Chương 79
Chương 79
Ngày thứ hai của phiên toà tập trung vào những nhân chứng liên quan tới đường dây buôn người, một phần của vụ án mang tính chất nghiêm trọng và đau lòng nhất. Hùng là người đầu tiên được gọi lên, dáng người cậu vẫn còn gầy gò nhưng ánh mắt đã có phần vững vàng hơn nhiều so với những ngày đầu mới được giải cứu.
“Cháu có thể kể lại cho hội đồng xét xử về những gì đã xảy ra với cháu trên tàu cá không?” đại diện Viện Kiểm sát hỏi, giọng ông nhẹ nhàng, thấu hiểu tính chất nhạy cảm của lời khai sắp tới.
Hùng hít một hơi sâu, rồi bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện, giọng cậu run rẩy lúc đầu nhưng dần trở nên vững vàng hơn khi cậu tiếp tục. Cậu kể về việc bị lừa lên tàu với lời hứa hẹn về công việc lương cao, về việc bị giữ giấy tờ, về những người lạ mặt được đưa lên tàu giữa biển, về nỗi sợ hãi và tuyệt vọng suốt những tháng ngày bị giam giữ.
Cả phòng xử án im lặng tuyệt đối khi Hùng kể lại, nhiều người trong số khán giả không kìm được nước mắt trước câu chuyện đau lòng của một chàng trai trẻ đã phải chịu đựng quá nhiều đau khổ. Hải Yến nắm chặt tay Kiên, cả hai cùng lắng nghe với trái tim nặng trĩu.
Khi luật sư bào chữa đứng dậy để chất vấn, ông có phần dè dặt hơn hẳn so với những lần trước, có lẽ nhận ra rằng việc chất vấn gay gắt một nạn nhân trẻ tuổi như vậy có thể gây phản tác dụng nghiêm trọng trước dư luận và hội đồng xét xử.
“Cháu có chắc chắn rằng công ty Đại Dương biết về hoạt động này không, hay chỉ là một số cá nhân hành động độc lập?” luật sư hỏi, cố gắng tìm cách tách bạch trách nhiệm của công ty khỏi hành vi của những cá nhân cụ thể.
“Cháu không biết rõ về cơ cấu công ty,” Hùng đáp thành thật. “Cháu chỉ biết, con tàu đó thuộc đội tàu của Đại Dương, và những người ra lệnh cho cháu và những người khác đều mặc đồng phục của công ty.”
Câu trả lời giản dị nhưng đầy sức nặng ấy khiến luật sư bào chữa không thể tìm ra thêm điểm nào để khai thác, đành kết thúc phần chất vấn sớm hơn dự kiến.
Nhân chứng tiếp theo là đại diện của tổ chức phi chính phủ quốc tế đã hỗ trợ chiến dịch giải cứu các nạn nhân ở nước ngoài, trình bày chi tiết về quá trình xác minh và giải cứu ba trong bốn nạn nhân, cùng với những nỗ lực vẫn đang tiếp diễn để tìm kiếm người thứ tư. Lời khai này, dựa trên tài liệu chính thức và có tính chuyên môn cao, củng cố thêm cho tính hệ thống và quy mô quốc tế của đường dây buôn người.
Buổi chiều, bà Út Phượng được gọi lên, kể lại câu chuyện về cuốn sổ tay bà đã giữ suốt mười năm, về những khoản chi bất minh bà từng ghi chép lại khi còn làm kế toán cho hợp tác xã Kênh Ba. Bà cũng kể lại về vụ giam giữ trái phép mà bà đã trải qua, khi những kẻ trong mạng lưới cố gắng ngăn cản bà trao lại bằng chứng cho Hải Yến.
“Tôi bị giữ trong một kho hàng bỏ hoang suốt nhiều ngày,” bà kể, giọng bà run lên khi nhớ lại trải nghiệm kinh hoàng ấy. “Tôi không biết mình có sống sót được không, nhưng tôi chưa bao giờ hối hận vì đã quyết định trao cuốn sổ đó cho cô Yến.”
Lời khai của bà Út Phượng, kết hợp với hồ sơ điều tra chính thức về vụ giam giữ, tạo thành một bằng chứng mạnh mẽ khác về mức độ tàn nhẫn và sẵn sàng sử dụng bạo lực của mạng lưới tội ác này để bảo vệ bí mật của mình.
Ông Bảy Đúng, nhân chứng cuối cùng của ngày thứ hai, kể lại câu chuyện về việc ông Đỗ Văn Tiến từng tự mình tới ao nuôi của ông để điều tra nguồn nước bị ô nhiễm bất thường, một chi tiết quan trọng góp phần khẳng định thêm về tính cách chính trực và trách nhiệm của ông Tiến, dù ông cũng đã có những sai lầm nhất định trong quá khứ.
Khi ngày thứ hai của phiên toà kết thúc, Hải Yến cảm thấy kiệt sức nhưng cũng tràn đầy một cảm giác tự hào sâu sắc. Từng lời khai, từng bằng chứng được trình bày, đang dần khắc hoạ nên một bức tranh toàn cảnh không thể chối cãi về tội ác đã diễn ra suốt mười năm qua, một bức tranh mà cô và tất cả những người đồng hành đã dày công xây dựng từng mảnh ghép một.
Sau khi phiên toà kết thúc ngày hôm đó, Hải Yến tìm gặp Hùng ngoài hành lang, muốn kiểm tra tình trạng tâm lý của cậu sau khi phải kể lại những trải nghiệm đau đớn trước toà. Cậu ngồi trên một băng ghế, mẹ cậu ngồi bên cạnh, tay bà nắm chặt lấy tay con trai.
