Đường Tôm Không Có Tên
8 phút đọc

Chương 67

Chương 67

Suốt hai ngày căng thẳng chờ đợi, Hải Yến gần như không thể tập trung vào bất kỳ công việc nào khác ngoài việc theo dõi từng cập nhật nhỏ nhất từ anh trung uý về chiến dịch truy bắt Nguyễn Đăng Hoài tại khu vực biên giới. Cô cố gắng giữ nhịp sinh hoạt bình thường, tới thăm ông Tám đang hồi phục, hỗ trợ luật sư Hoàng hoàn thiện hồ sơ, nhưng tâm trí cô luôn hướng về phía biên giới xa xôi ấy.

Vào một buổi chiều, khi cô đang ngồi cùng Kiên tại quán cà phê quen thuộc, điện thoại cô đổ chuông, số của anh trung uý. Cô bắt máy ngay, tim đập dồn dập.

“Chị Yến,” giọng anh vang lên, khó đoán được cảm xúc qua âm điệu căng thẳng. “Chúng tôi đã tiếp cận được nơi Nguyễn Đăng Hoài đang ẩn náu, một căn nhà nhỏ gần cửa khẩu. Nhưng khi lực lượng chức năng ập vào, ông ta đã không còn ở đó.”

Tim Hải Yến chùng xuống. “Ông ta trốn thoát rồi sao?”

“Chưa hẳn,” anh trung uý đáp nhanh. “Theo dấu vết để lại, ông ta có vẻ vừa rời đi không lâu trước đó, có thể đã nhận được tin báo trước về cuộc truy quét. Chúng tôi đang mở rộng phạm vi tìm kiếm ra các khu vực lân cận, đồng thời phối hợp với lực lượng biên phòng để chặn các ngả đường có thể ông ta sử dụng để vượt biên.”

Tin tức ấy khiến Hải Yến vừa thất vọng vừa lo lắng. Cô nghĩ ngay tới khả năng rò rỉ thông tin mà cả nhóm đã nghi ngờ từ trước, giờ đây dường như đã được xác nhận thêm một lần nữa. “Có ai đó lại báo tin cho ông ta trước,” cô nói, giọng cô đầy bức xúc.

“Chúng tôi cũng nghi ngờ điều đó,” anh trung uý thừa nhận, giọng anh nặng nề. “Và lần này, phạm vi những người biết về địa điểm cụ thể rất hẹp, chỉ trong nội bộ đội đặc nhiệm tham gia chiến dịch. Điều này cho thấy, sự rò rỉ có thể đang xảy ra ở một cấp độ nghiêm trọng hơn chúng tôi từng lo ngại.”

Cuộc gọi kết thúc, để lại Hải Yến và Kiên ngồi lặng trong quán cà phê, không khí xung quanh vẫn ồn ào náo nhiệt như thường lệ, hoàn toàn đối lập với sự căng thẳng đang bao trùm cả hai. “Chúng ta cần tìm ra ai đang rò rỉ thông tin,” Kiên nói, giọng anh nghiêm trọng. “Nếu không, mọi nỗ lực của chúng ta sẽ luôn đi sau một bước.”

Hải Yến gật đầu, đầu óc cô quay cuồng suy nghĩ về khả năng ai trong nội bộ đội đặc nhiệm có thể đang làm việc cho phía bên kia. Đây là một khả năng đáng sợ, không chỉ vì nó cản trở cuộc điều tra, mà còn vì nó cho thấy mức độ ảnh hưởng của mạng lưới tội ác này đã len lỏi sâu tới mức nào vào chính hệ thống được giao nhiệm vụ chống lại nó.

Ba ngày sau, một bước ngoặt bất ngờ xảy ra. Trong quá trình mở rộng điều tra nội bộ, đơn vị an ninh nội chính phát hiện một sĩ quan cấp thấp trong đội đặc nhiệm có những khoản tiền chuyển vào tài khoản không rõ nguồn gốc, trùng khớp thời điểm với các đợt hành động thất bại. Sau khi bị thẩm vấn, người này thừa nhận đã nhận tiền từ một trung gian không rõ danh tính để tiết lộ thông tin về lịch trình hoạt động.

