Chương 68
Chương 68
Chiến dịch bắt giữ Nguyễn Đăng Hoài được lên kế hoạch tiến hành vào sáng sớm, thời điểm được đánh giá là ít có khả năng gặp kháng cự nhất. Hải Yến và Kiên, dù không được phép tham gia trực tiếp, chờ đợi tin tức tại nhà bà Sáu, cùng với luật sư Hoàng, trong một sự im lặng căng thẳng bao trùm cả căn nhà.
Sáu giờ sáng, điện thoại Hải Yến reo vang. Cô chụp lấy ngay, tay run rẩy khi thấy tên anh trung uý hiện lên màn hình.
“Chị Yến,” giọng anh vang lên, và lần này, Hải Yến có thể nghe rõ sự nhẹ nhõm lẫn phấn khích trong đó. “Chúng tôi đã bắt giữ được Nguyễn Đăng Hoài. Ông ta không kháng cự, có vẻ như đã chuẩn bị tinh thần cho khả năng này từ trước.”
Cả căn phòng vỡ oà trong niềm vui khó tả. Bà Sáu ôm chầm lấy con gái, nước mắt bà tuôn rơi không ngừng. Luật sư Hoàng, dù vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp, cũng không giấu được nụ cười rạng rỡ trên môi. Kiên đứng lặng một lúc, như không dám tin vào những gì vừa nghe, trước khi cũng oà lên trong niềm hạnh phúc tột cùng.
“Ông ta có nói gì không?” Hải Yến hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh dù toàn thân cô đang run lên vì xúc động.
“Ông ta từ chối trả lời bất kỳ câu hỏi nào khi chưa có luật sư,” anh trung uý đáp. “Nhưng chúng tôi đã thu giữ được một số tài liệu và thiết bị điện tử tại nơi ẩn náu, có thể chứa thêm nhiều bằng chứng quan trọng.”
Hải Yến gác máy, đứng lặng giữa phòng khách nhỏ của nhà mẹ, để cho cảm xúc tràn ngập tâm hồn cô. Sau hơn hai tháng rưỡi kể từ ngày cô đặt chân trở lại Năm Căn, kẻ đã trực tiếp gài bẫy cha cô mười năm trước, kẻ đứng sau biết bao đau khổ của hàng trăm con người, cuối cùng cũng đã bị đưa ra ánh sáng công lý.
Buổi trưa, tin tức về vụ bắt giữ chính thức được công bố, dù chỉ ở mức độ hạn chế theo đúng quy trình tố tụng. Minh Khang, người đã theo sát vụ việc từ những ngày đầu, nhanh chóng có được bài viết đầu tiên đưa tin về sự kiện này, dù vẫn giữ đúng nguyên tắc không tiết lộ những chi tiết có thể ảnh hưởng tới quá trình điều tra đang tiếp diễn.
Buổi chiều, Hải Yến cùng luật sư Hoàng tới trụ sở công an để nắm rõ hơn tình hình. Anh trung uý cho biết, quá trình khám xét nơi ẩn náu của Nguyễn Đăng Hoài đã thu được một lượng lớn tài liệu, bao gồm cả một cuốn sổ ghi chép cá nhân dường như được ông ta giữ lại như một hình thức "bảo hiểm", phòng trường hợp cần dùng để thương lượng hoặc tự bảo vệ mình trước những người khác trong mạng lưới.
“Cuốn sổ này có thể chứa thông tin quan trọng về mối quan hệ trực tiếp giữa ông ta và ông Trần Quốc Vinh,” anh trung uý nói, giọng anh đầy hy vọng. “Chúng tôi đang khẩn trương phân tích nội dung, hy vọng sẽ tìm ra bằng chứng đủ mạnh để tiến hành các bước pháp lý tiếp theo nhắm tới ông Vinh.”
Tin tức ấy khiến Hải Yến cảm thấy một niềm hy vọng mới, lớn lao hơn bao giờ hết. Nếu cuốn sổ tay bí mật ấy thực sự chứa đựng bằng chứng liên kết trực tiếp Nguyễn Đăng Hoài với ông Vinh, đây có thể là chìa khoá cuối cùng để đưa kẻ chủ mưu thực sự của toàn bộ mạng lưới tội ác này ra trước công lý, một điều mà cô đã không dám hy vọng sẽ đạt được khi bắt đầu hành trình này hơn hai tháng trước.
Buổi tối, cả nhóm tụ họp lại tại nhà bà Sáu để ăn mừng chiến thắng quan trọng này, dù ai cũng hiểu, đây chưa phải là kết thúc, mà chỉ là một cột mốc quan trọng trên con đường vẫn còn dài phía trước. Bà Sáu chuẩn bị một bữa cơm thịnh soạn, mời cả Kiên, luật sư Hoàng, anh Đức, Minh Khang, và cả bà Tuyết cùng tham dự, một cuộc tụ họp ấm áp của những con người đã cùng nhau trải qua biết bao sóng gió để có được ngày hôm nay.
“Tôi muốn nâng ly chúc mừng,” luật sư Hoàng nói, giơ cao ly nước trái cây trong buổi tiệc giản dị ấy. “Không chỉ vì chúng ta đã bắt được một kẻ tội phạm nguy hiểm, mà vì chúng ta đã chứng minh được rằng, sự thật, dù bị chôn giấu sâu tới đâu, cuối cùng vẫn có thể được đưa ra ánh sáng, nếu có đủ những con người kiên trì và can đảm theo đuổi nó.”
Mọi người cùng nâng ly, ánh mắt mỗi người đều ánh lên một niềm tự hào và hạnh phúc chân thành. Hải Yến nhìn quanh những gương mặt thân quen ấy, cảm nhận sâu sắc hơn bao giờ hết ý nghĩa của tình đoàn kết và sự hy sinh mà tất cả họ đã cùng nhau đóng góp cho hành trình tìm kiếm công lý này.
