Người Vẽ Bùa Giữ Làng
9 phút đọc

Chương 17

Chương 17 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 9 phút đọc

Đêm Trực Cảnh Linh Đài

"Chu Diệp Sương, Cố Thanh Việt — hai con được chọn trực phiên đêm nay tại Cảnh Linh Đài," giáo tập phụ trách lịch trực thông báo vào cuối buổi học chiều, khiến cả lớp xôn xao. Được cử trực tại Cảnh Linh Đài, dù chỉ là phiên trực phụ dưới sự giám sát của một đệ tử nội môn khóa trên, vẫn là một vinh dự hiếm hoi dành cho đệ tử ngoại môn mới nhập môn chưa đầy nửa năm.

"Cậu giỏi thật đấy," Âu Bội Nhi thì thầm, mắt lấp lánh vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị nhẹ. "Tớ nghe nói phải học rất tốt mới được chọn trực ở đó."

Diệp Sương chỉ mỉm cười, trong lòng vừa hồi hộp vừa háo hức trước cơ hội được tận mắt chứng kiến nơi mà Âu Bội Nhi từng mô tả với vẻ đầy huyền bí trong đêm đầu tiên chúng gặp nhau.

*

Con đường dẫn lên Cảnh Linh Đài quanh co qua nhiều bậc thang đá, càng lên cao không khí càng trở nên trong lành, tĩnh lặng, tiếng ồn ào của khu nhà ở đệ tử phía dưới dần tan biến, nhường chỗ cho tiếng gió thổi qua những rặng thông cổ thụ mọc dọc hai bên đường.

Khi tới nơi, Diệp Sương không khỏi trầm trồ trước quang cảnh trước mắt: một đài quan sát hình tròn xây bằng đá xanh, ở giữa đặt một phiến đá lớn màu xám nhạt, bề mặt lấm tấm những đường vân sáng mờ liên tục chuyển động chậm rãi, như dòng nước chảy dưới lớp băng mỏng.

"Đây là đá cảm ứng," người đệ tử nội môn giám sát phiên trực, một thanh niên trầm tính tên gọi khác mà Diệp Sương chưa từng gặp trước đây, giải thích ngắn gọn. "Nó phản ứng trực tiếp với biến động của Linh Mạch bên dưới toàn vùng núi Vân Tiêu. Màu sắc và cường độ ánh sáng của các đường vân cho biết mức độ ổn định."

"Bây giờ nó có màu gì ạ?" Diệp Sương hỏi, chăm chú quan sát.

"Xanh nhạt, ổn định," người giám sát đáp. "Đó là màu bình thường. Nếu chuyển sang vàng, cần báo động nhẹ. Nếu chuyển sang đỏ..." anh ngừng lại, giọng trầm xuống, "...thì phải báo động khẩn cấp ngay lập tức, không được chậm trễ dù chỉ một khắc."

*

Đêm trực trôi qua chậm rãi trong tĩnh lặng. Người giám sát, sau khi hướng dẫn xong các quy tắc cơ bản, lui về góc đài nghỉ ngơi, để lại Diệp Sương và Cố Thanh Việt ngồi cạnh nhau bên phiến đá cảm ứng, nhiệm vụ chính là quan sát và ghi chép những biến động nhỏ theo từng canh giờ.

"Cảm giác thế nào khi ngồi đây?" Diệp Sương hỏi, phá vỡ sự im lặng kéo dài, mắt vẫn không rời khỏi những đường vân sáng đang lững lờ chuyển động trên phiến đá.

"Yên bình," Cố Thanh Việt đáp, giọng trầm ấm khác hẳn vẻ lạnh lùng anh vẫn thể hiện trước đám đông. "Ta thích những nơi yên tĩnh như thế này. Ở kinh đô, mọi thứ luôn ồn ào, luôn có ai đó theo dõi, đánh giá từng hành động của ta."

"Còn ở đây thì sao?"

"Ở đây, ít nhất trong lúc này," anh nói, ánh mắt nhìn lên bầu trời đầy sao, "ta chỉ là một đệ tử trực phiên bình thường, không phải con trai của ai cả."

Diệp Sương im lặng, để những lời ấy lắng đọng trong không khí tĩnh mịch của đêm núi cao. "Tôi cũng thích cảm giác này," nó nói khẽ. "Ở đây, không ai nhìn tôi như một đứa trẻ nhà quê may mắn được tiến cử. Chỉ có tôi, anh, và những đường vân sáng kia."

