Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 48

Chương 48

Tin tức về phiên chất vấn lan truyền nhanh chóng khắp tỉnh ngay trong buổi chiều cùng ngày, được nhiều tờ báo địa phương và cả một số báo trung ương đưa tin, dù phần lớn vẫn giữ thái độ thận trọng, chỉ trích dẫn nội dung chính thức từ biên bản phiên họp mà không dám đưa ra bất kỳ kết luận nào trước khi có phán quyết từ cơ quan điều tra.

Minh Khang, tận dụng cơ hội này, xuất bản ngay một bài viết theo sát diễn biến phiên chất vấn, kết hợp với những tư liệu anh đã âm thầm chuẩn bị từ trước, tạo thành một bài viết toàn diện thu hút lượng độc giả kỷ lục cho tờ báo của anh. Bài viết, dù vẫn giữ giọng điệu khách quan, trung lập theo đúng chuẩn mực báo chí, không thể giấu được sự ủng hộ ngầm dành cho hành trình đi tìm công lý của Hải Yến và những người đồng hành.

Trong khu chợ Năm Căn, tin tức về phiên chất vấn trở thành chủ đề bàn tán không ngớt suốt nhiều ngày liền. Bà Sáu, khi ra bán hàng sáng hôm sau, nhận được không ít ánh mắt và lời hỏi thăm từ những người quen biết cũ, một số bày tỏ sự ủng hộ chân thành, nhưng cũng không thiếu những người vẫn giữ thái độ dè dặt, lo ngại về những hệ luỵ có thể xảy ra nếu Đại Dương, công ty đang tạo công ăn việc làm cho nhiều gia đình trong vùng, thực sự gặp rắc rối pháp lý nghiêm trọng.

“Cô Sáu ơi, nếu công ty đó mà đóng cửa thật, tụi con với chồng biết làm gì kiếm sống đây,” một người phụ nữ trẻ, vợ của một công nhân nhà máy Đại Dương, hỏi bà Sáu với vẻ mặt đầy lo lắng khi ghé mua tôm khô.

Câu hỏi ấy, khi được bà Sáu kể lại cho Hải Yến nghe vào buổi tối, khiến cô không khỏi trăn trở. Cô nhận ra, cuộc chiến của mình, dù nhắm tới mục tiêu công lý và sự thật, cũng đồng thời mang theo những hệ luỵ thực tế, ảnh hưởng trực tiếp tới sinh kế của hàng trăm gia đình đang phụ thuộc vào công ty này, những con người hoàn toàn vô can trong toàn bộ câu chuyện.

“Tôi không muốn đẩy công ty tới chỗ phá sản, khiến hàng trăm người mất việc,” cô chia sẻ với luật sư Hoàng trong cuộc gọi tối hôm đó, giọng cô đầy trăn trở. “Tôi chỉ muốn những người thực sự có tội phải chịu trách nhiệm, còn công ty, nếu được tái cơ cấu, vẫn có thể tiếp tục hoạt động, tạo công ăn việc làm cho người dân.”

“Đó là một suy nghĩ rất trưởng thành,” luật sư Hoàng nhận xét, giọng bà đầy sự tán thành. “Trong nhiều vụ việc tương tự, giải pháp cuối cùng thường không phải là đóng cửa hoàn toàn doanh nghiệp, mà là buộc những cá nhân chịu trách nhiệm phải trả giá, đồng thời tái cơ cấu công ty dưới sự giám sát chặt chẽ hơn, đảm bảo những sai phạm tương tự không thể tái diễn. Tôi nghĩ, khi thời điểm thích hợp, chúng ta nên công khai làm rõ mục tiêu này, để trấn an những người dân đang lo lắng như người phụ nữ mà bác Sáu vừa kể.”

