Chương 73
Chương 73
Cuộc điều tra về kẻ đã đe doạ bà Sáu mang lại kết quả nhanh hơn dự kiến. Nhờ vào hệ thống camera an ninh Kiên lắp đặt và một vài nhân chứng trong khu phố, cảnh sát xác định được một người đàn ông từng có tiền án về tội cưỡng đoạt tài sản, được thuê thông qua một chuỗi trung gian phức tạp bắt nguồn từ một tài khoản có liên hệ gián tiếp với những công ty vệ tinh cũ của mạng lưới.
“Người này chỉ là một kẻ làm thuê, không biết ai thực sự đứng sau lệnh đe doạ,” anh trung uý báo cáo. “Nhưng việc bắt giữ được hắn, cùng với lời khai về chuỗi liên lạc dẫn tới các tài khoản cũ, là một bằng chứng bổ sung quan trọng cho thấy, dù nhiều mắt xích chính đã bị bắt giữ, vẫn còn những tàn dư của mạng lưới đang hoạt động, có thể theo lệnh từ ông Vinh hoặc từ chính sự hoảng loạn của những kẻ còn lại đang cố gắng tự bảo vệ mình.”
Tin tức về vụ bắt giữ này, dù chỉ là một mắt xích nhỏ, mang lại một sự nhẹ nhõm đáng kể cho cả gia đình Hải Yến. Bà Sáu, khi nghe tin, thở phào, dù bà vẫn giữ thái độ thận trọng hơn hẳn trước đây trong mọi hoạt động thường ngày.
Trong khi đó, việc chuẩn bị cho phiên toà tiếp tục được đẩy nhanh. Luật sư Hoàng thông báo ngày xét xử chính thức đã được ấn định, chỉ còn ba tuần nữa, một khoảng thời gian ngắn ngủi để hoàn tất mọi công tác chuẩn bị cuối cùng.
“Chúng ta cần tổ chức một buổi tổng duyệt với tất cả nhân chứng,” luật sư Hoàng đề xuất. “Không phải để dạy họ nói gì, mà để giúp họ quen với không khí phòng xử án, với các loại câu hỏi có thể được đặt ra, để giảm bớt sự bỡ ngỡ và căng thẳng khi phiên toà thực sự diễn ra.”
Buổi tổng duyệt diễn ra tại văn phòng luật sư Hoàng, với sự tham gia của gần như toàn bộ nhân chứng chính: bà Sáu, bà Tuyết, ông Sơn, bà Út Phượng, ông Bảy Đúng, Hùng, và cả bà Hồng. Không khí trong phòng vừa trang trọng vừa ấm áp, khi tất cả những con người đã cùng nhau trải qua một hành trình dài đầy biến động lần đầu tiên có dịp gặp gỡ đông đủ như vậy.
Luật sư Hoàng hướng dẫn từng người cách trả lời câu hỏi một cách rõ ràng, trung thực, không cần lo lắng về việc phải nhớ chính xác từng chi tiết nhỏ, chỉ cần kể lại những gì họ thực sự biết và trải qua. Bà cũng chuẩn bị tinh thần cho họ về khả năng bị luật sư bên bị cáo chất vấn gay gắt, cố gắng tìm ra những điểm mâu thuẫn nhỏ để làm giảm độ tin cậy của lời khai.
“Nếu họ hỏi những câu khiến quý vị bối rối hoặc khó chịu, quý vị cứ bình tĩnh, chỉ cần trả lời đúng những gì mình biết,” luật sư Hoàng trấn an. “Đừng cố gắng đoán ý hay trả lời những gì quý vị nghĩ họ muốn nghe. Sự thật, dù đơn giản, luôn là câu trả lời tốt nhất.”
