Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 76

Chương 76

Ba ngày trước phiên toà, một sự kiện bất ngờ khiến cả nhóm phải điều chỉnh gấp rút kế hoạch. Sarah, phóng viên quốc tế, thông báo rằng bài phóng sự của cô đã thu hút sự chú ý của một tổ chức luật pháp quốc tế chuyên hỗ trợ các vụ án nhân quyền xuyên biên giới, và tổ chức này đề nghị cử một quan sát viên độc lập tới tham dự phiên toà, nhằm đảm bảo tính minh bạch và công bằng của quá trình xét xử.

“Đây là một đề nghị chưa từng có tiền lệ đối với một vụ án cấp tỉnh như thế này,” luật sư Hoàng nhận định, giọng bà vừa ngạc nhiên vừa hài lòng. “Sự hiện diện của một quan sát viên quốc tế sẽ tạo thêm một lớp áp lực đảm bảo tính công bằng, đồng thời khẳng định tầm quan trọng và tính chất nghiêm trọng của vụ án này trên bình diện quốc tế.”

Hải Yến đồng ý với đề nghị này sau khi tham khảo ý kiến của toà án, dù cô cũng nhận thức được, sự chú ý quốc tế ngày càng lớn cũng đồng nghĩa với việc mọi hành động của cô và những người liên quan sẽ bị soi xét kỹ lưỡng hơn bao giờ hết.

Trong khi đó, công tác an ninh cho phiên toà được nâng lên mức cao nhất. Anh trung uý thông báo, lực lượng cảnh sát sẽ triển khai một đội an ninh đặc biệt để bảo vệ toàn bộ khu vực toà án trong suốt thời gian diễn ra phiên xử, đồng thời có biện pháp bảo vệ riêng cho từng nhân chứng khi di chuyển tới và rời khỏi toà án.

“Chúng tôi không muốn để xảy ra bất kỳ sự cố nào vào phút chót,” anh nói, giọng anh nghiêm túc. “Sau tất cả những gì đã xảy ra, chúng tôi hiểu rõ mức độ nguy hiểm mà những kẻ đứng sau mạng lưới này có thể gây ra nếu cảm thấy bị dồn vào đường cùng.”

Hai ngày trước phiên toà, Hải Yến dành cả buổi sáng để tới toà án, cùng luật sư Hoàng kiểm tra lại lần cuối phòng xử án nơi phiên toà sẽ diễn ra, làm quen với không gian, với vị trí ngồi của từng bên liên quan. Đây là một căn phòng lớn, trang nghiêm, với những hàng ghế gỗ được sắp xếp ngay ngắn, và một bục xử án cao được đặt ở vị trí trung tâm, nơi các thẩm phán sẽ ngồi để đưa ra phán quyết cuối cùng.

“Đứng ở đây, nhìn vào không gian này, chị cảm thấy thế nào?” luật sư Hoàng hỏi, khi cả hai đứng giữa phòng xử án trống vắng.

Hải Yến im lặng một lúc, nhìn quanh căn phòng, cố gắng hình dung ra khung cảnh sẽ diễn ra trong vài ngày tới — hàng trăm người theo dõi, các nhân chứng lần lượt bước lên bục làm chứng, những cuộc chất vấn căng thẳng giữa các bên. “Tôi cảm thấy vừa sợ hãi, vừa sẵn sàng,” cô đáp, giọng cô chân thành. “Sợ hãi vì đây là khoảnh khắc quyết định sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua. Nhưng sẵn sàng vì tôi biết, chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng nhất có thể.”

Luật sư Hoàng gật đầu, đặt tay lên vai Hải Yến, một cử chỉ động viên ấm áp. “Đó chính xác là cảm giác đúng đắn để bước vào một phiên toà quan trọng như thế này. Sự sợ hãi giữ cho chúng ta thận trọng, còn sự sẵn sàng giữ cho chúng ta vững vàng.”

