Chương 83
Chương 83
Đêm thứ năm trong giai đoạn chờ tuyên án, Kiên nhận ca trực muộn quanh khu vực nhà bà Sáu, một thói quen anh đã tự nguyện duy trì suốt những ngày qua dù không còn nằm trong đội điều tra chính thức. Anh ngồi trong chiếc xe máy cũ đậu dưới bóng cây gần đầu hẻm, mắt quan sát từng chuyển động nhỏ nhất trong bóng tối, tai lắng nghe từng âm thanh bất thường giữa tiếng côn trùng rả rích của một đêm miền Tây yên tĩnh.
Khoảng gần mười một giờ đêm, anh nhận thấy một chiếc xe bán tải lạ chạy chậm qua con hẻm hai lần liên tiếp, tốc độ giảm đáng ngờ khi ngang qua nhà bà Sáu. Anh lập tức ghi lại biển số, gửi tin nhắn báo cho đội tuần tra gần nhất, đồng thời tự mình di chuyển tới vị trí quan sát gần hơn để theo dõi sát sao hơn.
Chiếc xe, sau lần đi qua thứ hai, dừng lại cách nhà bà Sáu khoảng năm mươi mét, đèn xe tắt, động cơ vẫn nổ nhẹ. Kiên căng thẳng quan sát, tay đặt sẵn trên điện thoại, sẵn sàng gọi hỗ trợ nếu tình huống trở nên nguy hiểm hơn. Vài phút trôi qua trong sự im lặng căng thẳng, rồi cửa xe mở ra, một bóng người bước xuống, di chuyển về phía hàng rào sau nhà bà Sáu — không phải cổng chính, mà là lối vào phía sau vườn, nơi ít được chú ý bảo vệ hơn.
Kiên không chần chừ, anh lập tức áp sát, bật đèn pin và hô lớn: “Đứng lại! Cảnh sát!”
Bóng người giật mình, quay đầu bỏ chạy về phía chiếc xe bán tải, nhưng Kiên đã kịp tiếp cận đủ gần để nhìn rõ một phần gương mặt dưới ánh đèn pin — một người đàn ông trung niên, đội mũ lưỡi trai, mang theo một túi vải nhỏ. Chiếc xe bán tải, thấy tình huống bất lợi, lập tức rồ ga phóng đi, bỏ lại đồng bọn đang cố gắng chạy bộ thoát thân.
Đội tuần tra, nhờ được báo động kịp thời, xuất hiện chỉ vài phút sau đó, chặn được người đàn ông trước khi ông ta kịp thoát ra khỏi khu vực. Khi bị khống chế và kiểm tra, chiếc túi vải ông ta mang theo được phát hiện chứa một số dụng cụ dùng để phá khoá, cùng với một chiếc điện thoại chứa nhiều tin nhắn trao đổi với một số điện thoại khác, nội dung ám chỉ tới việc "kiểm tra xem còn tài liệu nào ở nhà bà Sáu chưa được nộp cho toà án".
Hải Yến, bị đánh thức bởi tiếng ồn và ánh đèn pin bên ngoài, vội vàng ra khỏi phòng, tim cô đập dồn dập khi nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trước sân nhà. Bà Sáu cũng tỉnh dậy, hai mẹ con ôm chặt lấy nhau trong sự hoảng hốt khi chứng kiến toàn bộ sự việc diễn ra.
“Mọi người ổn cả chứ?” Kiên hỏi ngay khi tình huống được kiểm soát, chạy tới chỗ Hải Yến và bà Sáu, gương mặt anh vẫn còn căng thẳng sau vụ chạm trán bất ngờ.
“Chúng tôi ổn,” Hải Yến đáp, giọng cô run rẩy nhưng cố giữ bình tĩnh. “Cảm ơn anh, Kiên. Nếu anh không phát hiện kịp thời...”
Cô không nói hết câu, chỉ nắm chặt lấy tay anh, một cử chỉ nói lên tất cả những gì cô không thể diễn đạt thành lời trong khoảnh khắc đầy xúc động ấy.