Bà Út Phượng, khi tới lượt mình tập dượt, kể lại câu chuyện về cuốn sổ tay bà đã giữ suốt mười năm, giọng bà vẫn còn run nhưng đã vững vàng hơn nhiều so với lần đầu gặp Hải Yến. “Tôi đã chờ đợi ngày này từ rất lâu,” bà nói, không phải với luật sư Hoàng, mà như đang nói với chính mình. “Giờ tôi không còn sợ nữa.”
Ông Sơn, khi được hỏi về cảm giác phải đối mặt trực tiếp với ông Bảo tại phiên toà, im lặng một lúc trước khi trả lời. “Tôi sẽ nói sự thật, dù nó có làm tổn thương ai đi nữa, kể cả chính tôi. Tôi đã trốn tránh trách nhiệm đủ lâu rồi.”
Hùng, dù vẫn còn chút run rẩy khi kể lại trải nghiệm của mình trên tàu cá, đã có thể hoàn thành phần tập dượt của mình mà không bị quá xúc động, một dấu hiệu tích cực cho thấy quá trình hỗ trợ tâm lý đang phát huy hiệu quả.
Nhìn quanh căn phòng, chứng kiến sự kiên cường và quyết tâm của tất cả những con người này, Hải Yến cảm thấy một niềm tự hào sâu sắc và một niềm tin vững chắc rằng, dù phiên toà có khó khăn tới đâu, họ sẽ cùng nhau vượt qua nó, mang theo sự thật trọn vẹn tới trước công lý.
“Tôi muốn cảm ơn tất cả mọi người,” cô nói khi buổi tổng duyệt kết thúc, giọng cô nghẹn ngào vì xúc động. “Sự can đảm của các cô, các chú, các em, chính là nền tảng vững chắc nhất cho công lý mà chúng ta đang cùng nhau xây dựng.”
Sau buổi tổng duyệt, mọi người nán lại thêm một lúc, trò chuyện thân mật bên tách trà nóng mà luật sư Hoàng đã chuẩn bị. Bà Tuyết và bà Út Phượng, hai người phụ nữ từng phải mang theo bí mật trong im lặng suốt mười năm, giờ đây ngồi cạnh nhau, chia sẻ những câu chuyện về cuộc sống hiện tại, về những gánh nặng đã được trút bỏ kể từ khi họ quyết định lên tiếng.
“Tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng,” bà Tuyết nói, nhấp một ngụm trà. “Con gái tôi giờ tự hào về mẹ, điều mà tôi chưa từng dám mơ tới trong suốt mười năm sống trong sợ hãi.”
Bà Út Phượng gật đầu đồng cảm. “Tôi cũng vậy. Dù những gì đã xảy ra với tôi không dễ dàng, nhưng tôi không hối hận vì đã đưa cuốn sổ cho cô Yến. Đó là quyết định đúng đắn nhất tôi từng đưa ra.”
Ông Bảy Đúng, ngồi ở góc phòng cùng ông Sơn, cũng góp chuyện, kể lại những kỷ niệm cũ về thời hợp tác xã Kênh Ba còn hoạt động, về những ngày tháng bình yên trước khi mọi thứ sụp đổ. Không khí trong phòng, dù mang theo cả nỗi đau của quá khứ, vẫn tràn ngập một sự ấm áp và hy vọng hiếm hoi.
Hải Yến đứng ở một góc, quan sát tất cả những cuộc trò chuyện ấy diễn ra, lòng cô tràn đầy một cảm xúc khó tả. Cô nhận ra, hành trình cô đã đi qua không chỉ mang lại công lý cho gia đình mình, mà còn tạo ra một cộng đồng những con người từng đơn độc trong nỗi sợ hãi, giờ đây tìm thấy sức mạnh và sự kết nối trong nhau.
Kiên, đứng cạnh cô, khẽ nắm lấy tay cô. “Chị thấy không,” anh nói, giọng anh trầm ấm, “đây chính là điều chị đã tạo ra, ngoài công lý pháp lý — một mạng lưới của lòng tin và sự đoàn kết, thứ mà không có bất kỳ phiên toà nào có thể ban tặng, chỉ có thể được xây dựng bằng chính những con người sẵn sàng tin tưởng lẫn nhau.”
