Chương 88
Chương 88
Sáu tuần sau khi Trần Quốc Vinh bị áp giải về nước, phiên toà xét xử riêng biệt dành cho ông ta chính thức khai mạc, thu hút một sự chú ý còn lớn hơn cả phiên toà trước đó. Không chỉ báo chí trong nước, mà cả một số hãng thông tấn quốc tế cũng cử phóng viên tới theo dõi, biến khu vực quanh toà án thành một điểm nóng truyền thông suốt những ngày diễn ra phiên xử.
Hải Yến, giờ đây đã dày dạn kinh nghiệm hơn nhiều sau phiên toà trước, bước vào phòng xử án với một sự bình tĩnh mà cô không ngờ mình có thể đạt được khi đối mặt trực tiếp với người đàn ông đã đứng sau toàn bộ bi kịch của gia đình mình. Cô ngồi ở hàng ghế quen thuộc, cùng mẹ và Kiên, chuẩn bị tinh thần cho những gì được dự đoán sẽ là một cuộc chiến pháp lý cam go nhất từ trước tới nay.
Khi Trần Quốc Vinh được dẫn vào phòng xử án, mặc một bộ vest được may đo cẩn thận dù đang trong tình trạng bị giam giữ, dáng vẻ ông vẫn toát lên một sự tự tin đáng kinh ngạc, khác hẳn hình ảnh mệt mỏi khi vừa bị áp giải xuống sân bay vài tuần trước. Đội ngũ luật sư của ông, gồm những gương mặt nổi tiếng trong giới luật sư hình sự hàng đầu cả nước, ngồi thành một hàng dài, sẵn sàng cho một cuộc chiến pháp lý mà tất cả mọi người đều hiểu sẽ không hề dễ dàng.
Đại diện Viện Kiểm sát trình bày cáo trạng, tóm tắt lại toàn bộ hệ thống bằng chứng đã được xây dựng qua nhiều tháng điều tra — từ vai trò của Vinh trong việc chỉ đạo toàn bộ mạng lưới thông qua Nguyễn Đăng Hoài, tới hệ thống tài chính phức tạp được sử dụng để rửa tiền và tẩu tán tài sản, tới trách nhiệm gián tiếp nhưng không thể chối cãi đối với những tội ác đã gây ra cho hàng chục nạn nhân suốt hơn một thập niên qua.
Luật sư trưởng bào chữa cho Vinh đứng dậy, bắt đầu chiến lược đã được Kiên dự đoán từ trước: cố gắng tách bạch hoàn toàn vai trò quản lý cấp cao của thân chủ mình khỏi những hành vi cụ thể được thực hiện bởi cấp dưới. “Thân chủ tôi,” ông lập luận, giọng ông sắc bén, đầy tính toán, “là người đứng đầu một tập đoàn với hàng nghìn nhân viên. Không thể quy trách nhiệm hình sự trực tiếp cho ông về mọi hành vi sai trái của từng cá nhân trong một tổ chức lớn như vậy, trừ khi có bằng chứng trực tiếp và không thể chối cãi về việc ông đích thân ra lệnh hoặc biết rõ về từng hành vi cụ thể.”
Đại diện Viện Kiểm sát phản bác ngay lập tức, đưa ra bằng chứng về hệ thống tài chính đã được truy dấu, cho thấy rõ ràng dòng tiền từ các hoạt động bất chính đều dẫn trực tiếp về các tài khoản do chính Vinh kiểm soát, cùng với những đoạn tin nhắn và ghi âm mà Hoài đã cung cấp, trong đó thể hiện rõ Vinh đã trực tiếp chỉ đạo nhiều quyết định quan trọng liên quan tới việc che giấu và xử lý hậu quả sau vụ sụp đổ của hợp tác xã Kênh Ba mười năm trước.
Khi tới lượt Hải Yến được mời lên bục làm chứng vào buổi chiều, cô bước lên với những bước chân vững vàng, dù trái tim cô đập nhanh hơn bao giờ hết khi lần đầu tiên đứng đối diện trực tiếp với người đàn ông đã gây ra quá nhiều đau khổ cho gia đình mình và biết bao gia đình khác.