Ý tưởng ấy dần định hình trong tâm trí Hải Yến một tầm nhìn mới cho những gì cô muốn đạt được, không chỉ dừng lại ở việc minh oan cho cha mình hay trừng phạt những kẻ có tội, mà còn là xây dựng lại một mô hình công bằng hơn, bền vững hơn cho cả cộng đồng, nơi những sai phạm được xử lý nghiêm minh nhưng không đánh đổi bằng sinh kế của những người vô tội.

Sáng hôm sau, cô quyết định tự mình tới khu chợ, tìm gặp người phụ nữ trẻ mà mẹ cô đã kể lại, muốn trực tiếp lắng nghe và giải thích rõ hơn về những gì cô đang thực sự theo đuổi. Người phụ nữ, tên Thảo, ban đầu tỏ ra dè dặt khi thấy Hải Yến, nhưng dần cởi mở hơn khi nghe cô giải thích.

“Chị Yến à, em không trách chị đâu,” Thảo nói, tay vẫn thoăn thoắt sắp xếp lại sạp rau. “Em chỉ sợ, nếu công ty đóng cửa, cả nhà em biết sống sao. Chồng em làm công nhân được năm năm rồi, lương tuy không cao nhưng đều đặn, đủ nuôi hai đứa nhỏ ăn học.”

“Tôi hiểu nỗi lo của em,” Hải Yến đáp, ngồi xuống bên cạnh sạp hàng, giọng cô chân thành. “Tôi không muốn công ty đóng cửa, khiến những người như chồng em mất việc. Điều tôi muốn là những người thực sự gây ra sai phạm phải chịu trách nhiệm, còn công ty vẫn có thể tiếp tục hoạt động, dưới sự giám sát chặt chẽ hơn, để đảm bảo những chuyện như đã xảy ra với gia đình tôi không bao giờ lặp lại nữa.”

Thảo im lặng một lúc, ánh mắt cô suy nghĩ. “Vậy nếu chuyện này thành công, công ty vẫn hoạt động bình thường, chỉ có mấy người ở trên phải chịu trách nhiệm thôi hả chị?”

“Đó là điều tôi hy vọng,” Hải Yến đáp. “Nhưng tôi cũng không thể hứa chắc chắn điều gì, vì việc này còn phụ thuộc vào kết luận của cơ quan điều tra và pháp luật. Điều tôi có thể hứa là tôi sẽ luôn cố gắng tìm ra giải pháp công bằng nhất cho tất cả mọi người, không chỉ cho riêng gia đình tôi.”

Thảo gật đầu, gương mặt cô dần giãn ra. “Cảm ơn chị đã tới nói rõ với em. Trước giờ em chỉ nghe người ta đồn này đồn kia, giờ nghe chính chị nói, em thấy yên tâm hơn nhiều.”

Cuộc trò chuyện ngắn ngủi ấy, dù nhỏ bé, để lại trong lòng Hải Yến một bài học quan trọng: cuộc chiến cô đang theo đuổi, dù mang tính chính nghĩa, cũng cần được truyền đạt một cách rõ ràng, thấu đáo tới những người dân bình thường, những người có thể bị ảnh hưởng trực tiếp bởi kết quả của nó, để họ hiểu và đồng hành, thay vì lo sợ và nghi ngờ.

Trên đường về, cô nghĩ tới việc có lẽ cần tổ chức một buổi gặp gỡ công khai hơn với người dân trong vùng, để giải thích rõ ràng về mục tiêu và tiến trình của toàn bộ vụ việc, một ý tưởng cô quyết định sẽ trao đổi với luật sư Hoàng và bà Lan trong những ngày tới, khi mọi thứ đã có thêm thời gian để lắng đọng sau phiên chất vấn đầy kịch tính vừa qua.

Buổi chiều, cô gọi cho anh Đức để cập nhật tình hình, và nhân tiện hỏi thăm về tiến độ của báo cáo audit chính thức, vốn đã bị trì hoãn khá lâu do những diễn biến dồn dập của vụ việc. Anh Đức cho biết, báo cáo đã gần như hoàn thiện, chỉ còn chờ xác nhận cuối cùng từ phía cơ quan thẩm định độc lập trước khi công bố chính thức.

