Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 64

Chương 64

Trong lúc ông Tám dần hồi phục, cuộc điều tra tài chính do Cục Thuế phối hợp thực hiện theo đề xuất trước đó của luật sư Hoàng bắt đầu mang lại những kết quả đáng kể. Anh trung uý thông báo, họ đã lần ra được một loạt tài khoản ngân hàng liên kết với các công ty vệ tinh, cho thấy dòng tiền luân chuyển phức tạp qua nhiều lớp trung gian trước khi đổ về quỹ đầu tư đăng ký tại Singapore mà ông Vinh kiểm soát.

“Chúng tôi đã xin được lệnh phong toả tạm thời một số tài khoản nghi vấn,” anh nói trong cuộc họp cập nhật với Hải Yến, Kiên và luật sư Hoàng. “Đồng thời, chúng tôi cũng phát hiện một kho lưu trữ hồ sơ giấy tại một nhà kho cũ ở ngoại ô thành phố Cà Mau, đăng ký dưới tên một công ty đã ngừng hoạt động nhưng vẫn nộp phí thuê kho đều đặn suốt mười năm qua.”

Thông tin ấy khiến cả nhóm chú ý ngay lập tức. Một nhà kho được duy trì bí mật suốt cả một thập niên, dù công ty sở hữu đã ngừng hoạt động, chắc chắn không phải ngẫu nhiên — đây có thể chính là nơi cất giữ những hồ sơ nhạy cảm nhất mà những kẻ đứng sau mạng lưới này không muốn tiêu huỷ hoàn toàn, có lẽ để dùng làm đòn bẩy trong trường hợp cần thương lượng hoặc đe doạ lẫn nhau giữa các bên liên quan.

“Chúng tôi đang xin lệnh khám xét chính thức,” anh trung uý nói. “Nhưng quá trình này có thể mất vài ngày, vì cần đủ căn cứ pháp lý vững chắc để tránh bị phía đối phương khiếu nại về thủ tục sau này.”

Hải Yến cảm thấy một sự hồi hộp xen lẫn lo lắng trước viễn cảnh này. Nếu kho lưu trữ ấy thực sự chứa đựng mười năm hồ sơ giao dịch của toàn bộ mạng lưới, đây có thể là bằng chứng quyết định, đủ sức lật đổ toàn bộ đế chế tội ác mà họ đã dày công phanh phui suốt nhiều tháng qua. Nhưng cô cũng hiểu, một phát hiện quan trọng như vậy chắc chắn sẽ không thoát khỏi sự chú ý của phía bên kia, những kẻ có thể sẽ làm bất cứ điều gì để ngăn chặn nó rơi vào tay cơ quan điều tra.

“Chúng ta cần hành động nhanh,” luật sư Hoàng nói, giọng bà khẩn trương. “Nếu họ biết được kho lưu trữ đã bị phát hiện, khả năng cao họ sẽ tìm cách tiêu huỷ toàn bộ hồ sơ trước khi lệnh khám xét được cấp.”

“Chúng tôi đã cử người giám sát kín đáo khu vực đó,” anh trung uý trấn an. “Nếu có bất kỳ dấu hiệu di chuyển hay tiêu huỷ tài liệu nào, chúng tôi sẽ có căn cứ để xin lệnh khẩn cấp ngay lập tức.”

Hai ngày sau, đúng như lo ngại, đội giám sát báo cáo phát hiện một chiếc xe tải nhỏ xuất hiện gần nhà kho vào lúc nửa đêm, có dấu hiệu chuẩn bị di chuyển tài liệu. Đây chính là bằng chứng cấp bách anh trung uý cần để xin lệnh khám xét khẩn cấp, được toà án phê duyệt chỉ trong vài giờ đồng hồ.

