Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 37

Chương 37

Một tuần sau cuộc gọi với Minh Khang, khi mọi thứ dường như đang tiến triển theo một nhịp độ có thể kiểm soát được, một sự cố bất ngờ đã phá vỡ hoàn toàn cảm giác an toàn mong manh mà Hải Yến và những người đồng hành đã cố gắng xây dựng.

Buổi tối hôm đó, Kiên đang trên đường từ cảng về nhà sau ca làm việc muộn, đi qua đoạn đường vắng dọc theo kênh dẫn nước, nơi ánh đèn đường thưa thớt và hai bên chỉ toàn là những ao tôm tối om. Anh nhận ra có một chiếc xe hơi bám theo mình từ xa, giữ khoảng cách kỳ lạ suốt gần hai cây số, không vượt lên cũng không rẽ hướng khác dù có nhiều ngã rẽ.

Cảm giác bất an dâng lên, Kiên tăng tốc, cố gắng tách khỏi chiếc xe lạ, nhưng ngay khi anh vừa quẹo vào một khúc cua hẹp, chiếc xe phía sau bất ngờ tăng tốc, áp sát và cố tình ép anh vào lề đường. Bánh xe máy của anh trượt trên lớp sỏi rời, khiến anh mất lái, ngã nhào xuống rãnh nước cạn ven đường trước khi chiếc xe hơi kia phóng vụt đi mất hút vào bóng tối, không dừng lại, không có ý định gây thêm thương tích trực tiếp, như thể mục đích chỉ đơn thuần là một lời cảnh cáo bằng hành động.

Kiên nằm dưới rãnh nước một lúc, đau đớn khắp người nhưng may mắn không gãy xương, chỉ bị trầy xước nặng ở tay và đầu gối. Anh lết ra khỏi rãnh, ngồi tựa vào một gốc cây gần đó, tay run rẩy rút điện thoại gọi cho Hải Yến, giọng anh yếu ớt vì đau và vì cú sốc tâm lý.

“Yến... tôi vừa bị người ta cố tình đẩy ngã xe,” anh nói, giọng anh đứt quãng. “Tôi ổn, không sao nghiêm trọng, nhưng... tôi nghĩ họ muốn dằn mặt tôi.”

Hải Yến, đang ở nhà mẹ, nghe tin lập tức hoảng loạn, vội vàng lấy xe lao ra ngay trong đêm, tim cô đập thình thịch suốt quãng đường tới chỗ Kiên, vừa lái xe vừa gọi điện báo cho cấp cứu và cho anh trung uý công an.

Khi tới nơi, thấy Kiên ngồi tựa gốc cây, máu rỉ ra từ vết thương ở đầu gối, gương mặt anh tái nhợt dưới ánh đèn pin điện thoại, Hải Yến không kìm được nước mắt, quỳ xuống ôm lấy anh, tay cô run rẩy kiểm tra khắp người anh để chắc chắn không có thương tích nào nghiêm trọng hơn.

“Tôi ổn, Yến, tôi ổn,” Kiên trấn an cô, dù giọng anh vẫn còn run. “Chỉ là bị trầy xước thôi, không có gì nghiêm trọng.”

Xe cấp cứu tới sau đó ít phút, đưa Kiên tới bệnh viện huyện để kiểm tra và xử lý vết thương. Bác sĩ xác nhận anh chỉ bị trầy xước phần mềm và một vết bầm nhẹ ở đầu, không có chấn thương sọ não hay gãy xương nào, một điều may mắn hiếm hoi giữa một sự cố có thể đã tồi tệ hơn rất nhiều.

Trong lúc chờ Kiên được băng bó, Hải Yến ngồi ngoài hành lang bệnh viện, tay ôm đầu, cảm giác tội lỗi và sợ hãi dâng trào mãnh liệt hơn bất cứ lúc nào trước đây trong suốt hành trình này. Cô gọi cho anh trung uý, trình bày chi tiết sự việc, dù Kiên không kịp nhìn rõ biển số hay đặc điểm cụ thể của chiếc xe trong bóng tối.