Anh trung uý, được báo động khẩn cấp, có mặt tại hiện trường chưa đầy nửa giờ sau đó, trực tiếp chỉ đạo công tác thu thập chứng cứ và thẩm vấn sơ bộ người đàn ông bị bắt giữ. “Đây là một vụ việc nghiêm trọng,” anh nói với Hải Yến sau khi hoàn tất những bước xử lý ban đầu. “Rõ ràng có người vẫn đang cố gắng tìm cách xâm nhập, có thể là để tìm kiếm hoặc tiêu huỷ bất kỳ bằng chứng nào còn sót lại. Sự việc này sẽ được báo cáo ngay lập tức lên cấp trên và có thể ảnh hưởng trực tiếp tới quá trình xét xử đang diễn ra.”
Sáng hôm sau, tin tức về vụ đột nhập bất thành lan truyền nhanh chóng, không chỉ trong cộng đồng địa phương mà còn tới tai giới truyền thông đang theo dõi sát sao vụ án. Minh Khang, sau khi liên lạc với các nguồn tin của mình, xác nhận với Hải Yến rằng câu chuyện đã bắt đầu được đưa tin trên một số kênh báo chí lớn, với góc nhìn nhấn mạnh vào mức độ liều lĩnh của những kẻ đứng sau vụ án, ngay cả khi phiên toà đã gần tới hồi kết.
“Điều này có thể tạo thêm áp lực dư luận có lợi cho chúng ta,” Minh Khang nhận định khi gặp Hải Yến vào buổi trưa. “Nhưng nó cũng cho thấy, chúng ta đang đối mặt với những kẻ sẵn sàng liều lĩnh tới mức nào để bảo vệ những gì còn sót lại của mình.”
Luật sư Hoàng, khi được thông báo về sự việc, ngay lập tức đề nghị đưa vụ đột nhập này ra trước hội đồng xét xử như một bằng chứng bổ sung, cho thấy rõ hơn mức độ nghiêm trọng và tính tổ chức của những hành vi cản trở công lý vẫn đang tiếp diễn, ngay cả trong giai đoạn xét xử cuối cùng.
“Đây có thể là một con bài quan trọng,” bà nói, giọng bà đầy quyết đoán. “Nó chứng minh rằng, những gì chúng ta đã trình bày trước toà không phải là chuyện quá khứ đã qua, mà là một mối đe doạ vẫn còn hiện hữu, đòi hỏi một sự nghiêm khắc thích đáng trong bản án sắp tới.”
Buổi chiều, người đàn ông bị bắt giữ, sau nhiều giờ thẩm vấn, cuối cùng cũng khai ra một phần sự thật: ông ta được một người trung gian, tự xưng là đại diện cho "một số cổ đông lo lắng" của Tập đoàn Miền Duyên Hải, thuê để tìm kiếm và loại bỏ bất kỳ tài liệu nào có thể còn gây bất lợi thêm cho những người liên quan, đặc biệt là trong bối cảnh tiến trình dẫn độ ông Vinh đang có tiến triển.
“Cổ đông lo lắng,” Hải Yến lặp lại cụm từ ấy với một sự chua chát khi nghe anh trung uý báo cáo lại. “Có nghĩa là ngay cả khi ông Vinh có thể sẽ sớm bị dẫn độ, vẫn còn những kẻ khác trong hệ thống, sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ lợi ích của mình.”
“Đó là điều không có gì đáng ngạc nhiên trong những vụ án có quy mô lớn như thế này,” anh trung uý nói. “Nhưng tin tốt là, mỗi lần một trong số họ hành động liều lĩnh như vậy, họ lại để lại thêm dấu vết, thêm bằng chứng, giúp chúng ta thu hẹp dần vòng vây quanh toàn bộ mạng lưới còn sót lại.”
Tối hôm đó, khi mọi thứ đã tạm lắng xuống, Hải Yến ngồi cùng Kiên trên bậc thềm trước nhà, nhìn ra con hẻm nơi vụ việc vừa xảy ra chỉ vài giờ trước. “Cảm ơn anh,” cô nói lại một lần nữa, giọng cô chân thành. “Không chỉ đêm nay, mà vì tất cả những gì anh đã làm suốt hành trình này.”