“Cảm ơn tất cả mọi người,” cô nói, giọng cô nghẹn ngào vì xúc động. “Không có ai trong số các anh chị, tôi sẽ không bao giờ đi được xa tới mức này.”
Bà Tuyết, ngồi ở cuối bàn, lên tiếng, giọng bà đầy xúc động. “Cô mới chính là người đáng được cảm ơn nhất, cô Yến à. Mười năm trước, tôi chọn im lặng vì sợ hãi. Cô đã cho tôi cơ hội để chuộc lại lỗi lầm đó, để con gái tôi có thể tự hào về mẹ mình.”
Anh Đức cũng góp lời, giọng anh trầm ấm. “Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên gặp chị, một kiểm định viên trẻ, cẩn trọng, không ai ngờ chị lại có thể dẫn dắt một cuộc điều tra có quy mô lớn tới vậy. Chị đã chứng minh rằng, đôi khi, sức mạnh lớn nhất không nằm ở quyền lực hay tiền bạc, mà ở sự chính trực và lòng kiên định.”
Minh Khang nâng ly, mỉm cười. “Và tôi thì được thoả mãn giấc mơ làm nghề báo của mình, được kể một câu chuyện thực sự có ý nghĩa, có thể thay đổi cuộc sống của nhiều người. Cảm ơn chị đã tin tưởng chia sẻ câu chuyện của mình.”
Bữa tiệc kéo dài tới tận khuya, tiếng cười nói xen lẫn những câu chuyện ôn lại từng chặng đường đã qua, từ những ngày đầu đầy nghi ngờ và sợ hãi, cho tới thời khắc chiến thắng quan trọng này. Đây là lần đầu tiên sau rất nhiều tuần, tất cả mọi người trong nhóm có thể thực sự thư giãn, tận hưởng một khoảnh khắc vui vẻ trọn vẹn mà không phải lo lắng về những mối đe doạ rình rập.
Khi mọi người dần ra về, Kiên ở lại cuối cùng, giúp Hải Yến và bà Sáu dọn dẹp. “Hôm nay là một ngày tuyệt vời,” anh nói, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô. “Chị xứng đáng được tận hưởng niềm vui này, sau tất cả những gì đã trải qua.”
“Chúng ta xứng đáng,” Hải Yến sửa lại, mỉm cười nhìn anh. “Đây là chiến thắng của tất cả chúng ta, không phải của riêng tôi.”
Kiên gật đầu, nắm lấy tay cô. “Vậy thì, chúng ta hãy cùng nhau tận hưởng nó, dù chỉ trong một đêm, trước khi tiếp tục chặng đường còn lại vào ngày mai.”
Đêm đó, khi Hải Yến trở về phòng, lòng cô tràn ngập một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có kể từ khi bắt đầu hành trình này. Dù biết rõ vẫn còn nhiều việc phải làm, còn ông Trần Quốc Vinh vẫn chưa bị đưa ra ánh sáng, cô cho phép mình tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc chiến thắng này, một khoảnh khắc mà cô và tất cả những người đồng hành đã xứng đáng có được sau bao tháng ngày đầy gian nan và hiểm nguy.
Trước khi ngủ, cô mở lại cuốn sổ tay của cha, viết thêm một dòng mới: "Con đã bắt được kẻ đã hại ba, ba à. Con biết đây chưa phải là kết thúc, nhưng đó là một bước ngoặt lớn. Con hy vọng, ở đâu đó, ba cũng đang cảm nhận được niềm vui này cùng con."
Cô gấp sổ lại, đặt nó lên bàn, rồi nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà quen thuộc của căn phòng tuổi thơ. Lần đầu tiên sau rất nhiều đêm, cô cảm thấy mình có thể chìm vào giấc ngủ một cách nhẹ nhàng, không bị ám ảnh bởi những nỗi lo âu và sợ hãi thường trực.
Nhưng ngay khi cô sắp thiếp đi, một suy nghĩ chợt loé lên trong đầu cô, khiến cô bừng tỉnh hoàn toàn. Nếu Nguyễn Đăng Hoài đã chuẩn bị tinh thần cho việc bị bắt, như những gì anh trung uý nhận xét về thái độ không kháng cự của ông ta, điều đó có nghĩa là gì? Liệu ông ta đã có sẵn một kế hoạch nào đó, một con bài tẩy nào đó, để đối phó với tình huống này?
Cô ngồi dậy, bật đèn, lấy sổ tay ra ghi lại suy nghĩ này, tự nhắc mình sẽ chia sẻ với luật sư Hoàng và anh trung uý vào sáng hôm sau. Trong thế giới đầy mưu mô và tính toán mà cô đã học được cách hiểu rõ hơn suốt hành trình vừa qua, sự bình tĩnh bất thường của một kẻ tội phạm khi bị bắt giữ hiếm khi là điều ngẫu nhiên, mà thường ẩn chứa một chiến lược đã được chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước.
Cô nhìn ra khung cửa sổ tối om, tự hỏi liệu chiến thắng hôm nay có thực sự trọn vẹn như cô đã cảm nhận, hay đó chỉ là một bước ngoặt mới trong một trò chơi phức tạp hơn nhiều mà Nguyễn Đăng Hoài, dù đang bị giam giữ, vẫn có thể đang âm thầm điều khiển từ phía sau song sắt, chờ đợi thời cơ thích hợp để lật ngược toàn bộ tình thế, một khả năng cô không dám loại trừ, dù chỉ trong khoảnh khắc chiến thắng ngọt ngào hiếm hoi này. Cô tắt đèn, nhắm mắt, cố gắng gạt bỏ suy nghĩ ấy sang sáng hôm sau.