Chương 28
Chương 28
Hai ngày sau khi tờ giấy đe doạ được tìm thấy, Trung tâm Chứng nhận nhận được một công văn chính thức từ phía Tập đoàn Đại Dương, do chính văn phòng luật sư đại diện công ty gửi tới, với nội dung khiến cả Hải Yến lẫn ban giám đốc Trung tâm không khỏi bất ngờ trước mức độ quyết liệt của nó.
Công văn cáo buộc Hải Yến đã có hành vi vượt quá phạm vi audit được uỷ quyền, tự ý thu thập thông tin từ các nguồn không chính thức, tiếp xúc trái phép với nhân viên cũ của công ty nhằm mục đích bôi nhọ uy tín doanh nghiệp, đồng thời yêu cầu Trung tâm phải đình chỉ ngay lập tức vai trò của cô trong vụ audit, nếu không công ty sẽ cân nhắc các biện pháp pháp lý cần thiết để bảo vệ quyền lợi của mình.
Hải Yến được triệu tập khẩn tới một cuộc họp trực tuyến với ban giám đốc Trung tâm, nơi không khí căng thẳng hiện rõ trên gương mặt từng người tham dự qua màn hình.
“Chị Yến, đây là một tình huống rất nghiêm trọng,” giám đốc nói, giọng ông nặng nề. “Đại Dương đang đe doạ kiện Trung tâm chúng ta vì cáo buộc chị hành xử sai quy trình. Nếu họ thật sự kiện, dù đúng hay sai, chúng ta cũng sẽ tốn kém rất nhiều thời gian và nguồn lực để đối phó, chưa kể ảnh hưởng tới uy tín chung của cả tổ chức.”
“Tôi khẳng định mọi hành động của tôi đều nằm trong phạm vi cần thiết để đảm bảo tính chính xác của audit,” Hải Yến đáp, giọng cô bình tĩnh nhưng kiên quyết. “Việc tiếp xúc với nhân viên cũ của công ty là một phần của quá trình xác minh thông tin, hoàn toàn hợp pháp và cần thiết khi có dấu hiệu gian lận mang tính hệ thống.”
Anh Đức, người cũng tham gia cuộc họp, lên tiếng ủng hộ. “Tôi có thể xác nhận, mọi bước đi của chị Yến trong quá trình audit đều tuân thủ đúng quy trình chuyên môn. Tôi đã cùng tham gia và giám sát trực tiếp trong nhiều tuần qua, không thấy bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy chị ấy hành động ngoài phạm vi cần thiết.”
Cuộc họp kéo dài gần hai giờ đồng hồ, với nhiều tranh luận gay gắt giữa các thành viên ban giám đốc về việc nên xử lý tình huống này như thế nào. Cuối cùng, giám đốc đưa ra quyết định tạm thời: Hải Yến vẫn được tiếp tục vai trò audit, nhưng mọi báo cáo và hành động tiếp theo phải được sự phê duyệt trước của ban giám đốc, đồng thời Trung tâm sẽ thuê thêm một đơn vị tư vấn pháp lý độc lập để chuẩn bị cho khả năng phải đối mặt với vụ kiện từ phía Đại Dương.
“Đây không phải là sự thiếu tin tưởng vào chị,” giám đốc nói thêm trước khi kết thúc cuộc họp, giọng ông có phần dịu lại. “Đây là biện pháp cần thiết để bảo vệ cả chị và tổ chức trước một đối thủ có tiềm lực tài chính và pháp lý mạnh. Tôi mong chị hiểu và hợp tác.”
Sau cuộc họp, Hải Yến ngồi lặng người trước màn hình máy tính đã tắt, cảm giác như vừa trải qua một trận chiến mới, không phải với Đại Dương, mà với chính hệ thống mà cô đang làm việc, nơi mọi quyết định giờ đây đều phải cân nhắc giữa việc tìm ra sự thật và việc bảo vệ tổ chức khỏi rủi ro pháp lý.
