Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 58

Chương 58

Ba ngày sau khi thông tin về "Hoài Sẹo" được chuyển tới cơ quan điều tra, một sự kiện bất ngờ khiến cả nhóm phải đối mặt với thử thách lớn nhất kể từ vụ tai nạn xe của Kiên nhiều tuần trước. Buổi sáng, khi Hải Yến chuẩn bị rời nhà mẹ để tới cuộc họp với luật sư Hoàng, cô phát hiện lốp xe của mình đã bị cắt thủng cả bốn bánh trong đêm, một hành động phá hoại rõ ràng có chủ đích, không thể là tai nạn ngẫu nhiên.

Cùng lúc đó, Kiên gọi điện báo tin, giọng anh đầy lo lắng: gian hàng tôm khô của bà Sáu ở chợ cũng bị ai đó lẻn vào ném sơn đỏ lên toàn bộ hàng hoá trong đêm, gây thiệt hại không nhỏ, kèm theo đó là một dòng chữ viết vội trên tường: "Dừng lại trước khi quá muộn."

“Đây rõ ràng là một lời cảnh cáo được tính toán kỹ,” luật sư Hoàng nhận định khi cả nhóm họp khẩn ngay trong buổi sáng đó. “Họ nhắm vào cả phương tiện đi lại của chị lẫn sinh kế của bác Sáu cùng lúc, một cách để gây áp lực tối đa mà không cần dùng tới bạo lực trực tiếp có thể bị truy cứu hình sự nặng hơn.”

Hải Yến cảm thấy một cơn giận dữ dâng lên, không phải vì thiệt hại vật chất, mà vì mẹ cô, người đã dũng cảm đứng ra làm chứng, giờ đây phải gánh chịu hậu quả trực tiếp từ sự can đảm ấy. Cô lập tức tới chợ, thấy bà Sáu đang cố gắng dọn dẹp đống hỗn độn với đôi mắt đỏ hoe, dù bà cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt những người xung quanh.

“Mẹ không sao,” bà Sáu nói khi thấy con gái, giọng bà run nhưng kiên quyết. “Chỉ là ít hàng hoá thôi, mẹ làm lại được. Con đừng vì chuyện này mà dao động.”

“Con không dao động,” Hải Yến đáp, ôm lấy mẹ, giọng cô cũng nghẹn ngào. “Con chỉ giận vì họ dám nhắm vào mẹ, một người chẳng làm gì sai ngoài việc nói ra sự thật.”

Anh trung uý tới hiện trường ngay sau đó, lập biên bản và hứa sẽ tăng cường lực lượng tuần tra quanh khu vực nhà bà Sáu và cả tuyến đường Hải Yến thường di chuyển. Nhưng cả anh cũng thừa nhận, những hành vi phá hoại kiểu này, dù đáng lên án, lại rất khó truy tìm thủ phạm nếu không có nhân chứng trực tiếp hoặc camera an ninh ghi lại.

Trong lúc cả nhóm đang xử lý hậu quả của vụ việc, một người hàng xóm của bà Sáu, ông Năm Kiệt, bước tới, ngập ngừng một lúc rồi lên tiếng. “Cô Yến, tối qua tui thấy có chiếc xe máy lạ đậu gần đây, hai người mặc áo khoác đen, đội mũ trùm kín mặt. Lúc đó tui tưởng dân nhậu về khuya, không để ý kỹ, giờ nghĩ lại mới thấy khả nghi.”

“Chú có nhớ đặc điểm gì khác không, biển số xe chẳng hạn?” Hải Yến hỏi, ghi chép vội vào sổ tay.

“Tui không nhìn rõ biển số, trời tối quá,” ông Năm Kiệt đáp, giọng ông áy náy. “Nhưng tui nhớ, một trong hai đứa đó dáng cao, đi hơi khập khiễng chân phải, như bị thương gì đó.”