“Chúng tôi sẽ cử người kiểm tra camera an ninh dọc tuyến đường đó,” anh trung uý nói, giọng anh nghiêm trọng hẳn. “Đây là một diễn biến rất đáng lo ngại, cho thấy mức độ manh động của những kẻ đứng sau đang gia tăng. Tôi sẽ đề xuất tăng cường biện pháp bảo vệ cho cả anh Kiên và chị trong thời gian tới.”

Sau khi Kiên được xử lý vết thương xong, anh và Hải Yến ngồi lại với nhau trong phòng bệnh nhỏ, cả hai đều im lặng một lúc lâu, để cho sự căng thẳng và sợ hãi của buổi tối dần lắng xuống.

“Tôi xin lỗi,” Hải Yến nói, giọng cô nghẹn lại. “Nếu tôi không kéo anh vào chuyện này ngay từ đầu—”

“Đừng nói vậy,” Kiên ngắt lời cô, nắm lấy tay cô dù tay anh vẫn còn băng bó. “Tôi đã tự nguyện bước vào cuộc chiến này từ trước khi gặp chị, vì Khải, chị nhớ không? Chuyện tối nay không phải lỗi của chị. Đây là lỗi của những kẻ đã chọn cách hành xử bằng bạo lực thay vì đối diện với sự thật.”

“Nhưng nếu lần sau, họ không chỉ dừng lại ở việc đẩy ngã xe thì sao?” Hải Yến hỏi, giọng cô run lên vì sợ hãi thực sự lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu hành trình này.

Kiên im lặng một lúc, không có câu trả lời dễ dàng nào cho câu hỏi ấy. “Tôi không biết,” cuối cùng anh nói, giọng anh trầm xuống nhưng vẫn giữ được sự kiên định. “Nhưng tôi biết, nếu chúng ta lùi bước bây giờ vì sợ hãi, thì mọi thứ chúng ta đã hy sinh, tất cả những gì cô Tuyết, cô Út Phượng, bác Sáu, mẹ tôi đã trải qua, đều sẽ trở thành vô nghĩa. Tôi không muốn sống phần đời còn lại với sự hối tiếc đó.”

Hải Yến nhìn anh, những giọt nước mắt vẫn còn đọng trên mi, nhưng trong lòng cô, bên cạnh nỗi sợ hãi, một sự quyết tâm sắt đá cũng đang dần được củng cố. Cô hiểu, họ đã đi quá xa để có thể quay đầu lại, và giờ đây, thứ duy nhất họ có thể làm là tiếp tục tiến về phía trước, cẩn trọng hơn, kiên cường hơn, nhưng không bao giờ từ bỏ.

Sáng hôm sau, tin tức về vụ tai nạn của Kiên lan nhanh trong xóm chài, tới tai mẹ anh trước khi anh kịp tự mình báo tin để tránh làm bà lo lắng. Bà tức tốc chạy tới bệnh viện, gương mặt trắng bệch vì hoảng sợ, ôm chầm lấy con trai ngay khi vừa bước vào phòng bệnh.

“Trời ơi, con có sao không? Ai làm vậy với con?” bà hỏi dồn dập, tay bà run rẩy sờ nắn khắp người con trai để chắc chắn không có gì nghiêm trọng.

“Con ổn, mẹ à, chỉ trầy xước thôi,” Kiên trấn an mẹ, dù ánh mắt anh lộ rõ sự áy náy khi thấy mẹ hoảng loạn như vậy. “Mẹ đừng lo quá, bác sĩ nói không có gì nguy hiểm.”

Bà nhìn con trai, rồi nhìn sang Hải Yến, ánh mắt bà phức tạp, không hẳn trách móc nhưng đầy lo âu. “Con gái, mẹ biết chuyện của con quan trọng, mẹ ủng hộ hai đứa đi tìm công lý. Nhưng mẹ chỉ có một mình thằng Kiên, nếu nó có mệnh hệ gì, mẹ sống sao nổi.”

