ biển này, những người chưa từng có cơ hội được lên tiếng như chúng tôi đang có ngay lúc này.”
Bà Lan im lặng một lúc lâu, ánh mắt bà nhìn xuống chồng tài liệu trước mặt. Cuối cùng, bà ngẩng lên, một quyết tâm mới hiện rõ trên gương mặt bà. “Tôi vào chính trường vì tôi tin mình có thể làm điều gì đó ý nghĩa cho người dân,” bà nói, giọng bà chậm rãi nhưng chắc chắn. “Nếu tôi lùi bước trước áp lực ngay lần đầu tiên đối mặt với một vụ việc thực sự quan trọng, vậy thì tôi còn ý nghĩa gì khi ngồi ở vị trí này?”
“Tôi sẽ tiến hành chất vấn như kế hoạch ban đầu,” bà tuyên bố, giọng bà vang lên đầy quyết tâm. “Và tôi sẽ làm nó mạnh mẽ hơn, không phải nhẹ đi.”
Lời tuyên bố ấy khiến cả căn phòng như bừng sáng lên giữa những ngày tháng đầy áp lực và lo âu. Hải Yến không kìm được, nắm chặt tay bà Lan, giọng cô nghẹn ngào vì xúc động. “Cảm ơn bà. Cảm ơn vì đã không lùi bước.”
“Đừng cảm ơn tôi vội,” bà Lan nói, giọng bà trở lại vẻ thực tế, nghiêm túc quen thuộc. “Chúng ta còn nhiều việc phải làm trong một tuần ngắn ngủi này. Tôi cần các anh chị chuẩn bị cho tôi một bản trình bày thật cô đọng, dễ hiểu, có thể trình bày trong vòng mười lăm phút trước hội đồng, kèm theo những câu hỏi dự kiến mà phía đối phương có thể sẽ dùng để phản bác.”
Luật sư Hoàng gật đầu ngay. “Tôi sẽ cùng chị Yến hoàn thiện bản trình bày này trong hai ngày tới. Chúng ta cũng cần chuẩn bị sẵn phương án đối phó nếu phía Đại Dương cử người tới tham dự phiên họp để phản bác trực tiếp.”
“Tôi đã tính tới khả năng đó,” bà Lan nói. “Theo quy định, các bên liên quan có quyền được mời tham dự và phát biểu ý kiến khi vấn đề của họ được đưa ra chất vấn. Rất có thể phía Đại Dương sẽ cử luật sư hoặc đại diện cấp cao tới để bảo vệ lập trường của họ ngay tại phiên họp.”
Suốt những ngày tiếp theo, cả nhóm làm việc không ngừng nghỉ để chuẩn bị cho phiên chất vấn quan trọng này. Hải Yến cùng luật sư Hoàng soạn đi soạn lại bản trình bày nhiều lần, cố gắng tìm ra cách diễn đạt vừa đủ sức thuyết phục về mặt cảm xúc, vừa vững chắc về mặt bằng chứng, để không tạo cơ hội cho bất kỳ sự phản bác nào có thể làm lung lay tính xác thực của toàn bộ câu chuyện.
Kiên, trong khi đó, dành thời gian rà soát lại một lần cuối toàn bộ chuỗi bằng chứng kỹ thuật, đảm bảo mọi con số, mọi ngày tháng đều chính xác tuyệt đối, không để lại bất kỳ kẽ hở nào có thể bị lợi dụng. Anh cũng liên hệ với ông Tám Lành và một vài nhân chứng khác, chuẩn bị sẵn sàng cho khả năng họ có thể được mời tới tham dự phiên họp nếu cần thiết.
Buổi tối trước ngày diễn ra phiên chất vấn, cả nhóm tụ họp lại lần cuối để rà soát tổng thể mọi thứ đã chuẩn bị. Không khí trong phòng vừa căng thẳng vừa tràn đầy hy vọng, như thể tất cả đang đứng trước ngưỡng cửa của một bước ngoặt quan trọng mà họ đã chờ đợi suốt nhiều tuần qua.
“Dù ngày mai có ra sao,” Hải Yến nói, nhìn quanh những gương mặt thân quen đã cùng cô đi qua chặng đường đầy gian nan này, “tôi muốn cảm ơn tất cả mọi người. Chúng ta đã đi được xa hơn tôi từng dám mơ tới khi bắt đầu hành trình này.”
