Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 87

Chương 87

Ba tuần sau khi lệnh dẫn độ được phê chuẩn, tin tức chính thức về việc Trần Quốc Vinh sẽ được áp giải về nước lan truyền nhanh chóng trên khắp các phương tiện truyền thông. Đây không còn là một câu chuyện chỉ giới hạn trong phạm vi tỉnh hay khu vực, mà đã trở thành một sự kiện thu hút sự chú ý của cả nước, khi hành trình dẫn độ một trong những trùm tội phạm kinh tế lớn nhất suốt nhiều năm qua cuối cùng cũng đi tới hồi kết.

Hải Yến theo dõi tin tức qua điện thoại trong sự hồi hộp khó tả, khi các bản tin liên tục cập nhật về chuyến bay đưa Vinh trở về Việt Nam. Cô không được phép có mặt tại sân bay nơi ông ta bị áp giải, theo yêu cầu của cơ quan an ninh nhằm đảm bảo an toàn tuyệt đối cho quá trình bàn giao, nhưng cô cùng cả nhóm tụ họp tại nhà bà Sáu để cùng nhau theo dõi diễn biến qua truyền hình trực tiếp.

Khi hình ảnh Trần Quốc Vinh, bị còng tay, được áp giải bước xuống từ chuyên cơ giữa hai hàng cảnh sát nghiêm ngặt, xuất hiện trên màn hình, cả căn phòng chìm trong một sự im lặng nặng nề. Hải Yến nhìn chằm chằm vào gương mặt người đàn ông đã gián tiếp phá huỷ cuộc đời cha cô, cuộc đời của biết bao gia đình khác, suốt hơn một thập niên qua — một gương mặt cô chưa từng thấy trực tiếp ngoài những bức ảnh cũ trên báo chí kinh doanh.

Vinh, khác hẳn hình ảnh quyền lực, tự tin từng xuất hiện trên các trang bìa tạp chí kinh tế, giờ đây mang một vẻ mệt mỏi và cảnh giác, ánh mắt ông liên tục đảo quanh như đang cố gắng đánh giá tình hình, tìm kiếm một cơ hội nào đó, dù mong manh, để xoay chuyển tình thế. Nhưng sự kiểm soát chặt chẽ của lực lượng an ninh không để lại bất kỳ kẽ hở nào cho một sự phản kháng hay tẩu thoát.

“Cuối cùng cũng tới ngày này,” bà Sáu thì thầm, tay bà run nhẹ khi nắm chặt lấy tay con gái, mắt bà không rời khỏi màn hình ti vi.

Hải Yến không nói gì, chỉ siết chặt tay mẹ, cảm nhận một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng — không phải sự hả hê hay khoái trá trước cảnh tượng kẻ thù bị khuất phục, mà là một sự nhẹ nhõm sâu sắc, xen lẫn một nỗi buồn khó gọi tên khi nghĩ tới toàn bộ cái giá mà quá nhiều người đã phải trả để có được khoảnh khắc này.

Bản tin tiếp tục đưa hình ảnh Vinh được áp giải lên xe chuyên dụng, di chuyển thẳng tới trại tạm giam để chờ ngày ra toà. Phóng viên tại hiện trường thông báo, ông ta sẽ bị tạm giam để phục vụ điều tra bổ sung trước khi phiên toà xét xử riêng biệt dành cho ông ta chính thức được ấn định, dự kiến sẽ diễn ra trong vòng vài tuần tới.

Điện thoại của Hải Yến rung lên liên tục với những tin nhắn chúc mừng từ khắp nơi — từ những người quen biết, từ những độc giả đã theo dõi hành trình của cô qua các bài viết của Minh Khang, và cả từ những người hoàn toàn xa lạ đã tình cờ biết tới câu chuyện qua các bản tin. Cô đọc lướt qua từng tin nhắn, lòng tràn đầy một sự biết ơn khó diễn tả thành lời.

Tối hôm đó, sau khi cả nhóm đã dần giải tán, Hải Yến ngồi một mình trong phòng, mở lại cuốn sổ tay của cha, đọc lại những dòng chữ ông viết mười năm trước một lần nữa, như một nghi thức đã trở thành một phần không thể thiếu trong hành trình của cô. Lần này, khi đọc lại những dòng chữ quen thuộc, cô cảm nhận một điều gì đó khác biệt — không còn là nỗi đau và sự phẫn nộ đã thôi thúc cô suốt những tháng ngày đầu tiên, mà là một sự bình yên mới mẻ, một cảm giác rằng, hành trình dài đằng đẵng cô đã theo đuổi cuối cùng cũng đang tới gần đích đến.

Cô lấy ra một tờ giấy trắng, và lần đầu tiên sau rất nhiều tháng, viết một lá thư gửi cho cha mình, dù biết rõ ông sẽ không bao giờ đọc được nó. “Ba à,” cô viết, “kẻ đứng sau tất cả những gì đã xảy ra với gia đình mình, cuối cùng cũng đã bị đưa về đây, phải đối mặt với công lý. Con biết, điều này không thể xoá bỏ hoàn toàn những gì ba đã phải chịu đựng, những năm tháng ba sống trong tủi nhục và oan ức. Nhưng con hy vọng, ở đâu đó, ba cũng cảm nhận được, sự thật cuối cùng cũng đã được nói ra, và công lý, dù muộn màng, cuối cùng cũng đã tìm được đường tới.”

Cô gấp lá thư lại, đặt nó cạnh cuốn sổ tay của cha trên bàn, một cử chỉ mang tính biểu tượng đánh dấu một chương quan trọng khác trong hành trình chữa lành của chính cô. Ngoài cửa sổ, ánh trăng chiếu xuống dòng kênh Ba lặng lẽ, như một nhân chứng thầm lặng cho tất cả những gì đã xảy ra, và tất cả những gì vẫn còn đang chờ đợi phía trước.