Cô gọi cho Kiên, kể lại toàn bộ diễn biến. Anh nghe xong, thở dài. “Họ đang chơi một nước cờ thông minh. Vừa đe doạ trực tiếp bằng người lạ đột nhập, vừa gây áp lực chính thức qua kênh pháp lý. Họ muốn chị bị siết chặt từ mọi phía, khiến chị không còn đủ tự do để tiếp tục điều tra theo cách chị vẫn làm.”
“Tôi biết,” Hải Yến đáp, giọng cô mệt mỏi nhưng không hề nao núng. “Nhưng điều đó cũng cho tôi thấy, họ đang thực sự lo sợ. Một công ty tự tin vào sự trong sạch của mình sẽ không cần phải phản ứng dữ dội như vậy chỉ vì một audit thông thường.”
Tối hôm đó, khi tin tức về công văn của Đại Dương và cuộc họp căng thẳng lan tới tai Minh Khang qua các mối quan hệ trong giới báo chí, anh chủ động gọi cho Hải Yến, giọng anh đầy phấn khích xen lẫn lo lắng.
“Chị Yến, tôi nghe được vài thông tin về vụ này qua một nguồn tin trong ngành,” anh nói. “Nếu Đại Dương thật sự đang phản ứng mạnh mẽ tới mức này, có thể tôi đã có đủ lý do để bắt đầu âm thầm thu thập thêm tư liệu cho một bài điều tra, dù chưa đăng ngay. Chị nghĩ sao?”
“Tôi nghĩ đã tới lúc,” Hải Yến đáp sau một hồi cân nhắc. “Nhưng anh phải cẩn thận, Minh Khang. Nếu họ sẵn sàng đe doạ tôi, họ cũng có thể làm điều tương tự với anh.”
“Tôi hiểu rủi ro,” Minh Khang đáp, giọng anh chắc chắn. “Nhưng tôi nghĩ, càng nhiều người cùng theo đuổi sự thật này, khả năng nó bị chôn vùi hoàn toàn càng thấp đi. Tôi sẽ liên lạc lại khi có tiến triển.”
Cuộc gọi kết thúc, để lại Hải Yến với một cảm giác phức tạp: vừa lo lắng vì mạng lưới những người liên quan tới vụ việc này đang ngày càng mở rộng, kéo theo càng nhiều rủi ro cho từng cá nhân, vừa nhẹ nhõm vì cô không còn đơn độc trong cuộc chiến này như những ngày đầu tiên cô đặt chân trở lại Năm Căn.
Ngày hôm sau, cô cùng Kiên và anh Đức ngồi lại với nhau trong văn phòng tạm của cô, cố gắng lập ra một kế hoạch hành động cụ thể trong bối cảnh áp lực đang gia tăng từ nhiều phía. Anh Đức trải ra một bảng thời gian trên giấy, đánh dấu từng mốc quan trọng.
“Chúng ta cần hoàn thiện báo cáo kỹ thuật chính thức trong vòng hai tuần tới,” anh nói, giọng anh phân tích rành mạch. “Phần kết luận về sự sai lệch trong kết quả xét nghiệm của lô hàng DH-0417 đã đủ vững chắc để công bố độc lập với những phần điều tra khác liên quan tới lịch sử mười năm trước, tránh việc phía Đại Dương có thể lập luận rằng chúng ta đang trộn lẫn động cơ cá nhân với công việc chuyên môn.”
“Tôi đồng ý tách bạch hai phần,” Hải Yến nói. “Báo cáo kỹ thuật sẽ đứng vững trên chính bằng chứng khoa học, không cần dựa vào bất kỳ yếu tố nào liên quan tới quá khứ gia đình tôi. Phần điều tra sâu hơn về vụ án cũ và về Dự án Cửa Biển, chúng ta sẽ tiếp tục song song qua kênh tố giác với cơ quan công an.”
“Còn vấn đề an toàn cá nhân thì sao?” Kiên hỏi, ánh mắt anh đầy lo lắng. “Sau vụ đột nhập và tờ giấy đe doạ, tôi nghĩ chị không nên tiếp tục ở một mình tại nhà trọ nữa.”
