Chương 31
Chương 31
Ba ngày trôi qua kể từ tin tức về chiếc xe thuê mang biển số liên quan tới đội bảo vệ Đại Dương, nhưng không có thêm bất kỳ tiến triển nào trong việc tìm kiếm bà Út Phượng. Hải Yến và Kiên dành mọi khoảng thời gian rảnh rỗi để lần theo từng mối quan hệ cũ, từng người quen biết bà từ thời còn ở Năm Căn, hy vọng tìm ra manh mối nào đó có thể dẫn tới nơi bà đang bị giữ, nếu quả thật bà đang bị giữ chứ không đơn thuần chỉ lánh đi vì sợ hãi.
Họ tìm tới nhà người con trai duy nhất của bà Út Phượng, hiện đang làm công nhân tại một khu công nghiệp ở Bình Dương, qua số điện thoại bà từng để lại. Cuộc gọi diễn ra căng thẳng, khi người con trai, sau khi biết mẹ mình mất tích, phản ứng bằng sự giận dữ pha lẫn hoảng loạn.
“Mẹ tôi đã sống yên ổn suốt bao năm sau khi rời khỏi Năm Căn,” anh nói qua điện thoại, giọng anh run lên vì tức giận. “Tại sao mẹ tôi phải dính vào chuyện của gia đình các người? Nếu mẹ tôi có mệnh hệ gì, tôi sẽ không để yên đâu.”
“Chúng tôi hiểu sự lo lắng của anh,” Hải Yến đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù lời trách móc ấy khiến cô đau lòng. “Mẹ anh chủ động tìm tới tôi, chủ động trao lại những gì bà giữ suốt mười năm vì tin rằng đó là điều đúng đắn cần làm. Tôi đang làm mọi thứ có thể để tìm ra bà, và tôi xin lỗi vì đã không lường trước được rủi ro này.”
Người con trai im lặng một lúc, giọng anh dịu lại phần nào sau lời xin lỗi chân thành. “Tôi sẽ về ngay trong đêm nay. Nếu các người tìm được manh mối gì, xin hãy báo cho tôi biết ngay lập tức.”
Cuộc gọi kết thúc để lại Hải Yến với một cảm giác nặng nề mới, khi hiểu rằng, dù cô không cố ý, hành trình của cô đã khiến một gia đình khác phải chịu thêm đau khổ, giống hệt như những gì gia đình cô đã từng trải qua mười năm trước.
Trong lúc chờ đợi tin tức, Hải Yến quyết định gặp lại Đội trưởng Hùng cùng Kiên, đề nghị ông sử dụng ảnh hưởng của mình trong ngành cảng vụ để hỏi thăm thêm thông tin về hoạt động của đội bảo vệ Đại Dương, đặc biệt là những chuyến di chuyển bất thường trong tuần qua.
Ông Hùng, dù vẫn giữ thái độ thận trọng quen thuộc, đồng ý hỗ trợ trong giới hạn cho phép. “Tôi có thể hỏi thăm vài người quen làm bảo vệ ở khu công nghiệp gần đó,” ông nói. “Nhưng tôi nhắc lại, mọi thông tin tôi có được chỉ mang tính tham khảo, không thể dùng làm chứng cứ chính thức.”
Hai ngày sau, ông Hùng gọi lại, cung cấp một thông tin quan trọng: một trong những người bảo vệ cũ của Đại Dương, mới nghỉ việc gần đây vì bất đồng với cấp trên, hiện đang làm bảo vệ tại một công trình xây dựng gần đó, có thể sẵn sàng nói chuyện nếu được tiếp cận đúng cách.
Hải Yến và Kiên tìm tới người bảo vệ này, một người đàn ông trẻ tên Tâm, ngoài ba mươi tuổi, dáng vẻ mệt mỏi của người vừa trải qua một cú sốc nghề nghiệp. Ban đầu anh tỏ ra dè dặt, nhưng khi biết rõ mục đích của họ, và sau khi được đảm bảo thông tin sẽ được giữ kín danh tính nếu cần, anh dần cởi mở hơn.