“Đây là một đòn giáng nặng nề vào lòng tin nội bộ,” anh trung uý nói khi thông báo tin này cho Hải Yến, giọng anh vừa nhẹ nhõm vì đã tìm ra nguồn rò rỉ, vừa cay đắng trước sự phản bội từ chính đồng đội của mình. “Nhưng ít nhất, giờ đây chúng tôi có thể loại bỏ được điểm yếu này, đảm bảo các hoạt động tiếp theo được giữ bí mật tuyệt đối.”

“Ông ta có khai ra ai đã trả tiền không?” Hải Yến hỏi.

“Ông ta chỉ biết một số điện thoại liên lạc, không biết danh tính thật,” anh trung uý đáp. “Nhưng chúng tôi đang truy vết số điện thoại đó, hy vọng sẽ dẫn tới thêm manh mối.”

Tin tức này, dù mang theo cả sự nhẹ nhõm lẫn nỗi cay đắng, cũng tiếp thêm cho Hải Yến một niềm tin mới rằng, dù con đường có gập ghềnh, sự thật cuối cùng vẫn luôn tìm được cách để lộ diện, miễn là có đủ những con người kiên trì và chính trực tiếp tục tìm kiếm nó.

Trong lúc chờ đợi kết quả truy vết số điện thoại, Hải Yến quyết định dành thời gian tổng hợp lại toàn bộ những gì đã biết về Nguyễn Đăng Hoài, hy vọng tìm ra một manh mối nào đó có thể giúp dự đoán được bước đi tiếp theo của ông ta. Cô mời Minh Khang tham gia, tận dụng kinh nghiệm điều tra báo chí của anh để phân tích tâm lý và hành vi của một kẻ đang bị truy đuổi gắt gao.

“Những người như ông ta, khi cảm thấy bị dồn vào chân tường, thường có hai lựa chọn,” Minh Khang phân tích, giọng anh trầm ngâm. “Một là liều lĩnh tìm cách vượt biên bằng mọi giá, chấp nhận rủi ro cao. Hai là ẩn náu thật kỹ ở một nơi an toàn trong nước, chờ đợi tình hình lắng xuống trước khi hành động tiếp.”

“Dựa vào những gì chúng ta biết về ông ta,” Kiên nói, “có vẻ ông ta thuộc kiểu người thận trọng, chuyên nghiệp, không dễ hành động liều lĩnh. Có thể ông ta sẽ chọn phương án ẩn náu hơn là mạo hiểm vượt biên ngay lập tức.”

Hải Yến gật đầu đồng tình, cô nhớ lại lời mô tả của ông Ba Đô về cách người đàn ông có sẹo này đàm phán, luôn tính toán kỹ lưỡng, không bao giờ vội vàng. “Nếu đúng vậy, có thể ông ta vẫn đang ở đâu đó trong khu vực, không quá xa, chờ đợi thời cơ thích hợp.”

Cô chia sẻ phân tích này với anh trung uý, người đồng ý mở rộng phạm vi tìm kiếm sang cả những khu vực gần hơn, không chỉ tập trung vào biên giới. Đội điều tra bắt đầu rà soát các địa điểm có thể là nơi ẩn náu tiềm năng: những căn nhà nghỉ dưỡng ít người biết đến, những bất động sản đứng tên công ty vỏ bọc mà họ đã phát hiện qua quá trình điều tra tài chính trước đó.