“Cô có thể kể lại cho hội đồng xét xử về hành trình cô đã trải qua để tìm ra sự thật đằng sau vụ án của cha mình không?” đại diện Viện Kiểm sát hỏi, giọng ông nhẹ nhàng nhưng đầy tôn trọng.
Hải Yến hít một hơi sâu, rồi bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện, từ ngày cô nhận lệnh audit lô hàng của Đại Dương, tới việc phát hiện những mâu thuẫn đầu tiên trong hồ sơ vụ án cũ, tới hành trình dài đầy gian nan để lần theo từng manh mối, đối mặt với những đe doạ, những nỗ lực cản trở, cho tới khi toàn bộ sự thật cuối cùng cũng được phơi bày trước công lý.
Trong suốt phần trình bày của mình, cô cố tình nhìn thẳng về phía Vinh nhiều lần, không phải để khiêu khích, mà để khẳng định rằng, cô không còn là cô gái sợ hãi phải giấu mình dưới một cái tên khác khi mới trở về Năm Căn, mà là một người phụ nữ đã tìm lại được sức mạnh và tiếng nói của chính mình.
Khi tới lượt luật sư bào chữa chất vấn, ông cố gắng tìm cách làm lung lay độ tin cậy của lời khai bằng cách nhấn mạnh vào động cơ cá nhân của Hải Yến. “Cô có thừa nhận rằng, với tư cách là con gái của người từng bị kết án trong vụ việc liên quan, cô có động cơ cá nhân mạnh mẽ để tìm cách buộc tội thân chủ tôi, bất kể bằng chứng thực sự ra sao không?”
Hải Yến, đã chuẩn bị tinh thần cho câu hỏi này, đáp lại với một sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên. “Tôi có động cơ cá nhân, đúng vậy,” cô thừa nhận thẳng thắn. “Nhưng động cơ đó là tìm ra sự thật, dù sự thật đó có lợi hay bất lợi cho gia đình tôi. Tôi đã công khai thừa nhận trước toà án khác rằng cha tôi cũng có phần trách nhiệm trong những sai lầm nhỏ hơn của mình. Nếu tôi chỉ tìm cách buộc tội một cách mù quáng, tôi đã không làm điều đó. Tôi chỉ đơn giản trình bày những gì bằng chứng khách quan đã chỉ ra.”
Câu trả lời thẳng thắn và có tính thuyết phục cao ấy khiến luật sư bào chữa không thể tìm ra thêm điểm yếu nào để khai thác, đành chuyển sang một hướng chất vấn khác, tập trung vào các chi tiết kỹ thuật của quá trình thu thập bằng chứng.
Phiên toà buổi chiều kết thúc với phần thẩm vấn Hải Yến đã hoàn tất, để lại một cảm giác vừa kiệt sức vừa nhẹ nhõm trong lòng cô. Khi bước xuống khỏi bục làm chứng, cô cảm nhận ánh mắt của Vinh dõi theo mình, không còn sự tự tin ban đầu, mà mang một chút gì đó giống như sự lo lắng thực sự lần đầu tiên xuất hiện trên gương mặt ông kể từ khi phiên toà bắt đầu.
Sau phiên toà, khi rời khỏi phòng xử án, Hải Yến được vây quanh bởi các phóng viên đang chờ đợi bên ngoài, mỗi người đều muốn có được phản ứng đầu tiên của cô sau lần đối mặt trực tiếp với Vinh. Cô giữ thái độ điềm tĩnh, chỉ đưa ra một tuyên bố ngắn gọn.
“Tôi tin tưởng vào hệ thống pháp luật và những bằng chứng đã được trình bày,” cô nói trước hàng loạt máy quay. “Tôi không tới đây vì thù hận cá nhân, mà vì công lý cho cha tôi và tất cả những nạn nhân khác. Tôi tin rằng sự thật sẽ chiến thắng.”
