Chương 71
Chương 71
Hai tuần sau ngày bình yên hiếm hoi bên bờ biển, cuộc sống của Hải Yến trở lại nhịp độ căng thẳng thường lệ, khi cơ quan điều tra chính thức thông báo về việc chuẩn bị đưa vụ án ra xét xử sơ thẩm đối với ông Bảo và các đồng phạm đã bị bắt giữ, trong khi phần liên quan tới ông Vinh vẫn tiếp tục được xử lý theo con đường dẫn độ quốc tế riêng biệt.
“Đây sẽ là một phiên toà lớn, thu hút sự chú ý của cả nước,” luật sư Hoàng nói trong cuộc họp chuẩn bị đầu tiên. “Chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng hơn bao giờ hết, vì đây là cơ hội để toàn bộ sự thật được trình bày công khai, chính thức, trước pháp luật.”
Việc chuẩn bị cho phiên toà đòi hỏi khối lượng công việc khổng lồ: rà soát lại toàn bộ chứng cứ, chuẩn bị nhân chứng, dự đoán các chiến thuật bào chữa mà phía bị cáo có thể sử dụng. Hải Yến, dù không phải luật sư, vẫn tham gia tích cực vào quá trình này với vai trò là người nắm rõ nhất toàn bộ diễn biến của vụ việc.
Trong khi đó, một diễn biến đáng lo ngại khác xuất hiện: đội ngũ luật sư biện hộ cho ông Bảo, sau khi nhận thấy tình hình bất lợi, chuyển sang chiến thuật mới, tập trung công kích vào tính hợp pháp của quá trình thu thập bằng chứng, đặc biệt là những bằng chứng liên quan tới cuốn sổ tay của bà Út Phượng và các cuộc gặp gỡ nhân chứng ban đầu của Hải Yến trước khi cô chính thức mất vai trò kiểm định viên.
“Họ đang cố gắng lập luận rằng phần lớn bằng chứng ban đầu được thu thập bởi một cá nhân không có thẩm quyền điều tra chính thức, do đó không đủ giá trị pháp lý,” luật sư Hoàng giải thích, giọng bà nghiêm túc. “Đây là một chiến thuật pháp lý tinh vi, có thể gây khó khăn nếu không được phản bác một cách chặt chẽ.”
“Chúng ta phản bác như thế nào?” Hải Yến hỏi, giọng cô lo lắng.
“May mắn thay, phần lớn bằng chứng quan trọng nhất — lời khai của bà Sáu, dữ liệu tài chính, hồ sơ thu được từ nhà kho, lời khai của Nguyễn Đăng Hoài — đều được thu thập chính thức bởi cơ quan điều tra sau khi vụ việc được chính thức thụ lý,” luật sư Hoàng giải thích. “Những gì chị thu thập ban đầu chỉ đóng vai trò định hướng điều tra, không phải bằng chứng trực tiếp được sử dụng để buộc tội. Tôi sẽ lập luận rõ ràng về sự phân biệt này trước toà.”
Sự trấn an ấy giúp Hải Yến phần nào yên tâm hơn, dù cô vẫn không khỏi lo lắng trước khả năng đối phương sẽ tiếp tục tìm ra những kẽ hở khác trong suốt quá trình tố tụng phức tạp sắp tới.
Cùng lúc đó, Minh Khang thông báo một tin tức đáng chú ý: bài phóng sự quốc tế của Sarah đã giành được một giải thưởng báo chí uy tín, tiếp tục thu hút thêm sự chú ý của công luận quốc tế tới vụ án. Áp lực dư luận toàn cầu, kết hợp với sự chú ý trong nước, tạo ra một bối cảnh mà bất kỳ nỗ lực nào nhằm giảm nhẹ hoặc che giấu sự thật đều sẽ phải đối mặt với sự giám sát gắt gao chưa từng có.
“Đây vừa là cơ hội, vừa là áp lực,” luật sư Hoàng nhận định. “Sự chú ý lớn có thể giúp đảm bảo tính minh bạch của phiên toà, nhưng cũng có thể tạo ra áp lực không mong muốn, khiến một số bên liên quan hành động thiếu thận trọng vì muốn nhanh chóng kết thúc vụ việc.”
Buổi chiều, Hải Yến dành thời gian tới thăm gia đình Hùng, người đã dần hồi phục hoàn toàn cả về thể chất lẫn tinh thần sau nhiều tuần được chăm sóc và hỗ trợ tâm lý. Cậu giờ đây đã có thể quay lại một phần cuộc sống bình thường, dù vẫn còn cần thêm thời gian để chữa lành những vết thương tâm lý sâu sắc từ trải nghiệm kinh hoàng đã qua.
“Em muốn làm chứng tại phiên toà,” Hùng nói với Hải Yến, giọng cậu kiên quyết dù vẫn còn chút run rẩy. “Em muốn mọi người biết sự thật đã xảy ra với em và những người khác, để không ai có thể phủ nhận hay giảm nhẹ nó nữa.”
Hải Yến cảm động trước lòng can đảm của cậu thanh niên trẻ, hứa sẽ chuyển nguyện vọng này cho luật sư Hoàng để sắp xếp phù hợp, đảm bảo Hùng được hỗ trợ đầy đủ về mặt tâm lý trong suốt quá trình làm chứng trước toà, một trải nghiệm chắc chắn sẽ không dễ dàng đối với một người vừa trải qua tổn thương nặng nề như vậy.