“Tôi nghỉ việc vì không chịu nổi những gì tôi phải làm ở đó,” Tâm nói, giọng anh đầy uất ức. “Họ bắt tôi tham gia áp giải một người phụ nữ lớn tuổi tới một địa điểm khác, nói là để ‘bảo vệ an toàn’ cho bà ấy, nhưng cách họ làm chẳng khác gì bắt cóc. Bà ấy sợ hãi, khóc lóc, xin được về nhà, nhưng cấp trên tôi vẫn ra lệnh tiếp tục.”
Tim Hải Yến đập thình thịch. “Anh có biết bây giờ bà ấy đang ở đâu không?”
“Tôi chỉ biết họ đưa bà ấy tới một căn nhà kho cũ, cách đây không xa, từng là kho chứa thức ăn tôm bỏ hoang của công ty,” Tâm đáp, tay anh run nhẹ khi nhớ lại. “Sau đó tôi không còn tham gia nữa vì đã xin nghỉ ngay hôm sau. Tôi không chịu nổi lương tâm khi phải làm những việc như vậy.”
Anh vẽ lại sơ đồ đường đi tới kho hàng đó trên một tờ giấy, tay anh vẫn còn run vì sợ hãi lẫn ân hận. “Tôi không dám chắc bà ấy còn ở đó không, chuyện này đã cách đây ba ngày rồi. Nhưng đó là nơi cuối cùng tôi biết.”
Hải Yến cảm ơn Tâm, hứa sẽ giữ kín danh tính anh như đã cam kết, rồi cùng Kiên vội vã rời đi, tim cả hai đập dồn dập với hy vọng mong manh vừa loé lên sau nhiều ngày bế tắc.
“Chúng ta phải báo ngay cho công an,” Kiên nói khi họ lên xe, giọng anh vừa hào hứng vừa lo lắng. “Không thể tự mình tới đó, quá nguy hiểm nếu vẫn còn người canh giữ.”
Hải Yến gật đầu, gọi ngay cho anh trung uý, truyền đạt lại toàn bộ thông tin với sự chính xác cao nhất có thể, dù giọng cô không giấu được sự run rẩy vì hy vọng lẫn lo sợ đan xen. Đây có thể là cơ hội đầu tiên, sau bao ngày tìm kiếm trong vô vọng, để họ thực sự tìm ra tung tích của bà Út Phượng, dù không ai trong số họ dám chắc chắn những gì đang chờ đợi họ ở cuối con đường ấy sẽ là một cái kết có hậu hay một mất mát không thể cứu vãn.
Anh trung uý, sau khi nghe qua, im lặng một lúc rồi nói giọng dứt khoát. “Với thông tin cụ thể như vậy, tôi sẽ báo cáo ngay lên đội điều tra cấp tỉnh, đề nghị xin lệnh khám xét khẩn cấp. Hai người chờ ở đây, tuyệt đối không tự ý tới gần khu vực đó. Tôi sẽ liên lạc lại ngay khi có diễn biến mới.”
Hai giờ đồng hồ tiếp theo là quãng thời gian dài đằng đẵng nhất mà Hải Yến từng trải qua. Cô và Kiên ngồi trong xe đậu cách xa khu vực kho hàng cũ theo đúng lời dặn, mắt không rời khỏi con đường dẫn vào đó, nơi thấp thoáng những mái tôn hoen gỉ sau hàng cây so đũa mọc um tùm. Không ai trong hai người nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng trao đổi vài câu ngắn gọn để trấn an lẫn nhau, còn lại là sự im lặng nặng nề của những người đang chờ đợi một điều gì đó có thể thay đổi tất cả.