Sáng hôm sau, luật sư Hoàng gọi điện thông báo, đại diện Viện Kiểm sát đã chính thức bắt đầu quá trình thẩm vấn Trần Quốc Vinh, và yêu cầu Hải Yến chuẩn bị tinh thần để có thể được mời tham gia với tư cách người bị hại chính trong vụ án, khi phiên toà xét xử riêng biệt dành cho ông ta chính thức bắt đầu.

“Đây sẽ là phiên toà khó khăn nhất trong tất cả,” luật sư Hoàng cảnh báo, giọng bà nghiêm túc. “Ông Vinh có nguồn lực và kinh nghiệm pháp lý vượt xa những bị cáo trước đó. Đội ngũ luật sư của ông ta chắc chắn sẽ sử dụng mọi chiến thuật có thể để giảm nhẹ hoặc trì hoãn bản án. Chị cần chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến pháp lý còn cam go hơn nhiều so với những gì chúng ta đã trải qua.”

Hải Yến gật đầu, dù trong lòng cô không khỏi cảm thấy một sự mệt mỏi trước viễn cảnh phải tiếp tục chiến đấu. Nhưng cô cũng biết, sau tất cả những gì đã trải qua, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục đi tới cùng, để đảm bảo rằng, kẻ đứng đầu toàn bộ mạng lưới tội ác này cũng phải chịu trách nhiệm đầy đủ cho những gì hắn đã gây ra.

“Tôi đã sẵn sàng,” cô nói, giọng cô kiên định. “Tôi đã đi được xa tới mức này rồi, tôi sẽ không dừng lại khi đích đến cuối cùng đang ở ngay trước mắt.”

Sau cuộc gọi với luật sư Hoàng, Hải Yến dành cả buổi sáng để rà soát lại toàn bộ hồ sơ vụ án một lần nữa, dù cô gần như đã thuộc lòng từng chi tiết sau nhiều tháng làm việc không ngừng nghỉ. Cô muốn chắc chắn rằng, khi tới lượt mình đối mặt trực tiếp với Vinh trước toà, cô sẽ không để bất kỳ sơ hở nào có thể bị đội ngũ luật sư của ông ta khai thác.

Kiên ghé qua vào buổi trưa, mang theo bữa ăn trưa đơn giản, thấy Hải Yến vẫn đang cặm cụi bên đống tài liệu trải kín cả bàn làm việc. “Chị nghỉ một chút đi,” anh nói, giọng anh vừa quan tâm vừa có phần nghiêm khắc. “Chị đã chuẩn bị suốt nhiều tháng rồi. Vài giờ nghỉ ngơi hôm nay sẽ không làm mất đi sự chuẩn bị đó đâu.”

Hải Yến mỉm cười, nhận ra sự quan tâm chân thành trong lời nhắc nhở của anh. Cô gấp lại tài liệu, ngồi xuống dùng bữa cùng Kiên, để cho tâm trí mình có một khoảng nghỉ ngơi cần thiết giữa những ngày căng thẳng.

“Anh nghĩ ông ta sẽ biện hộ thế nào?” cô hỏi trong lúc dùng bữa, không thể hoàn toàn gạt bỏ những suy nghĩ về phiên toà sắp tới ra khỏi đầu.

Kiên trầm ngâm một lúc trước khi trả lời. “Với nguồn lực của ông ta, tôi đoán họ sẽ tập trung vào việc phủ nhận mối liên hệ trực tiếp, cố gắng chứng minh rằng ông ta chỉ là người đứng đầu về mặt hình thức, không trực tiếp ra lệnh hay biết rõ về những hành vi cụ thể của cấp dưới. Đó là chiến thuật kinh điển của những kẻ đứng đầu các tổ chức tội phạm có quy mô lớn — luôn giữ khoảng cách đủ xa để có thể chối bỏ trách nhiệm trực tiếp.”

“Nhưng chúng ta có bằng chứng tài chính,” Hải Yến nói, giọng cô quả quyết. “Những giao dịch, những chỉ đạo gián tiếp qua Hoài, tất cả đều dẫn thẳng về ông ta.”

“Đúng vậy,” Kiên gật đầu. “Và đó chính là lý do tại sao chúng ta đã dành nhiều tháng qua để xây dựng một hồ sơ chứng cứ vững chắc tới từng chi tiết. Tôi tin tưởng vào công sức chúng ta đã bỏ ra, chị Yến. Chúng ta sẽ không để ông ta dễ dàng thoát khỏi trách nhiệm của mình.”

Bữa trưa kết thúc trong một bầu không khí vừa nghiêm túc vừa ấm áp, một sự cân bằng mà Hải Yến đã học được cách trân trọng trong suốt hành trình đầy biến động này — biết khi nào cần tập trung chiến đấu, và biết khi nào cần cho phép mình những khoảnh khắc bình yên bên những người quan trọng nhất.

Buổi chiều, trước khi Kiên rời đi để tiếp tục ca trực của mình, anh dừng lại ở cửa, quay lại nhìn cô với một ánh mắt đầy ý nghĩa. “Dù phiên toà tới đây có khó khăn tới đâu,” anh nói, “tôi muốn chị nhớ rằng, chị không phải chiến đấu một mình. Tất cả chúng tôi đều ở đây, cùng chị, cho tới ngày cuối cùng.”

Hải Yến gật đầu, một nụ cười ấm áp nở trên môi cô. “Tôi biết,” cô đáp. “Và đó là điều giúp tôi có đủ sức mạnh để tiếp tục, dù chặng đường phía trước còn dài tới đâu.”

Đã sao chép liên kết chương