Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 41

Chương 41

Luật sư Hoàng dành trọn ba ngày cùng Hải Yến để hoàn thiện bộ hồ sơ tố giác đầy đủ, một tài liệu dày hơn hai trăm trang, tập hợp toàn bộ những gì họ đã thu thập được suốt hơn một tháng rưỡi qua: báo cáo kỹ thuật về sự sai lệch trong kết quả xét nghiệm, bản ghi âm và email của bà Tuyết, cuốn sổ của bà Út Phượng đối chiếu với sổ tay của ông Tiến, lời khai nhận diện của bà Sáu, thông tin ban đầu về Dự án Cửa Biển và Tập đoàn Miền Duyên Hải, cùng với phần bổ sung quan trọng nhất: sự thật đầy đủ về lô hàng nhỏ mà ông Tiến từng nhân nhượng, không né tránh, không tô vẽ.

“Đây là bộ hồ sơ đầy đủ và trung thực nhất tôi từng thấy trong một vụ việc dân sự chuyển sang hình sự,” luật sư Hoàng nhận xét khi họ hoàn tất bản cuối cùng, giọng bà đầy sự trân trọng. “Phần lớn thân chủ, khi ở vị trí của chị, sẽ chọn giấu đi những chi tiết bất lợi. Việc chị chọn minh bạch tuyệt đối, dù rủi ro, lại chính là điều khiến toàn bộ hồ sơ này có sức nặng đạo đức mà không tiền bạc hay quyền lực nào có thể mua được.”

Hồ sơ được nộp chính thức lên cơ quan điều tra tỉnh vào một buổi sáng đầu tuần, đánh dấu một cột mốc quan trọng trong toàn bộ hành trình. Nhưng niềm vui của Hải Yến không kéo dài được lâu. Chỉ ba ngày sau, một làn sóng phản ứng có tổ chức bắt đầu xuất hiện, cho thấy phía bên kia đã không hề ngồi yên chờ đợi.

Trước tiên là một đội ngũ luật sư mới, đến từ một công ty luật lớn có trụ sở tại thành phố Hồ Chí Minh, chính thức xuất hiện đại diện cho cả Đại Dương lẫn cá nhân ông Bảo. Khác với văn phòng luật sư địa phương từng gửi công văn đe doạ trước đây, đội ngũ mới này hoạt động bài bản, chuyên nghiệp, với chiến lược rõ ràng: không phủ nhận toàn bộ, mà tập trung công kích vào tính hợp pháp của từng loại bằng chứng, tìm mọi kẽ hở thủ tục có thể khiến chúng bị loại khỏi hồ sơ tố tụng.

Song song đó, một chiến dịch truyền thông tinh vi bắt đầu xuất hiện trên mạng xã hội và một vài trang tin không chính thống, với những bài viết ẩn danh đặt câu hỏi về động cơ của Hải Yến, gợi ý rằng toàn bộ vụ việc chỉ là một âm mưu trả thù cá nhân của con gái một tội phạm đã bị kết án, lợi dụng vị trí kiểm định viên để bôi nhọ một doanh nghiệp đang tạo công ăn việc làm cho hàng nghìn người dân địa phương.

“Họ đang chơi một ván bài hai mặt,” Minh Khang nhận định khi gọi điện báo cho Hải Yến về những gì anh quan sát được trong giới truyền thông. “Một mặt dùng luật sư giỏi để làm chậm và làm yếu quá trình tố tụng chính thức, mặt khác dùng dư luận để làm mất uy tín của chị trước khi vụ việc kịp đi tới bất kỳ kết luận chính thức nào.”

“Tôi đã lường trước điều này,” Hải Yến đáp, dù trong lòng cô không tránh khỏi cảm giác nặng nề khi đọc những bình luận ác ý bắt đầu xuất hiện dưới các bài đăng liên quan. “Nhưng thấy nó diễn ra trước mắt vẫn khác với việc tưởng tượng nó sẽ xảy ra.”