“Con hiểu, bác ạ,” Hải Yến đáp, giọng cô nghẹn ngào. “Con hứa sẽ làm mọi cách để bảo vệ Kiên, bảo vệ tất cả mọi người. Con xin lỗi vì đã để chuyện này xảy ra.”

Bà nhìn Hải Yến một lúc lâu, rồi thở dài, nét mặt bà dịu lại. “Mẹ không trách con đâu. Mẹ chỉ sợ thôi. Hai đứa cứ làm những gì đúng đắn, mẹ sẽ cầu nguyện cho cả hai được bình an.”

Buổi chiều, Hải Yến cùng luật sư Hoàng và anh trung uý ngồi lại bàn bạc về các biện pháp an ninh cần thiết trong giai đoạn tới. Anh trung uý đề xuất bố trí lực lượng tuần tra tăng cường quanh khu vực nhà bà Sáu và tuyến đường Kiên thường di chuyển, đồng thời khuyến nghị cả hai hạn chế di chuyển một mình vào buổi tối, luôn thông báo lịch trình cho nhau và cho phía công an.

“Chúng tôi cũng đang củng cố hồ sơ để xin lệnh triệu tập chính thức đối với ông Bảo,” anh trung uý thông báo thêm, giọng anh có phần dè dặt. “Với vụ giam giữ bà Út Phượng, lời khai của bác Sáu, và giờ là vụ việc của anh Kiên, dù chưa thể chứng minh trực tiếp ông Bảo ra lệnh, nhưng chuỗi sự kiện liên tiếp này đủ để tạo áp lực buộc cơ quan điều tra phải hành động quyết liệt hơn.”

Tin tức ấy mang lại cho Hải Yến một chút an ủi giữa những ngày đầy sóng gió, dù cô hiểu rõ, con đường phía trước vẫn còn rất dài, và cái giá phải trả, như tối qua đã chứng minh, có thể còn đắt hơn nữa trước khi họ chạm tới đích cuối cùng.

Tối đó, sau khi đưa Kiên về nhà nghỉ ngơi theo lời dặn của bác sĩ, Hải Yến ở lại chăm sóc anh thêm một lúc, thay băng vết thương ở đầu gối anh một cách cẩn thận dưới ánh đèn bàn nhỏ. Kiên ngồi im lặng để cô làm việc đó, ánh mắt anh dõi theo từng cử chỉ của cô với một sự trìu mến không giấu diếm.

“Chị chăm sóc người khác giỏi thật,” anh nói, cố nói đùa để xua tan không khí nặng nề còn sót lại sau một ngày dài.

“Nghề nghiệp rèn cho tôi tính tỉ mỉ,” Hải Yến đáp, cũng mỉm cười nhẹ, dù ánh mắt cô vẫn còn thoáng lo lắng. “Nhưng lần sau, anh nhớ đội mũ bảo hiểm tốt hơn, đi cẩn thận hơn, đừng để tôi phải làm việc này thêm lần nào nữa.”

“Tôi sẽ cố,” Kiên đáp, nắm lấy tay cô khi cô vừa băng xong, giữ nó trong tay mình một lúc lâu. “Cảm ơn chị, vì tất cả mọi thứ.”

Hải Yến ở lại thêm một lúc, cho tới khi chắc chắn Kiên đã ổn định, mới yên tâm ra về, lòng cô mang theo cả sự lo lắng lẫn một niềm tin vững chắc hơn bao giờ hết vào sức mạnh của những gì họ đang cùng nhau xây dựng.

Trên đường về nhà mẹ đêm đó, cô lái xe chậm rãi hơn thường lệ, mắt luôn quan sát gương chiếu hậu, một thói quen mới hình thành sau những gì vừa xảy ra. Cô nhận ra, nỗi sợ hãi giờ đây đã trở thành một phần thường trực trong cuộc sống của cô, nhưng cô cũng nhận ra, mình đã học được cách sống chung với nó, không để nó ngăn cản mình tiếp tục bước tới, từng ngày một, từng bước một, cho tới khi sự thật cuối cùng được phơi bày trọn vẹn.

Đã sao chép liên kết chương