Kiên, đứng cạnh cô trong suốt cuộc phỏng vấn ngắn, nắm chặt tay cô khi họ len qua đám đông phóng viên để tới chiếc xe đang chờ sẵn. “Chị làm rất tốt,” anh nói khi họ đã yên vị trong xe. “Cách chị trả lời câu hỏi về động cơ cá nhân, thẳng thắn nhưng đầy sức thuyết phục, chắc chắn đã tạo được ấn tượng mạnh với hội đồng xét xử.”
Luật sư Hoàng, ngồi ở ghế trước, quay lại với một nụ cười hài lòng. “Ngày đầu tiên diễn ra đúng như những gì chúng ta mong đợi. Đội ngũ luật sư của Vinh đã cố gắng hết sức, nhưng bằng chứng chúng ta có quá vững chắc để họ có thể tìm ra một kẽ hở thực sự đáng kể.”
Trên đường về, Hải Yến nhìn ra cửa sổ xe, tâm trí cô vẫn còn vang vọng ánh mắt của Vinh trong khoảnh khắc cô bước xuống khỏi bục làm chứng. Cô nhận ra, dù ông ta vẫn cố gắng giữ vẻ tự tin bề ngoài, có một điều gì đó trong ánh mắt ấy đã thay đổi — một dấu hiệu đầu tiên cho thấy, bức tường quyền lực mà ông đã xây dựng suốt nhiều năm qua, cuối cùng cũng đang bắt đầu rạn nứt trước sức nặng không thể chối cãi của sự thật.
Tối hôm đó, khi cả nhóm tụ họp lại để rà soát diễn biến của ngày đầu tiên, Minh Khang chia sẻ thêm một quan sát thú vị từ góc độ báo chí. “Tôi để ý thấy, ngay cả những phóng viên vốn có xu hướng thân thiện với giới doanh nghiệp lớn cũng bắt đầu đặt câu hỏi hoài nghi về lập luận bào chữa của phía Vinh,” anh nói. “Bằng chứng quá rõ ràng, quá có hệ thống, tới mức khó có thể tìm ra một góc nhìn nào thực sự có lợi cho ông ta.”
Luật sư Hoàng gật đầu đồng tình, dù vẫn giữ thái độ thận trọng quen thuộc của mình. “Chúng ta mới chỉ đi được ngày đầu tiên,” bà nhắc nhở. “Đội ngũ luật sư của Vinh chắc chắn còn nhiều chiến thuật khác trong tay áo. Nhưng tôi đồng ý, khởi đầu này rất thuận lợi cho phía chúng ta.”
Hải Yến lắng nghe những nhận định của mọi người, cảm nhận một sự tự tin thận trọng đang dần hình thành trong lòng cô, dù cô cũng hiểu rõ, con đường phía trước vẫn còn nhiều ngày xét xử đầy thử thách đang chờ đợi, trước khi bản án cuối cùng, công bằng nhất, có thể được đưa ra.
Trước khi mọi người ra về, bà Sáu, người vẫn ngồi lặng lẽ lắng nghe suốt buổi tối, lên tiếng, giọng bà điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng. “Mẹ không quan tâm ông ta có bao nhiêu luật sư giỏi,” bà nói. “Sự thật vẫn là sự thật. Mười năm trước, gia đình mình đã mất tất cả vì một lời nói dối được dàn dựng công phu. Giờ đây, con gái mẹ đã đứng lên, và không có đội ngũ luật sư nào đủ giỏi để có thể dập tắt được ánh sáng của sự thật một khi nó đã được thắp lên.”
Câu nói giản dị nhưng đầy sức mạnh ấy của bà khiến cả căn phòng lặng đi trong giây lát, mỗi người đều cảm nhận được sức nặng và chân lý trong từng lời bà nói. Hải Yến ôm lấy mẹ, một lần nữa được tiếp thêm sức mạnh từ chính người phụ nữ đã âm thầm chịu đựng và hy sinh nhiều nhất trong suốt hành trình dài này.