Hải Yến mỉm cười, tựa đầu nhẹ vào vai anh trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cảm nhận sâu sắc ý nghĩa thực sự của những gì cô đã cống hiến suốt hơn hai tháng rưỡi qua, một ý nghĩa vượt xa những gì cô từng hình dung khi bắt đầu hành trình này.
Khi mọi người dần ra về, Hải Yến ở lại cuối cùng, giúp luật sư Hoàng dọn dẹp lại văn phòng. “Chị nghĩ chúng ta đã sẵn sàng chưa?” cô hỏi, giọng cô vẫn còn chút lo lắng dù buổi tổng duyệt đã diễn ra suôn sẻ.
“Không ai có thể chuẩn bị hoàn hảo tuyệt đối cho một phiên toà,” luật sư Hoàng đáp, giọng bà điềm tĩnh nhưng chân thành. “Nhưng tôi tin, chúng ta đã làm mọi thứ có thể trong khả năng của mình. Nhân chứng của chúng ta trung thực, bằng chứng của chúng ta vững chắc, và quan trọng nhất, tất cả mọi người đều đang hành động vì một mục đích chung, không phải vì lợi ích cá nhân. Đó chính là sức mạnh lớn nhất mà chúng ta có thể mang tới phòng xử án.”
Hải Yến gật đầu, cảm thấy an tâm hơn trước lời trấn an ấy. “Cảm ơn chị, vì tất cả những gì chị đã làm. Không có chị, tôi không nghĩ chúng ta có thể đi xa tới mức này.”
“Đây là công việc tôi chọn làm vì tôi tin vào nó,” luật sư Hoàng đáp, mỉm cười. “Và tôi tin, những vụ án như thế này, dù khó khăn, chính là lý do khiến nghề luật sư của tôi có ý nghĩa thực sự.”
Rời khỏi văn phòng luật sư Hoàng vào buổi tối muộn, Hải Yến lái xe về nhà mẹ trong một tâm trạng vừa lo lắng vừa tràn đầy hy vọng, sẵn sàng cho ba tuần cuối cùng đầy căng thẳng trước khi phiên toà lịch sử chính thức diễn ra, một phiên toà mà cô biết, sẽ không chỉ quyết định số phận pháp lý của những kẻ đã gây ra biết bao đau khổ, mà còn là dấu mốc quan trọng khép lại một chương đầy biến động trong cuộc đời cô, để mở ra một chương mới, dù chưa biết chính xác nó sẽ mang hình hài ra sao.
Về tới nhà mẹ, cô thấy bà Sáu vẫn còn thức, ngồi đợi cô bên hiên nhà dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ. “Buổi tổng duyệt ổn không con?” bà hỏi, giọng bà đầy quan tâm.
“Rất tốt, mẹ ạ,” Hải Yến đáp, ngồi xuống bên cạnh mẹ. “Con nghĩ mọi người đã sẵn sàng.”
Bà Sáu gật đầu, nhìn ra khoảng sân tối trước nhà, nơi ánh đèn cảm biến mới lắp vẫn im lìm chưa có gì kích hoạt. “Mẹ cũng sẵn sàng,” bà nói, giọng bà chắc nịch. “Ba tuần nữa thôi, phải không con?”
“Vâng, ba tuần nữa,” Hải Yến đáp, nắm lấy tay mẹ. Hai mẹ con ngồi lặng bên nhau một lúc lâu trong đêm tĩnh mịch, không cần thêm lời nào, chỉ có sự hiện diện của nhau là đủ để chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp tới, cho chương cuối cùng và có lẽ cũng là chương quan trọng nhất trong toàn bộ hành trình đòi lại công lý mà họ đã cùng nhau theo đuổi suốt hơn hai tháng rưỡi qua.