Kiên nắm lấy tay cô, ánh mắt anh dịu dàng nhưng cũng đầy kiên định. “Tôi sẽ luôn ở đây, chị Yến. Cho tới khi mọi chuyện thực sự kết thúc, và cả sau đó nữa, nếu chị cho phép.”
Hải Yến mỉm cười trước lời nói ẩn chứa nhiều ý nghĩa ấy, cảm nhận một sự ấm áp len lỏi vào lòng giữa những căng thẳng của một đêm đầy biến động. Cô tựa đầu nhẹ vào vai anh, cả hai cùng ngồi lặng lẽ dưới bầu trời đêm, chờ đợi một ngày mới sẽ tới, mang theo hy vọng về một kết thúc công bằng cho tất cả những gì họ đã cùng nhau trải qua.
Vài ngày sau, chiếc xe bán tải bỏ trốn trong đêm đột nhập cũng được xác định danh tính chủ sở hữu, thông qua biển số Kiên đã kịp ghi lại. Chiếc xe được đăng ký dưới tên một công ty vận tải nhỏ tại một tỉnh lân cận, nhưng khi điều tra sâu hơn, cơ quan chức năng phát hiện công ty này thực chất chỉ là một vỏ bọc, với dòng tiền hoạt động dẫn ngược về một trong những tài khoản trung gian từng được nhắc tới trong hồ sơ tài chính của Tập đoàn Miền Duyên Hải.
“Đây chính là mảnh ghép chúng ta cần,” luật sư Hoàng nói với Hải Yến khi nhận được thông tin này, giọng bà đầy phấn khích. “Nó không chỉ chứng minh vụ đột nhập có tổ chức, mà còn trực tiếp liên kết hành vi này với chính tập đoàn đứng sau toàn bộ mạng lưới, ngay cả khi ông Vinh đang ở nước ngoài.”
Thông tin này lập tức được chuyển tới đại diện Viện Kiểm sát, người quyết định sẽ đưa ra như một tình tiết bổ sung quan trọng trước khi hội đồng xét xử chính thức tuyên án, nhằm nhấn mạnh thêm về mức độ nguy hiểm và tính chất có tổ chức của toàn bộ đường dây tội phạm, thay vì chỉ là hành vi của một vài cá nhân đơn lẻ đã bị đưa ra xét xử.
Người đàn ông bị bắt giữ trong đêm đột nhập, đối mặt với bằng chứng ngày càng vững chắc, cuối cùng cũng đồng ý hợp tác đầy đủ hơn với cơ quan điều tra, cung cấp thêm thông tin về người trung gian đã thuê ông ta, một mắt xích khác trong chuỗi những kẻ vẫn đang cố gắng bảo vệ tàn dư của mạng lưới đang sụp đổ.
Với mỗi mảnh ghép mới được tìm ra, Hải Yến cảm nhận rõ hơn rằng, cuộc chiến của cô, dù đã đi được một chặng đường dài, vẫn còn những lớp sâu hơn cần được bóc tách. Nhưng cô cũng cảm thấy an tâm hơn khi nhận ra, mỗi hành động liều lĩnh của phía đối phương, thay vì đe doạ được cô, lại vô tình cung cấp thêm bằng chứng, thêm sức nặng cho công lý mà cô đang theo đuổi.
Đêm cuối cùng trước ngày dự kiến toà tuyên án, Hải Yến ngồi bên cửa sổ phòng mình, nhìn ra con hẻm giờ đây đã yên bình trở lại, ánh đèn đường hắt bóng những tán cây quen thuộc lên bức tường đối diện. Cô nghĩ tới toàn bộ hành trình đã qua, tới tất cả những con người đã cùng cô đi tới thời khắc này, và tới cha mình, người luôn hiện diện trong mọi bước đi của cô, dù chỉ qua những dòng chữ để lại trong một cuốn sổ tay cũ kỹ.
“Ngày mai,” cô thì thầm với chính mình, “dù kết quả thế nào, con cũng đã làm hết sức mình, ba à.”