Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 60

Chương 60

Sau buổi cuối tuần nghỉ ngơi bên bờ biển, Hải Yến quay trở lại với công việc bằng một tinh thần mới mẻ, tỉnh táo hơn để đối mặt với những quyết định quan trọng đang chờ đợi. Cô liên hệ lại với vị phóng viên quốc tế, đồng ý cho một buổi phỏng vấn, nhưng với điều kiện luật sư Hoàng sẽ tham gia toàn bộ quá trình để đảm bảo mọi thông tin được trình bày chính xác và không gây ảnh hưởng tới cuộc điều tra đang diễn ra.

Buổi phỏng vấn diễn ra qua video call, kéo dài gần hai giờ đồng hồ, với người phóng viên tên Sarah đặt ra những câu hỏi sắc bén nhưng đầy sự tôn trọng, tìm hiểu sâu về hành trình của Hải Yến, về những nạn nhân buôn người, về mô hình tội ác có tổ chức mà cô đã phát hiện. Hải Yến trả lời từng câu hỏi một cách cẩn trọng, tập trung vào những sự thật đã được xác minh, tránh đưa ra bất kỳ suy đoán nào chưa có bằng chứng cụ thể.

“Câu chuyện của cô rất mạnh mẽ,” Sarah nói vào cuối buổi phỏng vấn, giọng cô đầy sự khâm phục. “Tôi tin bài viết này sẽ thu hút sự chú ý của cộng đồng quốc tế, có thể tạo thêm áp lực để chính phủ Việt Nam và các nước liên quan phối hợp mạnh mẽ hơn trong việc truy quét đường dây buôn người này.”

Cùng thời điểm đó, một tin tức quan trọng khác tới từ anh trung uý: đội điều tra đã xác định được một địa chỉ cư trú khả nghi của Nguyễn Đăng Hoài, tại một căn biệt thự sang trọng ở ngoại ô thành phố Hồ Chí Minh, đăng ký dưới tên một công ty vỏ bọc khác. Tuy nhiên, khi đội trinh sát tới quan sát, họ phát hiện căn nhà dường như đã bị bỏ trống gần đây, không có dấu hiệu người ở, như thể chủ nhân đã kịp thời di chuyển trước khi bị phát hiện.

“Ông ta luôn đi trước chúng ta một bước,” anh trung uý nói, giọng anh đầy thất vọng qua điện thoại. “Nhưng ít nhất, chúng ta đã xác nhận được ông ta là một nhân vật có thật, không phải chỉ là một cái tên trên giấy tờ, và ông ta đang chủ động lẩn trốn, một dấu hiệu cho thấy ông ta biết rõ mình đang bị truy tìm.”

Hải Yến, dù thất vọng vì chưa thể bắt được Nguyễn Đăng Hoài, vẫn cảm nhận một sự quyết tâm mới trong lòng. Nhìn lại chặng đường mười chương vừa qua kể từ khi Đại Dương bị tạm dừng thủ tục phê duyệt dự án — từ những phát hiện về đường dây buôn người, sự giải cứu thành công của ba nạn nhân, cho tới việc xác định được danh tính của người trung gian bí ẩn — cô nhận ra, mạng lưới tội ác mà cô đang đối đầu đang dần bị lột bỏ từng lớp vỏ bọc, dù vẫn còn rất nhiều điều chưa được phơi bày hoàn toàn.

Buổi tối, cả nhóm tụ họp lại tại nhà bà Sáu để cùng nhau tổng kết chặng đường vừa qua, một thói quen đã dần hình thành sau mỗi giai đoạn quan trọng của cuộc điều tra. Luật sư Hoàng mang theo một tập hồ sơ dày, tóm tắt lại toàn bộ tiến trình pháp lý: vụ án giam giữ trái phép bà Út Phượng đã có ngày xét xử sơ bộ, lời khai của bà Sáu đã được chính thức ghi nhận vào hồ sơ điều tra ông Bảo, và giờ đây, một vụ án mới về buôn người đang được mở rộng điều tra với sự tham gia của nhiều cơ quan chức năng khác nhau.

“Nhìn vào tất cả những gì chúng ta đã đạt được,” luật sư Hoàng nói, giọng bà đầy tự hào, “tôi nghĩ ít ai có thể tưởng tượng, một cuộc audit đơn giản về một lô hàng bị trả về lại có thể dẫn tới việc phanh phui một mạng lưới tội ác quy mô lớn như vậy.”

“Đó là nhờ vào sự kiên trì của chị Yến,” anh Đức nói, người cũng có mặt trong buổi họp mặt dù vai trò chính thức của anh giờ đây tập trung nhiều hơn vào công việc audit thông thường. “Nếu là người khác, có lẽ họ đã dừng lại từ rất lâu rồi, khi đối mặt với những đe doạ và áp lực như vậy.”

Hải Yến mỉm cười, cảm động trước những lời khen ngợi, nhưng cô cũng nhanh chóng chuyển hướng sự chú ý sang những người khác. “Tôi không làm được gì nếu không có tất cả mọi người ở đây. Cô Tuyết, cô Út Phượng, chú Sơn, chị Hồng, anh Kiên, tất cả mọi người đã góp phần vào từng mảnh ghép của bức tranh này.”

Kiên, ngồi cạnh cô, nắm lấy tay cô dưới bàn, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa giữa buổi họp mặt đông người. “Chúng ta vẫn còn một chặng đường dài phía trước,” anh nói, giọng anh nghiêm túc nhưng cũng đầy hy vọng. “Nguyễn Đăng Hoài vẫn đang lẩn trốn, người thứ tư trong vụ buôn người vẫn chưa được tìm thấy, và ông Trần Quốc Vinh, kẻ đứng đầu toàn bộ mạng lưới, vẫn chưa từng phải đối mặt trực tiếp với bất kỳ hậu quả nào.”