“Chị cần chuẩn bị tinh thần, tình hình sẽ còn khó khăn hơn nữa,” Minh Khang cảnh báo. “Nhưng tôi cũng có một tin tốt. Bài viết điều tra dài kỳ của tôi về mô hình hoạt động của ông Vinh qua nhiều dự án đã được ban biên tập phê duyệt, dự kiến đăng trong hai tuần tới. Tôi đã có đủ tư liệu để kết nối rõ ràng giữa các vụ việc, dù chưa thể nêu đích danh vai trò của ông ta trong vụ Kênh Ba vì thiếu bằng chứng trực tiếp.”

Buổi chiều, khi Hải Yến đang ở nhà mẹ, một vị khách bất ngờ tìm tới: bà Hồng, trưởng phòng chất lượng của Đại Dương, người từng nhiều lần âm thầm cung cấp thông tin cho cô. Bà tới với vẻ mặt lo lắng, nhưng lần này mang theo một quyết định rõ ràng hơn hẳn những lần trước.

“Chị Yến, tôi tới để nói với chị một điều,” bà Hồng nói, giọng bà run nhưng kiên định. “Tôi đã nộp đơn xin nghỉ việc ở Đại Dương. Tôi không thể tiếp tục làm việc cho một công ty mà tôi biết rõ đang cố tình bôi nhọ những người đang nói lên sự thật.”

“Chị chắc chắn về quyết định này chứ?” Hải Yến hỏi, vừa cảm động vừa lo lắng cho bà.

“Tôi chắc chắn,” bà Hồng đáp. “Và tôi muốn hỏi, nếu cần, tôi có thể làm chứng chính thức về những gì tôi biết được trong nội bộ công ty suốt những tháng qua không? Tôi không muốn tiếp tục đứng ngoài lề, chỉ âm thầm cung cấp thông tin trong bóng tối nữa.”

Hải Yến nhìn bà Hồng, cảm nhận một sự xúc động sâu sắc trước lòng can đảm của một người vốn luôn thận trọng, giờ đây sẵn sàng bước ra ánh sáng để đứng về phía sự thật. “Tôi sẽ liên hệ ngay với luật sư Hoàng để sắp xếp,” cô nói. “Cảm ơn chị, vì tất cả những gì chị đã và sẽ làm.”

Tối hôm đó, khi tổng kết lại những diễn biến trong ngày cùng Kiên, Hải Yến cảm nhận rõ ràng một quy luật đang dần hình thành trong toàn bộ cuộc chiến này: cứ mỗi khi phía bên kia leo thang tấn công, lại có thêm một người mới, từ những nơi không ngờ tới, chọn bước ra khỏi bóng tối để đứng về phía sự thật. Đó là một nguồn động viên lớn lao, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về cái giá mà mỗi người trong số họ đang phải trả, và trách nhiệm ngày càng nặng nề mà Hải Yến cảm thấy mình phải gánh vác để không phụ lòng tin của bất kỳ ai trong số họ.

“Chị có để ý không,” Kiên nói, ngồi đối diện cô trong căn bếp nhỏ của nhà bà Sáu, “càng ngày càng nhiều người dám lên tiếng hơn. Cô Tuyết, cô Út Phượng, bác Sáu, giờ tới cả bà Hồng. Tôi nghĩ, một phần vì họ tin tưởng chị, nhưng phần khác, tôi nghĩ họ cũng đã chờ đợi cơ hội này từ rất lâu, chỉ là chưa ai đủ can đảm để làm người đầu tiên.”

“Tôi cũng nghĩ vậy,” Hải Yến đáp, rót thêm trà cho cả hai. “Đôi khi, tôi tự hỏi, nếu tôi không quay lại đây, liệu những điều này có bao giờ được nói ra không, hay tất cả sẽ mãi chôn vùi trong im lặng, giống như suốt mười năm qua.”