Chi tiết nhỏ ấy, dù không đủ để xác định danh tính cụ thể, vẫn được Hải Yến ghi lại cẩn thận, biết rằng trong công việc điều tra, đôi khi những mảnh thông tin tưởng như vụn vặt nhất lại có thể trở thành chìa khoá quan trọng khi được ghép nối với những dữ kiện khác.

Buổi chiều, khi tình hình đã tạm lắng xuống, Hải Yến triệu tập một cuộc họp khẩn với toàn bộ nhóm để đánh giá lại mức độ an toàn và quyết định các bước tiếp theo. Không khí trong phòng nặng nề hơn hẳn mọi lần trước, khi ai cũng nhận ra, những cuộc tấn công giờ đây đã trở nên trực diện và táo bạo hơn nhiều.

“Tôi nghĩ đã tới lúc chúng ta cần công khai toàn bộ những gì đang xảy ra với công chúng,” Minh Khang đề xuất, giọng anh quyết liệt. “Không chỉ nội dung điều tra, mà cả những hành vi đe doạ, phá hoại này. Nếu công chúng biết được mức độ họ sẵn sàng làm để bịt miệng chúng ta, áp lực dư luận sẽ trở thành một lớp bảo vệ bổ sung.”

Luật sư Hoàng gật đầu đồng tình một phần. “Tôi ủng hộ việc công khai một phần thông tin, nhưng cần cẩn trọng để không ảnh hưởng tới quá trình điều tra hình sự đang diễn ra. Chúng ta có thể công bố về các vụ phá hoại, đe doạ, nhưng chưa nên tiết lộ chi tiết về Nguyễn Đăng Hoài hay Hoài Sẹo cho tới khi cơ quan điều tra có đủ căn cứ để hành động.”

Hải Yến đồng ý với hướng tiếp cận thận trọng ấy, dù trong lòng cô không khỏi cảm thấy mệt mỏi trước việc phải liên tục cân bằng giữa nhu cầu bảo vệ bản thân, gia đình, và việc giữ gìn tính toàn vẹn của cuộc điều tra. Cô nhìn quanh những gương mặt thân quen trong phòng, tất cả đều mang theo dấu vết của sự căng thẳng kéo dài, nhưng cũng đều toát lên một sự kiên định không hề lay chuyển.

“Chúng ta sẽ không để nỗi sợ hãi chiến thắng,” cô nói, giọng cô vang lên đầy quyết tâm giữa căn phòng tĩnh lặng. “Dù họ có làm gì đi nữa, chúng ta vẫn sẽ tiếp tục, cẩn trọng hơn, nhưng không bao giờ lùi bước.”

Sau cuộc họp, Kiên ở lại giúp Hải Yến thay bốn bánh xe mới, một công việc đơn giản nhưng mang ý nghĩa biểu tượng lớn lao trong thời điểm này — một cách để khẳng định rằng, dù bị tấn công, họ sẽ không dừng lại, sẽ tiếp tục di chuyển, tiếp tục hành động.

“Chị biết không,” Kiên nói khi đang siết chặt con ốc cuối cùng, giọng anh trầm ngâm, “tôi nghĩ nhiều về câu nói trên tường nhà bác Sáu, ‘dừng lại trước khi quá muộn’. Nó nghe như một lời cảnh cáo, nhưng cũng nghe như một dấu hiệu của sự tuyệt vọng, như thể họ đang cảm thấy thời gian không còn nhiều để ngăn cản chúng ta nữa.”

“Tôi cũng nghĩ vậy,” Hải Yến đáp, ngồi xuống bên cạnh anh trên vỉa hè, nhìn chiếc xe vừa được sửa xong. “Có lẽ, càng gần tới sự thật, họ càng trở nên liều lĩnh hơn. Điều đó vừa đáng sợ, vừa là một dấu hiệu tích cực, theo một cách kỳ lạ nào đó.”

Họ ngồi lặng bên nhau một lúc, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời phía chân trời xa, phản chiếu lên mặt nước con kênh gần đó. Dù ngày hôm nay đầy rẫy những sự cố đáng lo ngại, khoảnh khắc bình yên nhỏ bé này giữa hai người vẫn mang lại một cảm giác an ủi cần thiết.