Cố Thanh Việt quay sang nhìn nó, ánh mắt trong bóng tối lấp lánh phản chiếu ánh sáng mờ từ phiến đá cảm ứng. "Ngươi không phải may mắn. Ngươi xứng đáng với vị trí của mình, hơn bất cứ ai ta từng gặp ở đây."

Câu nói giản dị nhưng chân thành ấy khiến tim Diệp Sương đập nhanh hơn một nhịp, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực mà nó chưa từng trải nghiệm trước đây theo cách này.

*

Giữa đêm, khi cả hai đang mải trò chuyện, một đường vân trên phiến đá cảm ứng bỗng nhấp nháy sáng hơn thường lệ trong chốc lát, chuyển từ xanh sang một sắc vàng nhạt thoáng qua rồi lại trở về bình thường ngay sau đó.

"Cái đó..." Diệp Sương bật dậy, chỉ vào phiến đá, giọng căng thẳng.

Cố Thanh Việt cũng đã nhận ra, nhắm mắt tập trung cảm nhận. "Một dao động nhỏ, thoáng qua. Có lẽ không đáng lo, nhưng lạ là hướng của nó..." anh mở mắt, gương mặt thoáng chút bối rối, "...dường như đến từ chính khu vực gần đây, không phải từ xa như những dao động bình thường ta vẫn cảm nhận được."

Người giám sát, nghe tiếng động, vội chạy tới kiểm tra, nhưng khi tới nơi, phiến đá đã trở lại trạng thái ổn định hoàn toàn, không còn dấu hiệu bất thường nào.

"Có lẽ chỉ là nhiễu động tạm thời," anh nhận định sau khi xem xét kỹ lưỡng, dù giọng nói không giấu được chút lo lắng. "Ta sẽ ghi lại vào sổ trực, báo cáo lên trưởng lão phụ trách vào sáng mai để kiểm tra thêm."

Diệp Sương và Cố Thanh Việt nhìn nhau, cả hai đều cảm nhận được một sự bất an mơ hồ, dù không ai nói ra thành lời. Đây là lần đầu tiên kể từ khi lên núi, Diệp Sương chứng kiến tận mắt một dấu hiệu bất thường ngay tại nơi vốn được xem là ổn định nhất Cửu Vân.

*

Buổi trực kết thúc khi trời gần sáng, Diệp Sương và Cố Thanh Việt cùng đi bộ xuống các bậc thang đá, không khí giữa hai người có phần trầm lắng hơn sau sự cố nhỏ vừa xảy ra.

"Anh nghĩ đó là gì vậy?" Diệp Sương hỏi, phá vỡ im lặng.

"Ta không chắc," Cố Thanh Việt đáp thành thật. "Nhưng cảm giác của ta lúc đó rất lạ, như thể có một nhịp đập nhỏ, chỉ một khoảnh khắc, rồi biến mất ngay. Ta chưa từng cảm nhận điều gì tương tự trước đây, kể cả khi luyện tập cảm nhận những dao động ở xa."

Cả hai im lặng bước tiếp, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ riêng, cho tới khi tới trước cửa khu nhà ở, nơi họ phải chia tay để về phòng riêng của mình.

"Cảm ơn vì đêm nay," Diệp Sương nói, ngập ngừng một chút trước khi thêm, "dù có phần lo lắng, nhưng tôi vẫn thấy đây là một trong những đêm đáng nhớ nhất từ khi tôi lên núi."

Cố Thanh Việt khẽ gật đầu, một nụ cười mờ nhạt thoáng qua trên gương mặt mệt mỏi vì thức trắng đêm. "Ta cũng vậy," anh nói, rồi quay người bước đi, để lại Diệp Sương đứng đó, lòng vẫn còn vương vấn cả sự ấm áp của khoảnh khắc thân mật lẫn nỗi bất an mơ hồ về những gì vừa chứng kiến trên đỉnh Cảnh Linh Đài.

*

Diệp Sương chỉ kịp chợp mắt vài canh giờ trước khi phải có mặt ở buổi học sáng, đôi mắt còn thâm quầng vì thiếu ngủ. Khi bước vào sân luyện, nó nhận ra ngay có gì đó không ổn — vài đệ tử đứng túm tụm gần bàn đá của nó, cười khúc khích, né tránh ánh mắt khi thấy nó tới gần.

Tới nơi, Diệp Sương phát hiện toàn bộ dụng cụ vẽ bùa của mình đã bị xáo trộn lộn xộn, bút lông bị bôi đầy mực lem nhem không thể dùng được, còn tệ hơn, tấm giấy ghi chép công thức pha mực lai mà nó dày công thử nghiệm suốt mấy tuần qua đã bị xé nát, vứt vương vãi khắp nền đất.