Hai ngày sau, một manh mối xuất hiện: một trong những bất động sản thuộc sở hữu gián tiếp của mạng lưới, một căn nhà vườn nhỏ nằm khuất trong một khu dân cư yên tĩnh ở ngoại ô thành phố Cà Mau, có dấu hiệu người ở dù không đăng ký tạm trú. Đội trinh sát bí mật giám sát khu vực này suốt hai ngày, xác nhận có một người đàn ông phù hợp với đặc điểm nhận dạng của Nguyễn Đăng Hoài thường xuyên xuất hiện, luôn đi ra ngoài vào những giờ khác nhau để tránh tạo thành quy luật dễ đoán.

“Chúng tôi tin đây chính là nơi ông ta đang ẩn náu,” anh trung uý thông báo, giọng anh đầy quyết tâm. “Lần này, chúng tôi sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, hạn chế tối đa số người biết về kế hoạch để tránh rò rỉ thông tin một lần nữa.”

Hải Yến cảm thấy tim mình đập nhanh hơn trước tin tức này, một sự pha trộn giữa hy vọng và lo lắng khi nghĩ tới khả năng, sau tất cả những gì đã trải qua, họ có thể sắp chạm tới thời khắc quyết định của toàn bộ cuộc điều tra.

Tối đó, cô không thể nào chợp mắt được, tâm trí cứ quay cuồng với hình ảnh về những gì có thể xảy ra trong những giờ tới. Cô nhắn tin cho Kiên, dù biết anh cũng đang trải qua một đêm mất ngủ tương tự.

“Anh nghĩ lần này chúng ta sẽ bắt được ông ta không?” cô nhắn, ngón tay cô run nhẹ trên màn hình điện thoại.

“Tôi hy vọng vậy,” Kiên trả lời gần như ngay lập tức, cho thấy anh cũng đang thức. “Nhưng dù kết quả ra sao, chúng ta đã làm mọi thứ có thể trong khả năng của mình. Chị nên cố gắng nghỉ ngơi, ngày mai sẽ là một ngày dài.”

Hải Yến đặt điện thoại xuống, cố gắng nhắm mắt, nhưng những suy nghĩ vẫn tiếp tục cuộn trào không ngừng. Cô nghĩ tới cha mình, tới tất cả những nạn nhân đã và đang chờ đợi công lý, tới cả chính bản thân cô, người đã trải qua một hành trình dài đầy biến động kể từ ngày đặt chân trở lại Năm Căn. Nếu chiến dịch ngày mai thành công, đây sẽ là bước ngoặt quan trọng nhất kể từ khi mọi chuyện bắt đầu.

Cô cuối cùng cũng thiếp đi trong những giờ đầu tiên của buổi sáng, một giấc ngủ chập chờn đầy những giấc mơ rời rạc về biển cả, về cha cô, về những gương mặt của tất cả những người đã đồng hành cùng cô trên con đường đầy chông gai này.

Cô mơ thấy mình đứng trên bờ biển, gió thổi mạnh, và cha cô đứng cạnh cô, chỉ tay ra phía chân trời xa xăm nơi mặt trời đang mọc. Trong giấc mơ, ông không nói gì, chỉ mỉm cười, một nụ cười bình yên mà cô chưa từng thấy ở ông kể từ những ngày trước khi mọi chuyện sụp đổ. Cô muốn chạy tới ôm ông, nhưng khoảng cách giữa họ dường như không bao giờ thu hẹp lại, dù cô có bước bao nhiêu bước chân.

Cô tỉnh giấc ngay trước khi bình minh thực sự ló dạng, mồ hôi lấm tấm trên trán, tim vẫn còn đập nhanh vì giấc mơ. Cô ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ nơi ánh sáng đầu tiên của ngày mới đang bắt đầu len lỏi qua rèm cửa, và tự nhủ, dù giấc mơ ấy mang ý nghĩa gì, nó cũng là một lời nhắc nhở rằng, cô đang làm tất cả những điều này vì tình yêu, chứ không phải vì hận thù, và điều đó, hơn bất cứ điều gì khác, sẽ dẫn dắt cô đi đúng hướng.

Đã sao chép liên kết chương