“Tôi nghĩ chúng ta nên công bố báo cáo này song song với những diễn biến pháp lý khác,” anh Đức đề xuất. “Một báo cáo kỹ thuật độc lập, khách quan, sẽ củng cố thêm tính xác thực cho toàn bộ câu chuyện, đặc biệt trong bối cảnh dư luận đang có nhiều luồng ý kiến trái chiều sau phiên chất vấn.”

“Tôi đồng ý,” Hải Yến đáp. “Anh cứ hoàn thiện theo đúng tiến độ, đảm bảo tính chuyên môn tuyệt đối. Đây có thể là một trong những mảnh ghép quan trọng nhất, vì nó hoàn toàn độc lập, không liên quan tới yếu tố cá nhân hay chính trị.”

Tối hôm đó, khi ngồi lại tổng kết một tuần đầy biến động cùng Kiên, Hải Yến chia sẻ về cuộc trò chuyện với Thảo ở chợ sáng nay, và ý tưởng về một buổi gặp gỡ công khai với người dân trong vùng.

“Tôi nghĩ đó là một ý tưởng hay,” Kiên nói, gật gù tán thành. “Nhưng chúng ta cần chuẩn bị kỹ, vì chắc chắn sẽ có nhiều câu hỏi khó, thậm chí có thể có người được phía Đại Dương cài vào để gây rối, làm mất uy tín của buổi gặp gỡ.”

“Tôi biết,” Hải Yến đáp. “Nhưng tôi nghĩ, rủi ro đó xứng đáng để đánh đổi lấy sự minh bạch và niềm tin từ chính những người dân đang sống ngay tại đây, những người mà cuối cùng, mọi kết quả của cuộc chiến này sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới cuộc sống của họ nhiều nhất.”

Họ dành thêm một lúc bàn bạc sơ bộ về cách tổ chức buổi gặp gỡ, địa điểm, thời gian, và cách mời gọi sự tham gia của người dân một cách tự nhiên, không mang tính áp đặt hay dàn dựng. Cả hai đều hiểu, đây sẽ là một bước đi quan trọng, không chỉ về mặt chiến lược, mà còn về mặt đạo đức, khẳng định rằng cuộc chiến họ đang theo đuổi thực sự vì lợi ích chung của cộng đồng, chứ không chỉ đơn thuần là một cuộc trả thù cá nhân được nguỵ trang dưới danh nghĩa công lý.

Trước khi Kiên ra về, anh nhắc lại với cô một điều mà cô đã dần nhận ra suốt hành trình vừa qua. “Chị biết không, tôi nghĩ chính cách chị luôn cân nhắc tới những người bình thường như Thảo, như những công nhân nhà máy, chứ không chỉ nhắm vào việc hạ gục kẻ thù bằng mọi giá, đó mới chính là điều khiến chị khác biệt với rất nhiều người từng cố gắng chống lại những thế lực lớn như Đại Dương trước đây.”

Hải Yến mỉm cười, cảm động trước lời nhận xét chân thành ấy. “Có lẽ đó cũng là điều ba tôi từng dạy tôi, dù không nói ra thành lời — rằng công lý thực sự không phải là việc trừng phạt cho hả giận, mà là việc sửa chữa những gì đã sai, theo cách công bằng nhất có thể cho tất cả mọi người liên quan.”

Đêm đó, trước khi ngủ, cô ghi lại vào sổ tay ý tưởng về buổi gặp gỡ cộng đồng, cùng với một danh sách những câu hỏi khó có thể sẽ được đặt ra, chuẩn bị sẵn những câu trả lời trung thực và cân nhắc nhất mà cô có thể đưa ra, cho một chặng đường mới đang dần mở ra phía trước.

Đã sao chép liên kết chương