Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 45

Chương 45

Theo đề xuất của luật sư Hoàng, anh trung uý trình bày với cấp trên về khả năng mở rộng điều tra sang lĩnh vực tài chính, đề nghị phối hợp với Cục Thuế và một số ngân hàng để lần theo dòng tiền của các công ty vệ tinh liên quan tới cả hai vụ việc ở Năm Căn và Quảng Ngãi. Đây là một bước đi lớn, đòi hỏi sự phê duyệt từ cấp cao hơn nhiều so với những gì đội điều tra cấp huyện có thể tự quyết định.

Trong khi chờ đợi quyết định chính thức, Hải Yến dành thời gian tập trung vào việc chuẩn bị tài liệu cho phiên chất vấn của bà Lan tại Hội đồng Nhân dân, dự kiến diễn ra trong hai tuần tới. Cô làm việc gần như không nghỉ, soạn thảo, chỉnh sửa, đối chiếu từng con số, từng dữ kiện, đảm bảo không có bất kỳ sơ hở nào có thể bị phía đối phương lợi dụng để bác bỏ toàn bộ vấn đề.

Giữa những ngày làm việc căng thẳng ấy, một sự cố bất ngờ xảy ra khiến cả nhóm phải tạm dừng mọi kế hoạch để đối phó. Buổi sáng, khi Hải Yến mở email công việc, cô phát hiện toàn bộ tài liệu cô lưu trữ trên một dịch vụ đám mây cá nhân, dùng để sao lưu dự phòng ngoài ổ cứng vật lý, đã bị đăng nhập trái phép từ một địa chỉ IP lạ vào lúc nửa đêm hôm trước.

“Ai đó đã cố truy cập vào tài khoản của tôi,” cô báo ngay cho Kiên qua điện thoại, giọng cô hoảng hốt. “May mắn là tôi luôn để chế độ xác thực hai lớp, nên họ không vào được, nhưng hệ thống ghi lại tới ba lần thử đăng nhập liên tiếp.”

“Chị đổi ngay mật khẩu, và kiểm tra lại toàn bộ các tài khoản khác của chị,” Kiên nói, giọng anh nghiêm trọng. “Đây rõ ràng không phải một vụ tấn công ngẫu nhiên. Họ đang tìm cách tiếp cận trực tiếp vào nguồn dữ liệu của chị.”

Trong lúc chờ Kiên gọi lại, cô lục lại trong đầu mọi khả năng có thể khiến tài khoản của mình bị lộ, từ việc dùng chung mạng wifi công cộng ở quán cà phê, cho tới việc từng đăng nhập vào một máy tính công cộng tại thư viện tỉnh khi cần tra cứu gấp một tài liệu. Cô không thể xác định chính xác điểm hở, nhưng cảm giác bị theo dõi, bị xâm phạm không gian riêng tư khiến cô rùng mình mỗi khi nghĩ tới.

Hải Yến làm theo, đổi toàn bộ mật khẩu, kích hoạt thêm các lớp bảo mật, đồng thời báo cho luật sư Hoàng và anh trung uý về sự việc. Anh trung uý xác nhận sẽ phối hợp với đơn vị an ninh mạng để truy tìm nguồn gốc của cuộc tấn công, dù thừa nhận việc lần theo dấu vết trên không gian mạng thường mất nhiều thời gian và không phải lúc nào cũng cho kết quả rõ ràng.

“Tôi nghĩ đã tới lúc chị cần tăng cường bảo mật toàn diện hơn,” luật sư Hoàng khuyên, giọng bà nghiêm túc. “Không chỉ tài khoản trực tuyến, mà cả các thiết bị vật lý, các cuộc trò chuyện điện thoại. Tôi biết một chuyên gia an ninh mạng độc lập, có thể hỗ trợ chị rà soát và củng cố toàn bộ hệ thống bảo mật cá nhân.”

Hải Yến đồng ý, dù cảm giác bị theo dõi, bị săn đuổi liên tục khiến cô ngày càng thấm mệt. Buổi tối, khi ngồi lại một mình sau một ngày dài đầy căng thẳng, cô tự hỏi liệu mình có đang đánh giá thấp mức độ nguy hiểm của những gì mình đang đối đầu hay không, khi mỗi bước tiến của cô dường như đều kéo theo một phản ứng tương xứng, ngày càng tinh vi và quyết liệt hơn từ phía bên kia.

Hai ngày sau, chuyên gia an ninh mạng mà luật sư Hoàng giới thiệu, một người đàn ông trẻ tên Phong, tới tận nhà bà Sáu để rà soát toàn bộ thiết bị của Hải Yến. Anh làm việc tỉ mỉ suốt gần bốn giờ đồng hồ, kiểm tra từng ứng dụng, từng kết nối mạng, từng lịch sử đăng nhập.

“Tôi tìm thấy một phần mềm gián điệp nhỏ được cài vào điện thoại của chị,” Phong thông báo, giọng anh nghiêm túc, chỉ vào màn hình laptop nơi anh đang phân tích dữ liệu. “Loại phần mềm này thường được cài qua một đường link độc hại, có thể ẩn trong một tin nhắn hoặc email trông có vẻ vô hại. Nó cho phép người cài đặt theo dõi vị trí, đọc tin nhắn, thậm chí bật micro từ xa mà chị không hề hay biết.”

Hải Yến cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. “Nó đã ở đó bao lâu rồi?”

“Dựa trên nhật ký hoạt động, tôi ước tính khoảng ba tuần,” Phong đáp, tay anh vẫn tiếp tục thao tác để gỡ bỏ phần mềm độc hại. “Nghĩa là, trong suốt thời gian đó, mọi cuộc trò chuyện, mọi tin nhắn, mọi vị trí di chuyển của chị đều có thể đã bị theo dõi.”