Cuộc khám xét diễn ra ngay trong đêm, với sự tham gia của một đội đặc nhiệm được tăng cường. Hải Yến và Kiên, dù không được phép có mặt trực tiếp tại hiện trường, chờ đợi tin tức trong tâm trạng hồi hộp tột độ tại văn phòng luật sư Hoàng, nơi cả nhóm tụ họp để theo dõi diễn biến qua điện thoại.

Gần bốn giờ sáng, anh trung uý gọi điện, giọng anh đầy phấn khích dù đã thức trắng đêm. “Chúng tôi thành công rồi. Kho lưu trữ chứa hàng trăm thùng hồ sơ, bao gồm sổ sách kế toán, hợp đồng, biên bản họp nội bộ, trải dài suốt hơn mười năm hoạt động của mạng lưới. Đây là một kho tàng bằng chứng khổng lồ.”

Tin tức ấy khiến cả nhóm vỡ oà trong niềm vui xen lẫn nhẹ nhõm. “Chúng tôi có bắt được ai không?” Hải Yến hỏi, giọng cô vẫn còn run vì phấn khích.

“Chúng tôi bắt giữ hai người đang có mặt tại hiện trường, có vẻ là nhân viên được cử tới để di chuyển tài liệu,” anh trung uý đáp. “Họ đang được thẩm vấn, hy vọng sẽ cung cấp thêm thông tin về chuỗi chỉ đạo phía trên.”

Buổi sáng hôm đó, khi ánh nắng đầu tiên vừa ló dạng, Hải Yến đứng ngoài văn phòng luật sư Hoàng, nhìn ra con đường vắng vẻ của thị trấn Năm Căn đang dần thức giấc, cảm nhận một niềm hy vọng mãnh liệt chưa từng có kể từ khi bắt đầu hành trình này. Kho hồ sơ vừa được thu giữ có thể chính là mảnh ghép cuối cùng, đủ sức đưa toàn bộ mạng lưới tội ác này ra trước công lý một cách trọn vẹn, không thể chối cãi.

“Chúng ta đã làm được,” cô nói với Kiên, giọng cô nghẹn ngào vì xúc động. “Sau tất cả những gì đã trải qua, chúng ta cuối cùng cũng có trong tay bằng chứng đủ sức lật đổ toàn bộ đế chế của họ.”

Kiên ôm lấy cô, cả hai cùng đứng lặng trong ánh bình minh, để cho niềm vui và sự nhẹ nhõm tràn ngập tâm hồn sau bao tháng ngày đầy gian khó và hiểm nguy đã qua.

Trong những ngày tiếp theo, đội điều tra làm việc không ngừng nghỉ để phân loại và phân tích khối lượng tài liệu khổng lồ thu được từ nhà kho. Hải Yến, dù không được trực tiếp tiếp cận hồ sơ gốc theo đúng quy trình bảo mật điều tra, vẫn được cập nhật thường xuyên về những phát hiện quan trọng qua anh trung uý.

“Chúng tôi tìm thấy sổ sách ghi chép chi tiết các khoản chi ‘xử lý sự cố’ trải dài suốt hơn một thập niên,” anh thông báo sau ba ngày phân tích ban đầu. “Không chỉ liên quan tới vụ hợp tác xã Kênh Ba, mà còn nhiều vụ việc khác ở các tỉnh lân cận, cho thấy đây thực sự là một mô hình hoạt động có hệ thống, được lặp lại nhiều lần với cùng một kịch bản.”

Đặc biệt, trong số hồ sơ thu được, có một tập tài liệu ghi rõ khoản chi trả định kỳ cho một người có mã số nội bộ trùng khớp với những gì Hải Yến đã phát hiện liên quan tới cha mình mười năm trước, xác nhận thêm một lần nữa mối liên hệ trực tiếp giữa vụ án cũ và toàn bộ mạng lưới hiện tại.