“Đúng vậy,” Hải Yến đáp, giọng cô trầm ngâm nhưng kiên định. “Nhưng chúng ta đã đi được một chặng đường dài, từ con số không, tới việc có trong tay đủ bằng chứng để buộc cả một hệ thống quyền lực phải run sợ. Tôi tin, nếu chúng ta tiếp tục kiên trì như đã làm suốt sáu mươi ngày qua, chúng ta sẽ tìm ra được tận gốc rễ của toàn bộ mạng lưới này, dù phải mất thêm bao lâu nữa.”

Buổi họp mặt kết thúc muộn, mỗi người trở về nhà mang theo cả sự mệt mỏi lẫn niềm hy vọng cho những ngày tháng phía trước. Hải Yến đứng ngoài sân nhà mẹ một lúc lâu trước khi vào nhà, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, cảm nhận rõ ràng rằng, dù con đường phía trước vẫn còn dài và đầy chông gai, họ đang tiến gần hơn từng ngày tới việc đưa toàn bộ sự thật ra ánh sáng, tới việc mang lại công lý cho tất cả những con người đã phải chịu đựng trong bóng tối suốt quá nhiều năm qua.

Trước khi vào nhà, điện thoại cô rung lên một thông báo email mới. Đó là bài viết đầu tiên trong loạt phóng sự quốc tế của Sarah, vừa được xuất bản, với tiêu đề: "Người phụ nữ đơn độc chống lại đế chế bóng tối trên vùng biển Việt Nam". Hải Yến mở bài viết, đọc lướt qua những dòng đầu tiên, cảm nhận một sự lạ lẫm khi thấy câu chuyện của chính mình được kể lại qua ngòi bút của một người xa lạ, bằng một ngôn ngữ khác, hướng tới một khán giả hoàn toàn khác.

Bài viết, dù mang đậm chất báo chí phương Tây với những mô tả có phần kịch tính hoá, vẫn giữ được tính chính xác của các sự kiện, và quan trọng hơn, đã bắt đầu thu hút sự chú ý từ các tổ chức nhân quyền quốc tế. Chỉ trong vòng vài giờ sau khi đăng tải, Hải Yến nhận được một email từ một tổ chức phi chính phủ chuyên về phòng chống buôn người có trụ sở tại châu Âu, bày tỏ mong muốn được hỗ trợ về mặt pháp lý và kỹ thuật cho cuộc điều tra.

Cô chuyển ngay thông tin này cho luật sư Hoàng, người tỏ ra thận trọng nhưng cũng không giấu được sự phấn khích. “Nếu tổ chức này thực sự đáng tin cậy, sự hỗ trợ của họ có thể mang lại nguồn lực và kinh nghiệm quý giá, đặc biệt trong việc truy tìm những nạn nhân có thể đã bị đưa ra nước ngoài,” bà nói. “Tôi sẽ tìm hiểu kỹ về uy tín của họ trước khi đề xuất hợp tác chính thức.”

Đêm đó, nằm trên giường, Hải Yến mở lại bài viết của Sarah một lần nữa, đọc chậm rãi từng câu chữ, cảm nhận một sự choáng ngợp mới mẻ khi nhận ra, câu chuyện bắt đầu từ một vùng đất nhỏ bé ven biển Việt Nam giờ đây đã vượt ra khỏi biên giới quốc gia, chạm tới sự chú ý của cả cộng đồng quốc tế. Cô không biết điều này sẽ dẫn tới đâu, nhưng cô cảm nhận rõ ràng, cánh cửa dẫn tới công lý giờ đây đã được mở rộng hơn bao giờ hết, với sự chung tay của không chỉ những con người bình dị nơi quê hương cô, mà còn của cả những người xa lạ, ở những vùng đất cách xa hàng ngàn cây số, cùng chung một niềm tin vào lẽ phải.

Cô tắt điện thoại, đặt nó sang một bên, và nhìn lên trần nhà trong bóng tối. Sáu mươi ngày kể từ khi mọi chuyện bắt đầu, cô đã đi từ một kiểm định viên âm thầm giấu mình, tới một cái tên xuất hiện trên một bài phóng sự quốc tế. Sự thay đổi ấy, dù không phải điều cô từng mong muốn hay tìm kiếm, giờ đây đã trở thành một phần không thể tách rời khỏi con người cô, khỏi sứ mệnh cô đã chọn theo đuổi.

Cô nghĩ tới cha mình, tới cuốn sổ tay nhỏ bé ông để lại, tới dòng chữ cuối cùng ông viết trước khi mọi chuyện sụp đổ. Nếu ông có thể thấy được hành trình con gái mình đã đi qua, thấy được cách một nghi ngờ nhỏ bé về một mã vùng nuôi đã mở ra cả một mạng lưới sự thật rộng lớn, liệu ông sẽ nghĩ gì, sẽ cảm thấy ra sao?

Cô mỉm cười trong bóng tối, một nụ cười pha lẫn nỗi buồn và niềm tự hào, rồi nhắm mắt lại, để cho giấc ngủ dần kéo tới, mang theo cả sự mệt mỏi của sáu mươi ngày đã qua lẫn quyết tâm cho những ngày tháng còn lại phía trước, khi nửa sau của hành trình tìm kiếm công lý vẫn còn đang chờ đợi cô ở phía chân trời chưa biết, một chân trời mà cô tin, cuối cùng rồi cũng sẽ hửng sáng.

Đã sao chép liên kết chương