Buổi chiều, Hải Yến gặp lại Đại diện của tổ chức luật pháp quốc tế, một người phụ nữ tên Elena, đã bay tới từ châu Âu để làm quan sát viên độc lập cho phiên toà. Elena, dù chỉ mới gặp lần đầu, thể hiện một sự chuyên nghiệp và tôn trọng sâu sắc đối với hành trình mà Hải Yến đã trải qua.

“Tôi đã đọc toàn bộ hồ sơ vụ án trước khi tới đây,” Elena nói, giọng cô đầy sự khâm phục. “Những gì cô đã làm, không chỉ vì gia đình mình mà còn vì rất nhiều nạn nhân khác, thực sự đáng kinh ngạc. Tôi tới đây không phải để can thiệp vào quá trình tố tụng, mà chỉ để đảm bảo mọi thứ diễn ra công bằng, minh bạch, theo đúng chuẩn mực quốc tế.”

Hải Yến cảm ơn Elena vì sự quan tâm và hỗ trợ này, cảm nhận thêm một lớp bảo vệ và sự chính danh mới cho toàn bộ quá trình tố tụng sắp diễn ra. Cô hiểu, với sự hiện diện của một quan sát viên quốc tế, khả năng bất kỳ bên nào cố gắng thao túng hay can thiệp trái phép vào phiên toà sẽ giảm đi đáng kể, một sự đảm bảo quan trọng cho tính công bằng của công lý mà cô đã theo đuổi suốt hành trình dài này.

Tối hôm đó, Hải Yến tổ chức một buổi họp mặt cuối cùng với toàn bộ nhóm trước khi phiên toà chính thức diễn ra, tại nhà bà Sáu, nơi đã trở thành một địa điểm quen thuộc cho những cuộc tụ họp quan trọng suốt hành trình vừa qua. Mọi người có mặt đầy đủ: Kiên, luật sư Hoàng, anh Đức, Minh Khang, bà Tuyết, và cả Elena, người quan sát viên quốc tế mới quen.

“Ngày mai, chúng ta sẽ chính thức bước vào phiên toà,” Hải Yến nói, đứng trước tất cả mọi người, giọng cô vừa trang trọng vừa xúc động. “Tôi muốn dành khoảnh khắc này để cảm ơn tất cả các anh chị, những người đã đồng hành cùng tôi suốt hành trình đầy gian nan này. Không có các anh chị, tôi sẽ không bao giờ có thể đi xa tới mức này.”

Luật sư Hoàng đáp lại, giọng bà cũng đầy cảm xúc. “Chị Yến, chính chị mới là người đáng được cảm ơn nhất. Chị đã cho tất cả chúng tôi một lý do để tin rằng, công lý vẫn có thể chiến thắng, dù phải đối mặt với những thế lực lớn tới đâu.”

Kiên, đứng cạnh Hải Yến, nắm lấy tay cô, ánh mắt anh tràn đầy tự hào. “Ngày mai, dù kết quả thế nào, tôi muốn chị biết, chị đã làm được nhiều hơn những gì bất kỳ ai có thể mong đợi. Chị đã biến nỗi đau cá nhân thành một ngọn lửa soi sáng cho biết bao người khác.”

Buổi họp mặt kéo dài tới tận khuya, với những lời động viên, những cái ôm ấm áp, và cả những giọt nước mắt xúc động xen lẫn niềm tự hào. Khi mọi người dần ra về, Hải Yến đứng lại một mình ngoài sân, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, cảm nhận một sự bình yên sâu sắc len lỏi vào tâm hồn cô, giữa tất cả những căng thẳng và lo lắng về ngày mai.