Anh Đức, người cũng có mặt trong buổi họp cuối cùng ấy dù không trực tiếp tham gia phiên chất vấn, lên tiếng, giọng anh trầm ấm. “Tôi nhớ ngày đầu tiên gặp chị, chị chỉ là một kiểm định viên lặng lẽ, cẩn trọng, ít nói về bản thân mình. Giờ nhìn chị đứng đây, chuẩn bị cho một phiên chất vấn có thể làm rung chuyển cả một hệ thống lợi ích đã tồn tại suốt hàng chục năm, tôi thực sự khâm phục sự trưởng thành của chị trong suốt hành trình này.”
“Tôi không trưởng thành một mình,” Hải Yến đáp, mỉm cười nhìn quanh mọi người. “Chính tất cả các anh chị, cùng với bao nhiêu người khác đã dám bước ra khỏi bóng tối, đã giúp tôi trở thành người tôi đang là ngày hôm nay.”
Luật sư Hoàng, với vai trò người dày dạn kinh nghiệm nhất trong nhóm, dành thêm vài phút cuối để nhắc lại những điểm mấu chốt cần lưu ý trong phiên chất vấn ngày mai: cách trả lời khi bị chất vấn ngược, cách giữ bình tĩnh trước những lời công kích cá nhân có thể xảy ra, và quan trọng nhất, cách giữ cho toàn bộ câu chuyện tập trung vào bằng chứng thay vì để nó biến thành một cuộc đấu khẩu cảm tính.
“Ngày mai, chúng ta không đi vào đó để chiến thắng bằng cảm xúc,” bà nói, giọng bà nghiêm nghị. “Chúng ta đi vào đó để trình bày sự thật, một cách rõ ràng, mạch lạc, không thể chối cãi. Cảm xúc có thể chạm tới trái tim con người, nhưng chỉ có bằng chứng vững chắc mới có thể đứng vững trước mọi sự phản bác.”
Buổi họp kết thúc khá muộn, mỗi người trở về nhà mang theo cả sự hồi hộp lẫn quyết tâm cho ngày trọng đại sắp tới. Hải Yến, trước khi rời khỏi nhà luật sư Hoàng, nhìn lại toàn bộ tập tài liệu dày cộp họ đã cùng nhau xây dựng suốt gần hai tháng qua, và trong khoảnh khắc ấy, cô cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sức nặng và ý nghĩa thực sự của những gì họ đang chuẩn bị làm vào ngày mai.
Trên đường về nhà mẹ, cô ghé qua thăm bà Sáu dù đã khá khuya, chỉ để ngồi cạnh bà một lúc, không cần nói nhiều. Bà Sáu, cảm nhận được sự căng thẳng trong lòng con gái, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay cô, truyền cho cô một sự bình yên không lời mà chỉ tình mẫu tử mới có thể mang lại. “Ngủ sớm đi con,” bà nói khẽ. “Ngày mai còn nhiều việc quan trọng.” Hải Yến gật đầu, hôn lên trán mẹ, rồi trở về phòng, cố gắng chợp mắt dù biết rõ giấc ngủ đêm nay sẽ không dễ dàng đến với mình. Cô nằm nhìn lên trần nhà quen thuộc, ôn lại trong đầu từng câu chữ của bản trình bày, từng con số, từng cái tên, cho tới khi cơn mệt mỏi cuối cùng cũng thắng thế, kéo cô vào một giấc ngủ chập chờn nhưng cần thiết trước một ngày trọng đại đang chờ đợi, một ngày mà cô biết, dù kết quả ra sao, cũng sẽ đánh dấu một bước ngoặt không thể đảo ngược trong toàn bộ hành trình cô đã theo đuổi suốt gần hai tháng qua, kể từ ngày đầu tiên đặt chân xuống bãi container cảng Năm Căn với một cái tên khác và một bí mật cô từng nghĩ mình có thể giữ kín mãi mãi, cho tới khi định mệnh đưa cô về đúng nơi cô cần phải trở lại, để hoàn thành một sứ mệnh mà có lẽ, sâu thẳm trong lòng, cô đã mang theo suốt mười năm ròng rã.