Gần năm giờ chiều, ba chiếc xe của lực lượng công an, một chiếc dẫn đầu có còi ưu tiên, lần lượt tiến vào con đường nhỏ dẫn tới khu kho hàng. Hải Yến siết chặt tay Kiên, tim cô đập dồn dập theo từng giây trôi qua.
Chưa đầy nửa giờ sau, điện thoại cô reo vang, số của anh trung uý. Cô bắt máy ngay, tay run đến mức suýt làm rơi điện thoại.
“Chị Yến,” giọng anh trung uý vang lên, có phần hồ hởi lẫn dịu dàng hiếm thấy. “Chúng tôi tìm thấy bà Út Phượng. Bà ấy còn sống, có vẻ hoảng loạn và kiệt sức vì bị giữ nhiều ngày trong điều kiện thiếu thốn, nhưng không có thương tích nghiêm trọng. Chúng tôi đang đưa bà ấy tới bệnh viện huyện để kiểm tra sức khoẻ.”
Nước mắt Hải Yến trào ra không kìm được, cô oà khóc nức nở ngay trong xe, vừa vì nhẹ nhõm tột cùng, vừa vì cảm xúc dồn nén suốt nhiều ngày qua cuối cùng cũng tìm được lối thoát. Kiên ôm lấy cô, chính anh cũng không giấu được sự xúc động, giọng anh nghẹn lại khi thì thầm bên tai cô. “Tìm được rồi, Yến. Cô ấy được tìm thấy rồi.”
Họ lái xe thẳng tới bệnh viện huyện, tới nơi thì thấy người con trai của bà Út Phượng cũng vừa kịp về tới, đứng ngoài phòng cấp cứu với gương mặt hốc hác vì lo lắng và mệt mỏi sau chuyến xe đường dài suốt đêm. Khi thấy Hải Yến, anh không còn vẻ giận dữ như qua điện thoại nữa, chỉ lặng lẽ gật đầu chào, ánh mắt đầy những cảm xúc lẫn lộn khó gọi tên.
Bác sĩ cho biết bà Út Phượng bị mất nước và suy nhược do thiếu ăn uống đầy đủ trong những ngày bị giữ, nhưng không có chấn thương thể chất nghiêm trọng nào, cần nghỉ ngơi và truyền dịch vài ngày trước khi có thể xuất viện. Khi được phép vào thăm, Hải Yến bước vào phòng bệnh nhẹ nhàng, thấy bà Út Phượng nằm trên giường, gương mặt hốc hác nhưng đôi mắt vẫn ánh lên khi nhận ra cô.
“Con,” bà thều thào, giọng bà yếu ớt nhưng vẫn cố mỉm cười. “Cô biết thế nào con cũng tìm ra cô mà.”
“Cô đừng nói nhiều, nghỉ ngơi đi cô,” Hải Yến nói, nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà, nước mắt cô lại chực trào. “Con xin lỗi vì đã để chuyện này xảy ra với cô.”
“Không phải lỗi của con,” bà Út Phượng đáp, giọng bà tuy yếu nhưng kiên định. “Cô không hối hận vì đã đưa cuốn sổ cho con. Cô chỉ tiếc là mình không đủ can đảm hơn để chống lại họ ngay khi họ tới tìm.”
Trước khi rời phòng bệnh để bà nghỉ ngơi, Hải Yến nắm chặt tay bà lần cuối, thầm hứa sẽ không để những gì bà đã trải qua trở nên vô nghĩa. Rời khỏi bệnh viện trong đêm khuya, dù kiệt sức sau một ngày đầy biến động, cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm sâu sắc len vào lòng — lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, một điều gì đó đã kết thúc theo chiều hướng tốt đẹp, thay vì tiếp tục xoáy sâu thêm vào vòng xoáy đau thương. Cô biết, phía trước vẫn còn cả một chặng đường dài, nhưng đêm nay, cô cho phép mình được thở phào, dù chỉ trong chốc lát.