"Ai làm chuyện này?" nó hỏi, giọng run lên vì tức giận lẫn đau lòng, cúi xuống nhặt từng mảnh giấy vụn.

Không ai trả lời, nhưng ánh mắt của vài đệ tử vô tình liếc về phía góc sân, nơi Ngụy Bá Tuân đang đứng cùng nhóm bạn thân, khuôn mặt cố tỏ ra dửng dưng nhưng khóe miệng lại giấu một nụ cười đắc ý khó che giấu.

"Ngươi làm phải không?" Diệp Sương bước tới, giọng vẫn còn run nhưng ánh mắt đã cứng rắn hẳn lên.

"Ta không biết ngươi đang nói gì," Ngụy Bá Tuân nhún vai, giả vờ ngơ ngác, nhưng không giấu được ánh mắt khoái trá. "Có lẽ đồ đạc của ngươi tự bừa bộn thôi, ai bảo ngươi lúc nào cũng bận rộn chạy theo mấy thứ không chính thống."

Diệp Sương siết chặt nắm tay, cố kìm nén cơn giận đang trào dâng, nhưng trước khi nó kịp nói thêm gì, sư tỷ Chung Nhã Trúc đã xuất hiện, nét mặt nghiêm khắc quét qua toàn bộ hiện trường.

"Ai làm chuyện này, tự giác nhận, ta sẽ báo cáo nhẹ nhàng hơn với giáo tập kỷ luật," cô lên tiếng, giọng đanh thép. "Nếu ta phải tự điều tra ra, hình phạt sẽ nặng hơn nhiều."

Không ai lên tiếng, và dù ai cũng ngầm hiểu kẻ chủ mưu là ai, không có bằng chứng trực tiếp nào để buộc tội Ngụy Bá Tuân. Chung Nhã Trúc thở dài, quay sang giúp Diệp Sương thu dọn lại đống hỗn độn, ánh mắt đầy áy náy.

"Ta xin lỗi, ta không bảo vệ em được tốt như ta mong muốn," cô nói khẽ. "Nhưng đừng để chuyện này làm em nản lòng. Công thức em thử nghiệm, em vẫn còn nhớ trong đầu, đúng không? Giấy có thể xé, nhưng những gì em học được, không ai xé đi được."

Diệp Sương gật đầu, cố nuốt xuống cơn ấm ức, ngước nhìn về phía Ngụy Bá Tuân đang bỏ đi cùng đám bạn, lòng thầm nhủ rằng cuộc chiến âm thầm này, dù chưa ai muốn gọi tên nó thành lời, có lẽ sẽ còn kéo dài lâu hơn nó từng tưởng tượng.

Khi tin tức về vụ việc lan tới tai Âu Bội Nhi vào giờ nghỉ trưa, cô bạn giận dữ tới mức suýt xông thẳng tới chỗ Ngụy Bá Tuân đòi hỏi tội, chỉ bị Diệp Sương kéo lại kịp thời.

"Đừng làm vậy," Diệp Sương nói, giọng đã bình tĩnh lại phần nào sau vài giờ. "Không có bằng chứng, làm ầm lên chỉ khiến mọi chuyện thêm rắc rối, mà chưa chắc đã đòi lại được công bằng."

"Nhưng cậu không giận sao?" Âu Bội Nhi hỏi, vẫn còn hậm hực.

"Tớ giận chứ," Diệp Sương thừa nhận, "nhưng tớ nhớ lại công thức mình đã thử nghiệm, viết lại được gần hết vào tối nay. Mất công một chút, nhưng không phải mất hết."

Âu Bội Nhi nhìn bạn, ánh mắt vừa khâm phục vừa xót xa. "Cậu mạnh mẽ hơn tớ tưởng nhiều đấy."

"Tớ chỉ không muốn để nó thấy mình gục ngã thôi," Diệp Sương nói, cố nở một nụ cười dù trong lòng vẫn còn âm ỉ nỗi ấm ức, và cả một linh cảm mơ hồ rằng, giữa những va chạm nhỏ nhặt thường ngày này với Ngụy Bá Tuân, còn có điều gì đó sâu xa hơn đang dần hình thành, một mầm mống mâu thuẫn mà có lẽ sẽ còn lớn lên theo năm tháng, vượt xa khỏi phạm vi của một cuốn sổ công thức bị xé nát.

Đã sao chép liên kết chương