“Tôi đã nghĩ tới việc chuyển sang ở tạm cùng mẹ vài tuần,” Hải Yến nói. “Dù điều đó có thể khiến mẹ tôi thêm lo lắng, nhưng ít nhất có người ở cùng sẽ an toàn hơn.”
Họ dành thêm gần một giờ đồng hồ để rà soát lại toàn bộ tài liệu, phân chia công việc cụ thể cho từng người: anh Đức phụ trách hoàn thiện phần báo cáo kỹ thuật chính thức, Kiên tiếp tục theo dõi diễn biến tìm kiếm bà Út Phượng và đào sâu thêm về Dự án Cửa Biển qua các kênh của mình, còn Hải Yến sẽ tập trung vào việc phối hợp với luật sư Hoàng và cơ quan điều tra.
Buổi tối, sau một ngày dài họp bàn căng thẳng, Hải Yến ghé qua nhà mẹ như đã hứa, mang theo một túi đồ dùng cá nhân để chuyển tới ở tạm vài tuần. Bà Sáu đón cô với một sự pha trộn giữa lo lắng và nhẹ nhõm, dọn dẹp lại căn phòng cũ của Hải Yến một cách cẩn thận, dù cô đã nói không cần thiết phải bận tâm nhiều như vậy.
“Con cứ ở đây bao lâu cũng được,” bà Sáu nói, tay bà vuốt lại tấm chăn trên giường. “Mẹ chỉ mong con bình an, những chuyện khác tính sau.”
Trước khi tắt đèn, bà Sáu ghé vào phòng, ngồi xuống mép giường như hồi Hải Yến còn nhỏ, tay bà vuốt nhẹ tóc con gái. “Hồi con còn bé, mỗi lần con sợ ma, con hay chạy qua giường ba mẹ ngủ. Ba con hay nói, con gái ba gan lắm, không sợ gì hết, chỉ giả bộ sợ để được ôm thôi.” Bà cười nhẹ, ánh mắt bà xa xăm hoài niệm. “Giờ nhìn con đối mặt với bao nhiêu chuyện lớn lao vậy, mẹ mới thấy ba con nói đúng. Con gan thật, gan hơn mẹ tưởng nhiều.”
“Con học được sự gan dạ đó từ ba, mẹ à,” Hải Yến đáp, nắm lấy tay mẹ. “Và có lẽ, cả từ mẹ nữa, dù mẹ không nhận ra.”
Bà Sáu mỉm cười, hôn nhẹ lên trán con gái rồi đứng dậy, tắt đèn, khép cửa lại nhẹ nhàng.
Nằm trong bóng tối, Hải Yến lắng nghe tiếng bước chân mẹ xa dần ngoài hành lang, tiếng cửa phòng bên khép lại, rồi cả căn nhà chìm vào im lặng. Cô nhìn lên trần nhà, nơi vẫn còn một vết ố cũ hình dáng kỳ lạ mà hồi nhỏ cô hay tưởng tượng thành đủ loại con vật mỗi khi không ngủ được. Bao nhiêu năm đã trôi qua, căn phòng này vẫn giữ nguyên gần như mọi chi tiết, như thể thời gian đã ngừng lại ở đây trong khi cuộc đời cô ngoài kia đã rẽ sang biết bao ngã đường không ai lường trước được.
Cô nghĩ tới ông Sơn, tới bà Út Phượng, tới tất cả những gương mặt đã lướt qua hành trình của cô suốt hơn một tháng qua, và tự hỏi liệu ngày mai, khi ánh nắng lại chiếu qua khung cửa sổ quen thuộc này, cô sẽ đón nhận thêm tin tức gì — một bước tiến mới, hay một mất mát mới. Đêm đó, nằm trên chiếc giường cũ trong căn phòng tuổi thơ, lần đầu tiên sau nhiều tuần liền, Hải Yến cảm nhận được một chút bình yên hiếm hoi, dù biết rõ cơn bão thật sự vẫn còn ở phía trước, chưa hề dịu bớt.