Thông tin ấy khiến Hải Yến choáng váng. Cô nhớ lại toàn bộ những cuộc trò chuyện nhạy cảm cô đã thực hiện qua điện thoại trong ba tuần qua — với Kiên, với luật sư Hoàng, với bà Tuyết, với ông Tư Hạnh — tất cả có thể đã bị nghe lén, ghi lại, và chuyển tới tay những kẻ đang tìm mọi cách để ngăn chặn cô.

“Chuyện này giải thích vì sao họ luôn có vẻ biết trước những gì chúng ta sắp làm,” cô nói, giọng cô run lên vừa vì sợ hãi vừa vì phẫn nộ. Cô gọi ngay cho Kiên và luật sư Hoàng để thông báo, cả hai đều lập tức kiểm tra lại thiết bị của mình, và Phong xác nhận điện thoại của Kiên cũng bị cài phần mềm tương tự, dù mức độ xâm nhập ít nghiêm trọng hơn.

“Từ giờ, mọi trao đổi nhạy cảm, chúng ta chỉ nên thực hiện trực tiếp, mặt đối mặt, hoặc qua các kênh mã hoá mà anh Phong khuyến nghị,” luật sư Hoàng chỉ đạo qua cuộc gọi ba bên sau khi biết tin. “Đây là một lời cảnh tỉnh quan trọng. Chúng ta đã đánh giá thấp năng lực công nghệ của đối phương.”

Sau khi Phong hoàn tất công việc và rời đi, Hải Yến ngồi lặng trong phòng, cảm giác bị xâm phạm sâu sắc len lỏi khắp cơ thể, như thể một phần riêng tư nhất trong cuộc sống của cô vừa bị phơi bày trước những con mắt xa lạ và ác ý. Kiên, cảm nhận được sự bất an của cô qua giọng nói khi gọi điện, đề nghị tới thăm cô ngay trong đêm.

Khi anh tới, cô không nói gì nhiều, chỉ để anh ngồi cạnh, im lặng cùng cô trong một lúc lâu, như một cách chia sẻ gánh nặng mà lời nói đôi khi không đủ sức diễn tả. “Chúng ta sẽ vượt qua chuyện này,” cuối cùng anh nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. “Giống như mọi thử thách khác chúng ta đã cùng nhau vượt qua từ trước tới giờ.”

Hải Yến gật đầu, tựa đầu vào vai anh, để cho sự hiện diện lặng lẽ của anh xoa dịu phần nào nỗi bất an đang dâng trào trong lòng, tự nhủ rằng dù kẻ thù có tinh vi tới đâu, họ vẫn không thể xâm phạm được thứ quý giá nhất mà cô đang có: sự tin tưởng và tình đoàn kết của những người đang cùng cô sát cánh trên con đường này.

Trước khi ra về, Kiên dặn dò cô một lần nữa về những quy tắc an toàn mới cần tuân thủ nghiêm ngặt hơn: không thảo luận chi tiết nhạy cảm qua điện thoại, luôn kiểm tra thiết bị định kỳ, và đặc biệt cẩn trọng với bất kỳ đường link hay tệp đính kèm lạ nào xuất hiện trong email hay tin nhắn, dù chúng có vẻ tới từ một nguồn quen thuộc.

“Tôi sẽ nhắc anh Đức và bà Sáu cũng làm tương tự,” Hải Yến nói, ghi chú lại từng điểm vào sổ tay. “Chúng ta không thể để bất kỳ mắt xích nào trong nhóm trở thành điểm yếu cho họ khai thác.”

Sáng hôm sau, khi thức dậy, Hải Yến cảm thấy một sự thay đổi rõ rệt trong cách cô nhìn nhận mọi thứ xung quanh mình. Mỗi chiếc điện thoại, mỗi thiết bị điện tử giờ đây đều mang theo một lớp nghi ngờ mới, một sự cảnh giác thường trực mà cô chưa từng phải mang theo trước đây. Nhưng thay vì để nỗi sợ hãi ấy làm tê liệt mình, cô chọn biến nó thành một động lực để cẩn trọng hơn, tỉ mỉ hơn trong từng bước đi tiếp theo trên con đường tìm kiếm công lý mà cô đã chọn theo đuổi.

Cô dành buổi sáng hôm đó viết lại một quy trình an toàn chi tiết cho cả nhóm, in ra thành từng bản riêng cho Kiên, luật sư Hoàng, anh Đức và cả bà Sáu, dặn dò từng người ghi nhớ và tuân thủ nghiêm ngặt. Đây là một công việc tẻ nhạt, đòi hỏi sự kiên nhẫn, nhưng cô hiểu, trong một cuộc chiến mà đối phương sẵn sàng dùng tới cả công nghệ giám sát tinh vi, sự cẩn trọng tuyệt đối không còn là một lựa chọn, mà là điều kiện sống còn để bảo vệ không chỉ bản thân cô, mà cả những người đã tin tưởng đồng hành cùng cô trên hành trình đầy chông gai này.

Buổi trưa, khi mang bản quy trình tới đưa cho bà Sáu, mẹ cô đọc qua một lượt, gật đầu nghiêm túc, dù ánh mắt bà không giấu được sự lo lắng. “Con thấy chưa,” bà nói, giọng bà trầm ngâm. “Những người này, họ sẵn sàng làm bất cứ điều gì. Mẹ càng thấy lo cho con hơn.” Hải Yến ôm lấy mẹ, trấn an bà bằng tất cả sự vững vàng cô có thể có, dù trong lòng, chính cô cũng không hoàn toàn chắc chắn về những gì đang thực sự chờ đợi ở phía trước, chỉ biết rằng mình sẽ phải đối mặt với nó bằng tất cả sự can đảm mình có.

Đã sao chép liên kết chương