Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 90

Chương 90

Kết quả giám định kỹ thuật đối với đoạn ghi âm được công bố ba ngày sau đó, xác nhận tính xác thực hoàn toàn của bằng chứng, không có dấu hiệu chỉnh sửa hay cắt ghép như phía luật sư bào chữa đã cố gắng lập luận. Với kết quả này, phiên toà bước vào giai đoạn tranh luận cuối cùng, và cả Hải Yến lẫn tất cả những người đồng hành đều cảm nhận rõ ràng rằng, thời khắc quyết định cuối cùng đang tới rất gần.

Trong phần tranh luận kết thúc, đại diện Viện Kiểm sát trình bày một bài phát biểu đầy sức nặng, tổng kết lại toàn bộ hành trình mười năm của tội ác đã diễn ra dưới sự chỉ đạo của Trần Quốc Vinh — từ vụ sụp đổ có chủ đích của hợp tác xã Kênh Ba, qua quá trình thu gom đất đai và giấy phép xuất khẩu bằng những thủ đoạn bất chính, tới đường dây đưa người trái phép trên các tàu cá, và cuối cùng là những nỗ lực liên tục nhằm cản trở công lý, đe doạ nhân chứng, thậm chí tiếp diễn ngay cả sau khi phiên toà đầu tiên đã kết thúc.

“Đây là một trong những vụ án nghiêm trọng nhất về tội phạm kinh tế có tổ chức mà tỉnh nhà từng chứng kiến,” ông nói, giọng ông vang lên đầy quyết đoán. “Bị cáo Trần Quốc Vinh không chỉ là người hưởng lợi từ hệ thống tội ác này, mà là kiến trúc sư trực tiếp, người đã ra lệnh, chỉ đạo, và duy trì toàn bộ mạng lưới suốt hơn một thập niên, bất chấp những đau khổ mà nó gây ra cho hàng chục gia đình vô tội. Chúng tôi đề nghị mức án nghiêm khắc nhất theo quy định của pháp luật.”

Luật sư bào chữa, trong nỗ lực cuối cùng, tiếp tục kêu gọi hội đồng xét xử xem xét một số tình tiết có thể coi là giảm nhẹ — những đóng góp kinh tế của tập đoàn trong quá khứ, việc tạo công ăn việc làm cho hàng nghìn lao động địa phương — nhưng ngay cả chính ông, qua giọng điệu, dường như cũng nhận ra sức nặng áp đảo của bằng chứng đã khiến lập luận của mình trở nên yếu ớt hơn bao giờ hết.

Phiên toà tạm hoãn thêm năm ngày để hội đồng xét xử nghị án, một khoảng thời gian chờ đợi đầy căng thẳng đối với Hải Yến và tất cả những người đã đồng hành cùng cô. Trong những ngày chờ đợi ấy, cô cố gắng giữ cho mình bận rộn với dự án phòng kiểm nghiệm cộng đồng, dành thời gian nhiều hơn cho mẹ, và tận hưởng những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi bên Kiên.

Ngày tuyên án cuối cùng cũng tới, một buổi sáng mang một không khí trang nghiêm khác hẳn ngày tuyên án đầu tiên — không còn sự hồi hộp của những điều chưa biết, mà là một sự chờ đợi đầy tự tin thận trọng, được xây dựng trên nền tảng của những bằng chứng không thể chối cãi đã được trình bày suốt những ngày xét xử vừa qua.

Khi vị thẩm phán chủ toạ bước vào phòng xử án đông nghẹt người, cả căn phòng đứng dậy trong một sự im lặng gần như tuyệt đối. Hải Yến nắm chặt tay mẹ một bên, tay Kiên một bên, chuẩn bị tinh thần cho thời khắc mà cô đã chờ đợi từ khi còn là một bí mật cô giấu kín trong lòng, cho tới khi trở thành hành trình công khai đầy gian nan đã cuốn hút và thay đổi cuộc đời của biết bao con người.

“Sau khi xem xét toàn diện tất cả bằng chứng, lời khai, và các tình tiết liên quan,” vị thẩm phán bắt đầu, giọng ông vang lên trang nghiêm, “hội đồng xét xử tuyên bố, bị cáo Trần Quốc Vinh phạm các tội danh tổ chức gian lận thương mại có hệ thống, cản trở công lý nghiêm trọng và có tổ chức, chỉ đạo tổ chức đưa người ra nước ngoài trái phép, và đồng phạm trong hành vi giam giữ người trái phép cùng các hành vi đe doạ nhân chứng liên tục trong suốt quá trình điều tra và xét xử.”

Ông dừng lại một khoảnh khắc, để cho sự im lặng nặng nề bao trùm cả căn phòng trước khi tiếp tục. “Với mức độ nghiêm trọng, tính hệ thống, và thời gian kéo dài của các hành vi phạm tội, cùng với việc bị cáo không thể hiện bất kỳ sự ăn năn hay hợp tác thực chất nào trong suốt quá trình xét xử, hội đồng xét xử tuyên phạt bị cáo Trần Quốc Vinh mức án hai mươi năm tù giam, cùng với việc tịch thu toàn bộ tài sản có nguồn gốc bất minh đã được xác định trong quá trình điều tra.”

Tiếng thở dài nhẹ nhõm, xen lẫn những tiếng vỗ tay kìm nén, vang lên khắp phòng xử án khi bản án được tuyên đọc trọn vẹn. Hải Yến cảm thấy một luồng cảm xúc mãnh liệt dâng trào trong lòng, những giọt nước mắt không thể kìm nén lăn dài trên má cô — không phải nước mắt của sự hả hê, mà là nước mắt của mười năm chờ đợi, mười năm đấu tranh, mười năm giữ vững niềm tin vào công lý cuối cùng đã được đền đáp trọn vẹn.