Cô nghĩ tới cha mình, tới hành trình dài mười năm kể từ ngày ông bị kết án oan, tới tất cả những gì đã xảy ra kể từ ngày cô đặt chân trở lại vùng đất này. Ngày mai, cuối cùng, sự thật sẽ được trình bày trước pháp luật, một cách công khai, minh bạch, không thể chối cãi. Đó là điều cô đã chiến đấu để đạt được suốt gần ba tháng qua, và giờ đây, nó đang ở ngay trước mắt cô, gần hơn bao giờ hết.

“Ngày mai, ba à,” cô thì thầm trong đêm tĩnh lặng, nhìn lên những vì sao lấp lánh trên cao. “Ngày mai, sự thật sẽ được nói ra, trọn vẹn và đầy đủ, đúng như những gì ba đã muốn làm trước khi mọi chuyện sụp đổ.”

Kiên, người vẫn còn nán lại sau khi mọi người khác đã ra về, bước ra sân, đứng cạnh cô trong im lặng một lúc lâu. “Chị không cô đơn đâu,” anh nói khẽ, như đọc được những suy nghĩ đang cuộn trào trong lòng cô.

“Tôi biết,” Hải Yến đáp, tựa đầu nhẹ vào vai anh. “Đó là điều khiến tôi có đủ can đảm để đi tới tận đây.”

Họ đứng bên nhau một lúc lâu dưới bầu trời đêm, không cần thêm lời nào, chỉ có sự hiện diện lặng lẽ của nhau là đủ để xoa dịu mọi lo lắng về ngày mai. Cuối cùng, Kiên phá vỡ sự im lặng, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm.

“Ngày mai, tôi sẽ ngồi ngay hàng ghế đầu, để chị biết, mỗi khi chị nhìn lên, chị sẽ thấy tôi ở đó.”

Hải Yến mỉm cười, nước mắt bất chợt dâng lên trong khoé mắt, không phải vì buồn bã, mà vì một sự biết ơn sâu sắc trước tình yêu và sự đồng hành mà cô đã tìm thấy giữa hành trình đầy gian nan này. “Cảm ơn anh,” cô nói, giọng cô nghẹn ngào. “Vì tất cả mọi thứ.”

Trước khi Kiên ra về, họ đứng ôm nhau thêm một lúc, như để tiếp thêm sức mạnh cho nhau trước ngày trọng đại sắp tới. Khi anh rời đi, Hải Yến đứng nhìn theo bóng anh khuất dần trong bóng tối, lòng cô tràn đầy một sự bình yên và quyết tâm mà cô chưa từng cảm nhận rõ ràng tới vậy kể từ khi bắt đầu hành trình này.

Cô vào nhà, thấy mẹ vẫn còn ngồi thức trong phòng khách, tay bà đang xếp lại một chiếc áo dài cũ, chiếc áo bà dự định sẽ mặc tới toà án vào ngày mai. “Mẹ chuẩn bị kỹ vậy sao?” Hải Yến hỏi, ngồi xuống cạnh mẹ.

“Ngày mai là ngày quan trọng,” bà Sáu đáp, vuốt phẳng những nếp gấp trên chiếc áo. “Mẹ muốn trông thật đàng hoàng khi đứng trước toà, để không ai có thể coi thường lời khai của một người phụ nữ quê mùa như mẹ.”

Hải Yến ôm lấy mẹ, cảm động trước sự chuẩn bị chu đáo và đầy tự trọng ấy. “Mẹ sẽ không bao giờ bị coi thường,” cô nói, giọng cô chắc chắn. “Lời khai của mẹ là một trong những bằng chứng quan trọng nhất, và sự can đảm của mẹ xứng đáng được tôn trọng tuyệt đối.”

Hai mẹ con ngồi bên nhau thêm một lúc, chuẩn bị những vật dụng cần thiết cho ngày mai, trước khi cùng nhau đi ngủ sớm, cố gắng dành cho mình một giấc ngủ trọn vẹn nhất có thể trước ngày trọng đại sắp tới, ngày mà cả hai đã chờ đợi và chuẩn bị suốt gần ba tháng ròng rã.

Đã sao chép liên kết chương