Trên đường về, Hải Yến ghé qua văn phòng luật sư Hoàng để cập nhật nguyện vọng của Hùng, đồng thời cùng bà rà soát lại danh sách nhân chứng dự kiến cho phiên toà: bà Sáu, bà Tuyết, ông Sơn, bà Út Phượng, ông Bảy Đúng, và giờ đây, thêm cả Hùng và có thể một vài nạn nhân khác của đường dây buôn người nếu họ sẵn sàng.
“Đây sẽ là một danh sách nhân chứng dài và đa dạng,” luật sư Hoàng nhận xét, xem qua tài liệu. “Điều đó vừa là điểm mạnh, vì cho thấy quy mô và tính hệ thống của tội ác, vừa là thách thức, vì cần điều phối cẩn thận để đảm bảo mỗi nhân chứng đều được chuẩn bị tâm lý đầy đủ trước khi đối mặt với áp lực của phòng xử án.”
“Tôi nghĩ chúng ta nên tổ chức các buổi chuẩn bị tâm lý riêng cho từng người,” Hải Yến đề xuất. “Đặc biệt là những người như Hùng, người vẫn đang trong quá trình hồi phục, cần được hỗ trợ kỹ lưỡng hơn để không bị tổn thương thêm khi phải kể lại những trải nghiệm đau đớn trước toà.”
Luật sư Hoàng đồng ý, đề xuất mời thêm chuyên gia tâm lý pháp y có kinh nghiệm làm việc với nạn nhân của tội phạm nghiêm trọng để hỗ trợ quá trình chuẩn bị này, đảm bảo mọi nhân chứng đều được bảo vệ tối đa cả về mặt pháp lý lẫn tâm lý trong suốt quá trình tố tụng.
Buổi tối, khi Hải Yến kể lại cho Kiên nghe về khối lượng công việc chuẩn bị cho phiên toà, anh không giấu được sự lo lắng. “Chị đang gánh vác quá nhiều trách nhiệm,” anh nói, giọng anh quan tâm. “Chị cần nhớ, chị không phải là luật sư, không phải là người duy nhất chịu trách nhiệm cho sự thành công của phiên toà này.”
“Tôi biết,” Hải Yến đáp, mỉm cười mệt mỏi. “Nhưng tôi cảm thấy mình có trách nhiệm với tất cả những người đã tin tưởng và đồng hành cùng tôi. Tôi muốn đảm bảo, khi họ bước vào phòng xử án, họ cảm thấy được chuẩn bị đầy đủ, được bảo vệ, không đơn độc.”
Kiên gật đầu, hiểu được động lực sâu sắc đằng sau sự tận tâm của cô, dù anh vẫn nhắc nhở cô cần chăm sóc bản thân nhiều hơn giữa khối lượng công việc khổng lồ đang chờ đợi. “Chị hãy để tôi và mọi người san sẻ bớt gánh nặng,” anh nói. “Chị không cần phải làm mọi thứ một mình.”
Hải Yến gật đầu, cảm ơn sự quan tâm của anh, dù trong lòng cô hiểu, với tính cách của mình, cô sẽ khó có thể hoàn toàn buông bỏ trách nhiệm mà cô đã tự đặt lên vai suốt hành trình dài vừa qua, một trách nhiệm giờ đây đã trở thành một phần không thể tách rời khỏi con người cô.
Đêm đó, trước khi ngủ, cô lập một danh sách công việc cho tuần tới, cố gắng phân chia hợp lý hơn giữa những gì cô cần trực tiếp thực hiện và những gì có thể giao phó cho người khác. Đây là một bài học khó khăn nhưng cần thiết mà cô đang dần học được — rằng sức mạnh thực sự không nằm ở việc gánh vác tất cả một mình, mà ở khả năng tin tưởng và dựa vào những người xung quanh, những người đã chứng minh sự đáng tin cậy của họ qua từng thử thách đã cùng nhau vượt qua.
Cô nhắn tin cho anh Đức, nhờ anh hỗ trợ thêm trong việc chuẩn bị phần bằng chứng kỹ thuật cho phiên toà, để cô có thể tập trung nhiều hơn vào việc hỗ trợ tâm lý cho các nhân chứng. Anh Đức đồng ý ngay, không chút do dự, một minh chứng nữa cho mạng lưới hỗ trợ vững chắc mà cô đã xây dựng được suốt hành trình vừa qua.
Trước khi tắt đèn, cô nhìn lại toàn bộ những gì đã đạt được trong hơn hai tháng rưỡi qua: từ một cuộc audit đơn lẻ, tới một mạng lưới rộng lớn những con người cùng chung tay vì công lý, từ nỗi sợ hãi và cô đơn ban đầu, tới một cộng đồng đoàn kết sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào phía trước. Dù phiên toà sắp tới chắc chắn sẽ mang lại nhiều căng thẳng và bất định mới, cô cảm thấy mình đã sẵn sàng hơn bao giờ hết để đối mặt với nó, không phải một mình, mà cùng với tất cả những người đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô, những người mà chỉ vài tháng trước, cô còn chưa từng quen biết, nhưng giờ đây đã trở nên thân thiết hơn cả gia đình ruột thịt đối với nhiều người trong số họ.
Cô tắt đèn, nằm xuống, và trong khoảnh khắc trước khi chìm vào giấc ngủ, cô thầm cảm ơn số phận đã đưa cô trở lại vùng đất này, dù hành trình có đau đớn và gian nan tới đâu, vì nó đã cho cô nhiều hơn những gì cô từng dám mơ tới khi lần đầu tiên đặt chân xuống bãi container cảng Năm Căn hơn hai tháng trước, mang theo một bí mật cô từng nghĩ mình có thể giữ kín mãi mãi, cho tới khi định mệnh đưa cô về đúng nơi cô cần phải trở lại.