Bà Sáu ôm chặt lấy con gái, cả hai cùng khóc trong niềm hạnh phúc khó tả. “Ba con được minh oan rồi,” bà thì thầm qua làn nước mắt. “Kẻ đứng đầu tất cả mọi chuyện cuối cùng cũng đã phải trả giá.”

Vinh, khi nghe bản án của mình, đứng lặng người, gương mặt ông không còn chút dấu vết nào của sự tự tin quyền lực từng khiến ông trở thành một trong những doanh nhân có ảnh hưởng nhất khu vực. Ông bị dẫn ra khỏi phòng xử án trong im lặng, không một lời phản kháng, như thể cuối cùng cũng chấp nhận rằng, bức tường quyền lực ông đã dày công xây dựng suốt nhiều năm, cuối cùng cũng đã sụp đổ hoàn toàn trước sức mạnh của sự thật.

Bên ngoài toà án, khi tin tức về bản án lan ra, một làn sóng vui mừng tràn ngập khắp đám đông đang chờ đợi. Hải Yến, khi bước ra khỏi toà án cùng gia đình và những người đồng hành, được chào đón bởi những tràng vỗ tay, những lời chúc mừng, những gương mặt hạnh phúc của biết bao con người đã cùng cô đi qua một hành trình đầy gian nan nhưng cuối cùng cũng đã tới được đích, một hành trình không chỉ mang lại công lý cho gia đình cô, mà còn khôi phục niềm tin vào lẽ phải cho cả một cộng đồng đã sống quá lâu dưới cái bóng của bất công và sợ hãi.

Minh Khang, len lỏi qua đám đông phóng viên đang vây quanh, tiến tới bắt tay Hải Yến, ánh mắt anh tràn đầy sự khâm phục chân thành. “Tôi đã viết hàng trăm bài báo trong sự nghiệp của mình,” anh nói, “nhưng chưa bao giờ tôi được chứng kiến một câu chuyện nào có sức mạnh và ý nghĩa như câu chuyện của chị. Cảm ơn chị vì đã cho tôi cơ hội được kể lại nó.”

“Cảm ơn anh vì đã tin tưởng vào tôi ngay từ những ngày đầu tiên,” Hải Yến đáp, siết chặt tay anh. “Nếu không có những bài viết của anh, có lẽ dư luận đã không bao giờ biết tới sự thật đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng của Đại Dương và Tập đoàn Miền Duyên Hải.”

Luật sư Hoàng, đứng gần đó, quay sang nhìn Hải Yến với một nụ cười rạng rỡ hiếm khi thấy ở người phụ nữ vốn luôn giữ vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp. “Hai mươi năm,” bà nói, lắc đầu như vẫn chưa hoàn toàn tin vào những gì vừa xảy ra. “Đây là một trong những bản án nghiêm khắc nhất tôi từng chứng kiến trong sự nghiệp của mình. Chị đã làm được điều mà rất ít người dám mơ tới, chị Yến — chị đã buộc cả một đế chế quyền lực phải quỳ gối trước công lý.”

Hải Yến mỉm cười, nhìn quanh tất cả những gương mặt thân quen đang vây quanh mình trong niềm vui chung, và trong khoảnh khắc ấy, cô cảm nhận trọn vẹn ý nghĩa thực sự của tất cả những gì cô đã trải qua — không phải chỉ là một chiến thắng cá nhân, mà là một minh chứng sống động rằng, dù đối mặt với quyền lực và sự tham lam lớn tới đâu, sự thật, khi được theo đuổi bằng sự kiên trì và lòng can đảm, cuối cùng vẫn luôn có sức mạnh để chiến thắng.

Chiều hôm đó, khi đám đông dần tản ra và không khí phấn khích lắng xuống thành một sự nhẹ nhõm sâu lắng hơn, Hải Yến cùng Kiên đi bộ dọc theo bờ kênh gần toà án, tìm kiếm một khoảng lặng riêng tư giữa một ngày đầy biến động. Họ ngồi xuống một băng ghế đá dưới bóng cây, nhìn ra dòng nước đang lững lờ trôi.

“Chị đã làm được rồi,” Kiên nói, giọng anh nhẹ nhàng, phá vỡ sự im lặng thoải mái giữa hai người. “Từ ngày đầu tiên tôi gặp chị ở cảng, tôi chưa bao giờ nghĩ hành trình lại đi xa và có ý nghĩa tới mức này.”

“Chúng ta đã làm được,” Hải Yến sửa lại, quay sang nhìn anh với ánh mắt đầy biết ơn. “Tôi không thể đi tới được ngày hôm nay nếu không có anh, không có tất cả mọi người đã tin tưởng và đồng hành cùng tôi.”

Kiên nắm lấy tay cô, cả hai cùng im lặng ngồi bên nhau, để cho dòng nước trôi qua mang theo phần nào gánh nặng của một hành trình dài đã tới hồi kết thúc chương quan trọng nhất. Xa xa, tiếng chuông nhà thờ vang lên báo hiệu buổi chiều, hoà cùng tiếng sóng nước vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên một khung cảnh thanh bình hiếm hoi mà cả hai đều xứng đáng được tận hưởng trọn vẹn sau tất cả những gì đã cùng nhau trải qua suốt một hành trình rất dài, rất gian nan, nhưng cũng rất đỗi đầy ý nghĩa.

Đã sao chép liên kết chương