“Có lẽ sẽ không bao giờ,” Kiên nói, giọng anh trầm ngâm. “Nhưng chị đã quay lại, và điều đó đã thay đổi mọi thứ. Đôi khi công lý không cần một anh hùng hoàn hảo để bắt đầu, chỉ cần một người đủ can đảm để hỏi câu hỏi đầu tiên, rồi cứ thế, từng người một, sẽ có thêm người dám trả lời.”

Bà Sáu, đang ngồi may vá ở góc phòng, xen vào cuộc trò chuyện với một nụ cười nhẹ. “Hai đứa ngồi đây triết lý hoài, coi chừng trà nguội hết rồi kìa.” Câu nói đùa giản dị của bà khiến cả hai bật cười, phá tan không khí có phần nặng nề trước đó, mang lại một khoảnh khắc nhẹ nhõm hiếm hoi giữa những ngày tháng đầy căng thẳng.

Trước khi Kiên ra về, anh nán lại thêm một lúc ngoài sân, cùng Hải Yến ngắm nhìn bầu trời đêm đầy sao hiếm hoi của một tối trời quang đãng. “Dù ngày mai có mang tới bao nhiêu khó khăn nữa,” anh nói, “tôi tin chúng ta sẽ vượt qua được, từng bước một, giống như chúng ta đã làm suốt từ đầu tới giờ.”

Hải Yến gật đầu, mỉm cười trong bóng tối, cảm nhận một sự bình yên nhỏ nhoi nhưng chân thật len vào lòng, đủ để tiếp thêm sức mạnh cho những thử thách chắc chắn còn đang chờ đợi ở phía trước.

Sau khi Kiên rời đi, Hải Yến ngồi lại một mình ngoài sân thêm một lúc, mở điện thoại đọc lại vài bình luận ác ý đang lan truyền trên mạng, lần này với một tâm thế khác hẳn buổi chiều. Cô không còn thấy tổn thương như lần đầu đọc chúng nữa, mà nhìn chúng như một dấu hiệu cho thấy phía bên kia đang thực sự lo sợ, đến mức phải dùng tới những chiến thuật rẻ tiền như vậy để bảo vệ mình.

Cô mở một ứng dụng ghi chú, bắt đầu soạn thảo một bài viết ngắn, không phải để đăng ngay, mà để chuẩn bị sẵn cho thời điểm thích hợp — một lời giải thích công khai, giản dị và chân thành, về lý do cô quay lại Năm Căn, về hành trình cô đã đi qua, không né tránh bất kỳ điều gì, kể cả phần phức tạp về cha mình. Cô muốn, khi thời điểm tới, chính cô sẽ là người kể câu chuyện của mình, thay vì để những kẻ giấu mặt kể nó theo cách bóp méo nhất có thể.

Viết xong, cô lưu lại bản nháp, tắt điện thoại, ngước nhìn lên bầu trời đêm một lần cuối trước khi vào nhà. Những vì sao lấp lánh trên cao, xa xôi nhưng bền bỉ, như một lời nhắc nhở rằng, dù con đường phía trước có tối tăm tới đâu, vẫn luôn có những điểm sáng nhỏ bé dẫn đường, miễn là cô đủ kiên nhẫn để tìm ra chúng, từng đêm một, từng bước một, cho tới khi bình minh cuối cùng cũng ló dạng sau tất cả những gì cô đã và đang trải qua. Cô khép cửa, bước vào nhà, lòng nhẹ nhõm hơn hẳn so với khi bước ra sân chỉ vài phút trước đó, sẵn sàng cho một đêm nghỉ ngơi trọn vẹn trước một ngày mới đầy thử thách đang chờ đợi phía trước, mang theo trong lòng một niềm tin rằng, dù con đường còn dài, cô sẽ không bao giờ phải bước đi một mình nữa.

Đã sao chép liên kết chương