“Đây chính là bằng chứng cuối cùng chúng ta cần để yêu cầu xem xét lại toàn bộ bản án của ba tôi,” Hải Yến nói với luật sư Hoàng, giọng cô vừa xúc động vừa quyết tâm. “Không còn là suy luận hay lời kể gián tiếp nữa, mà là bằng chứng giấy trắng mực đen, không thể chối cãi.”

Luật sư Hoàng gật đầu, bắt đầu soạn thảo ngay đơn đề nghị xem xét lại bản án, một quy trình pháp lý phức tạp nhưng giờ đây, với khối lượng bằng chứng khổng lồ vừa thu được, có cơ sở vững chắc hơn bao giờ hết để thành công.

Cùng lúc đó, thông tin về vụ khám xét nhà kho, dù chưa được công bố chính thức, cũng bắt đầu rò rỉ ra ngoài, tạo thêm một làn sóng chấn động mới trong dư luận. Cổ phiếu của một số công ty liên kết với Tập đoàn Miền Duyên Hải trên thị trường không chính thức bắt đầu sụt giảm, một dấu hiệu cho thấy giới đầu tư đang mất dần niềm tin vào tính bền vững của toàn bộ hệ thống doanh nghiệp này.

Ông Bảo, theo những gì bà Hồng nghe được từ các mối quen cũ, đã trở nên gần như biệt tăm khỏi mọi hoạt động công khai của công ty, trong khi các luật sư đại diện vẫn tiếp tục đưa ra những tuyên bố phủ nhận yếu ớt, ngày càng thiếu sức thuyết phục trước khối lượng bằng chứng đang chất chồng lên chống lại họ.

“Tôi nghĩ,” Hải Yến chia sẻ với Kiên vào một buổi tối, khi cả hai cùng nhìn lại chặng đường đã qua, “chúng ta đang tiến rất gần tới hồi kết của phần này trong câu chuyện. Nhưng tôi cũng cảm nhận được, đây có thể chính là lúc họ sẽ phản kháng dữ dội nhất, như một con thú bị dồn vào đường cùng.”

Kiên gật đầu, ánh mắt anh cũng đầy thận trọng. “Chúng ta cần chuẩn bị tinh thần cho mọi khả năng. Nhưng tôi tin, với khối lượng bằng chứng chúng ta đang có, không có phản kháng nào của họ có thể đảo ngược được những gì đã được phanh phui.”

Đêm đó, trước khi ngủ, Hải Yến mở lại cuốn sổ tay của cha, đọc lại dòng chữ cuối cùng ông viết mười năm trước một lần nữa. Lần này, khi đọc, cô cảm nhận một ý nghĩa khác hẳn so với những lần đọc trước đó — không còn là nỗi đau của một bí ẩn chưa được giải đáp, mà là một lời tiên tri đang dần trở thành hiện thực, một lời hứa mà cô, mười năm sau, cuối cùng cũng đang thực hiện trọn vẹn.

“Con sắp làm được rồi, ba à,” cô thì thầm trong bóng tối căn phòng, giọng cô khẽ khàng nhưng đầy quyết tâm. “Chỉ còn một chặng đường ngắn nữa thôi.”

Cô gấp sổ lại, đặt nó cẩn thận lên bàn, rồi tắt đèn, chuẩn bị cho một đêm nghỉ ngơi cần thiết trước khi bước vào giai đoạn có thể là quyết liệt nhất của toàn bộ hành trình, khi cả hai phía đều hiểu rõ, thời điểm quyết định cuối cùng đang tới gần hơn bao giờ hết, một thời điểm mà không ai trong số họ có thể tránh né thêm được nữa, dù họ có chuẩn bị kỹ lưỡng tới đâu đi chăng nữa. Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng khuya vẫn lặng lẽ soi sáng con hẻm nhỏ dẫn ra chợ Năm Căn, như một chứng nhân thầm lặng cho tất cả những gì đã và đang diễn ra tại vùng đất nhỏ bé ven biển này.

Đã sao chép liên kết chương