“Em ổn không?” Hải Yến hỏi, ngồi xuống cạnh cậu.
“Em ổn,” Hùng đáp, giọng cậu có phần mệt mỏi nhưng cũng nhẹ nhõm. “Nói ra hết mọi chuyện, em cảm thấy như trút được một gánh nặng lớn. Em không còn phải giữ nó trong lòng một mình nữa.”
Mẹ Hùng, giọng bà đầy xúc động, quay sang Hải Yến. “Cảm ơn cô, cô Yến. Nếu không có cô, chúng tôi có lẽ đã không bao giờ tìm lại được con trai mình.”
Hải Yến khiêm tốn đáp lại, khẳng định rằng chính sự kiên cường của Hùng và gia đình mới là điều đáng khâm phục nhất. Cô ở lại trò chuyện thêm một lúc, đảm bảo Hùng cảm thấy được hỗ trợ đầy đủ trước khi cậu và gia đình rời khỏi toà án.
Buổi tối, cả nhóm tụ họp lại như thường lệ, lần này với một không khí trầm lắng hơn sau một ngày đầy những lời khai đau lòng về nạn buôn người. Luật sư Hoàng, dù vẫn giữ được sự chuyên nghiệp, cũng không giấu được sự xúc động trong giọng nói khi tổng kết lại diễn biến của ngày hôm đó.
“Những lời khai hôm nay,” bà nói, “là những lời khai khó khăn nhất, nhưng cũng là những lời khai quan trọng nhất. Chúng đã vẽ nên bức tranh đầy đủ về mức độ tàn nhẫn của tội ác mà chúng ta đang đấu tranh chống lại.”
Kiên, ngồi cạnh Hải Yến, nắm lấy tay cô, cả hai cùng im lặng một lúc lâu, để cho những cảm xúc của một ngày dài đầy nặng nề lắng xuống. “Ngày mai sẽ là ngày quan trọng,” anh nói cuối cùng. “Nghe nói phía công tố sẽ trình bày phần kết luận, và có thể ông Bảo sẽ chính thức đưa ra lời khai của mình trước toà.”
Hải Yến gật đầu, chuẩn bị tinh thần cho một ngày mới đầy thử thách khác, biết rằng phiên toà, dù đã đi được một chặng đường dài, vẫn còn chưa tới hồi kết, và những giờ phút quan trọng nhất, có thể, vẫn còn đang ở phía trước.
Đêm đó, trước khi ngủ, Hải Yến gọi điện cho ông Sơn, người vẫn đang sống trong diện bảo vệ nhân chứng, để hỏi thăm cảm giác của ông sau khi đã hoàn thành phần khai của mình trước toà. Giọng ông vang lên qua điện thoại, có phần nhẹ nhõm hơn hẳn trước đây.
“Tôi cảm thấy như vừa trút bỏ được một gánh nặng đã đè lên vai suốt mười năm,” ông nói. “Dù tôi biết mình sẽ phải chịu trách nhiệm pháp lý cho những gì đã làm, tôi vẫn cảm thấy nhẹ nhõm khi cuối cùng cũng nói ra được sự thật.”
“Con cảm ơn chú, vì tất cả những gì chú đã làm để giúp đưa vụ án này ra ánh sáng,” Hải Yến nói, giọng cô chân thành.
“Con mới là người đáng được cảm ơn,” ông Sơn đáp. “Con đã cho tôi cơ hội để chuộc lại một phần lỗi lầm của mình, điều mà tôi chưa từng dám hy vọng suốt những năm qua sống trong sợ hãi và im lặng.”
Cuộc gọi kết thúc, để lại Hải Yến với một cảm giác phức tạp nhưng cũng đầy ý nghĩa, khi nhận ra, hành trình tìm kiếm công lý của cô không chỉ mang lại sự trừng phạt cho kẻ có tội, mà còn mang lại cơ hội chuộc lỗi và chữa lành cho những con người đã bị cuốn vào vòng xoáy tội ác một cách không hoàn toàn tự nguyện.
Cô nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà quen thuộc, tâm trí vẫn còn vang vọng những lời khai đầy xúc động của một ngày dài. Ngày mai sẽ là một ngày quan trọng khác, và cô cần nghỉ ngơi để có đủ sức lực đối mặt với những gì đang chờ đợi phía trước, khi phiên toà tiến gần hơn tới thời khắc quyết định cuối cùng.
Cô mở điện thoại lần cuối trước khi tắt đèn, đọc lướt qua những dòng bình luận và tin nhắn ủng hộ đã gửi tới cô suốt cả ngày, từ những người quen biết lẫn hoàn toàn xa lạ, những người đã dõi theo hành trình của cô qua các bài viết của Minh Khang và Sarah. Mỗi lời động viên, dù nhỏ bé, đều tiếp thêm cho cô một chút sức mạnh giữa những ngày tháng đầy căng thẳng này.
Cô đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại, và trong khoảnh khắc trước khi chìm vào giấc ngủ, cô thầm cảm ơn tất cả những con người đã cùng cô đi qua chặng đường này — những người thân quen, và cả những người xa lạ đã trở thành một phần không thể thiếu trong câu chuyện về hành trình tìm kiếm công lý mà cô đã và đang tiếp tục theo đuổi, với tất cả sức mạnh và lòng can đảm mà cô có thể có được, cho tới ngày cuối cùng khi sự thật được công nhận trọn vẹn trước pháp luật, khép lại một chương đầy biến động trong cuộc đời của tất cả những con người đã cùng nhau đi qua hành trình này.