“Cảm ơn anh,” Hải Yến nói, tựa đầu nhẹ lên vai Kiên. “Vì luôn ở đây, dù mọi chuyện có tồi tệ tới đâu.”

“Tôi sẽ luôn ở đây,” Kiên đáp, giọng anh khẽ khàng nhưng đầy chân thành. “Không có bất kỳ vụ phá hoại nào, không có bất kỳ lời đe doạ nào, có thể thay đổi được điều đó.”

Buổi tối, trước khi về nhà, Hải Yến ghé qua đồn công an để gửi thêm thông tin về người đàn ông khập khiễng mà ông Năm Kiệt mô tả, hy vọng chi tiết nhỏ bé này sẽ sớm được đối chiếu với hồ sơ của những kẻ có liên quan tới mạng lưới tội ác mà họ đang truy tìm, khép chặt thêm một vòng vây quanh những kẻ vẫn đang cố gắng níu giữ bóng tối bao trùm lên sự thật.

Trên đường về nhà, cô nhận được tin nhắn từ bà Hồng, người vẫn theo dõi sát tình hình dù đã nghỉ việc từ lâu. “Chị Yến, tôi nghe tin về vụ việc sáng nay, tôi lo lắng quá. Chị có cần tôi giúp gì không?”

Hải Yến trả lời, cảm ơn sự quan tâm của bà Hồng, đồng thời hỏi thăm xem liệu bà có nghe được thông tin gì mới từ những mối quen cũ trong công ty không, dù đã nghỉ việc. Bà Hồng phản hồi ngay, cho biết có nghe loáng thoáng về việc công ty đang tăng cường an ninh nội bộ, cấm nhân viên bàn tán về vụ việc, và có vẻ như đang chuẩn bị cho một điều gì đó lớn hơn, có thể là một cuộc họp báo hoặc một động thái pháp lý mới.

Thông tin ấy khiến Hải Yến cảnh giác hơn, cô chuyển ngay cho luật sư Hoàng và anh trung uý để cùng theo dõi sát diễn biến trong những ngày tới. Về tới nhà mẹ, cô thấy bà Sáu đã dọn dẹp xong phần lớn đống hỗn độn ở gian hàng, dù vẫn còn vài vệt sơn đỏ chưa thể xoá sạch trên nền gạch.

“Mẹ định mai vẫn ra chợ bán bình thường,” bà Sáu nói, giọng bà cương quyết khi thấy con gái lo lắng hỏi thăm. “Mẹ không để bọn họ thắng được đâu. Bán ế vài bữa còn chịu được, chứ bỏ nghề vì sợ hãi thì mẹ không làm.”

Hải Yến ôm lấy mẹ, cảm phục trước sự kiên cường của bà, một sự kiên cường mà cô nhận ra, mình đã thừa hưởng không ít từ chính người phụ nữ nhỏ bé nhưng mạnh mẽ này, người đã âm thầm gánh chịu biết bao khó khăn suốt cả cuộc đời mà chưa từng một lần than vãn hay bỏ cuộc.

Đêm đó, trước khi ngủ, Hải Yến ngồi lại ghi chép toàn bộ diễn biến của một ngày đầy sóng gió vào cuốn sổ tay, từ vụ phá hoại tài sản, lời cảnh cáo trên tường, cho tới manh mối mới về người đàn ông khập khiễng và tin tức từ bà Hồng về động thái đáng ngờ trong nội bộ Đại Dương. Cô nhận ra, mỗi ngày trôi qua giờ đây đều mang theo cả những bước tiến lẫn những thử thách mới, một nhịp điệu căng thẳng nhưng cũng đầy quyết tâm mà cô đã dần quen thuộc kể từ khi bắt đầu hành trình này, kể từ ngày đầu tiên đặt chân xuống bãi container cảng Năm Căn.

Đã sao chép liên kết chương