Người Vẽ Bùa Giữ Làng
8 phút đọc

Chương 7

Chương 7 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Sinh Nhật Cái Mận

Suốt hai tuần sau chuyến đi chợ Lam Thủy, thôn Tùng Lĩnh sống trong một bầu không khí kỳ lạ — không hẳn là hoảng loạn, nhưng cũng không còn là sự yên bình vô tư như trước. Đêm nào cũng có ít nhất một nhà báo gia súc giật mình thức giấc, sương mù xuất hiện thất thường ngay cả giữa trưa nắng gắt, và người già trong làng bắt đầu tụ tập bàn tán nhiều hơn ở sân đình mỗi tối, giọng thì thầm nhưng không giấu được vẻ lo âu.

Diệp Sương, giờ đây gần như ngày nào cũng tới xưởng giấy của ông Tám Mực, không chỉ vào buổi sáng như trước mà cả buổi chiều, đôi khi tới tận tối muộn. Ông dạy nó cách pha mực nhanh trong tình huống khẩn cấp — không phải cách pha cầu kỳ, ngâm ủ nhiều ngày như mực thường dùng, mà một công thức rút gọn dùng tro bếp còn nóng, phèn chua nghiền vội, và một loại nhựa cây đặc biệt mọc quanh khu rừng thưa gần làng, có thể trộn xong trong vài khắc mà vẫn giữ được phần lớn hiệu lực.

"Con nhớ kỹ tỷ lệ này," ông dặn đi dặn lại, "ba phần tro, một phần phèn, nửa phần nhựa cây. Nhiều tro quá thì mực đặc, khó đi nét mượt. Nhiều nhựa quá thì mực loãng, bùa không giữ được lâu."

Diệp Sương gật đầu, ghi nhớ từng chi tiết, tay thực hành pha đi pha lại hàng chục lần cho tới khi có thể làm được trong bóng tối mà không cần nhìn, chỉ dựa vào cảm giác qua đầu ngón tay.

Nhưng giữa những ngày căng thẳng ấy, vẫn có một ngày mà cả nhóm bạn nhỏ nhất quyết không để nó trôi qua trong lo âu: sinh nhật cái Mận.

*

"Tao không muốn tổ chức gì lớn đâu," cái Mận nói, có phần ngại ngùng, khi thằng Mộc và Diệp Sương kéo tới nhà nó từ sáng sớm, tay xách theo vài thứ lặt vặt.

"Ai bảo mày phải tổ chức lớn," thằng Mộc cười toe toét, đặt xuống một giỏ ổi vừa hái trộm được từ vườn nhà bác Tư Đàng — dĩ nhiên có xin phép đàng hoàng, nhưng nó vẫn thích kể lại như thể mình vừa làm một phi vụ liều lĩnh. "Bọn tao chỉ mang ít đồ ăn qua, ngồi chơi với mày một buổi thôi. Có gì đâu mà phải lớn."

Diệp Sương mỉm cười, đưa ra một gói nhỏ bọc trong lá chuối. "Của tao đây."

Cái Mận mở ra, bên trong là một mảnh giấy vỏ cây nhỏ, trên đó Diệp Sương vẽ một hình bông hoa cách điệu bằng những nét mực mảnh mai, xung quanh điểm thêm vài chấm nhỏ như những hạt sương đọng trên cánh hoa.

"Đây có phải bùa gì không?" cái Mận hỏi, mắt sáng lên tò mò.

"Không phải bùa đâu," Diệp Sương lắc đầu, cười. "Tao chỉ vẽ chơi thôi, vì tao biết mày thích hoa. Nhưng..." nó ngập ngừng một chút, "...tao có lồng vào đó một chút, giống như hộ phù nhỏ xíu ấy, để mày ngủ ngon hơn, đỡ mộng mị hơn trong mấy đêm gần đây."

Cái Mận ôm chặt lấy Diệp Sương, giọng nghẹn lại. "Cảm ơn mày. Tao thích lắm."

Cả ba đứa ngồi quây quần trong sân nhà cái Mận cả buổi sáng, ăn ổi, kể chuyện, cười đùa như những đứa trẻ bình thường khác trong làng — không nhắc gì tới sương lạ, tới gia súc hoảng loạn, tới câu chuyện ông Tuất kể về trấn lớn bị tàn phá. Đó là một sự lảng tránh có chủ đích, dù không ai nói ra thành lời, như thể cả ba đều ngầm hiểu rằng chúng cần một buổi sáng như thế này, một buổi sáng được là trẻ con trọn vẹn, trước khi phải đối diện với bất cứ điều gì đang chờ đợi phía trước.

"Này, tao đố hai đứa," thằng Mộc nói, miệng còn nhai dở miếng ổi, "lớn lên tao sẽ làm thợ mộc giỏi nhất trấn Lam Thủy, đóng được cả thuyền lớn. Còn hai đứa mày, lớn lên làm gì?"

"Tao sẽ mở một tiệm vải to nhất chợ," cái Mận đáp ngay không cần suy nghĩ, "to hơn cả tiệm nhà bác Năm bây giờ, có đủ loại vải màu, ai cũng phải tới mua."

Cả hai quay sang nhìn Diệp Sương, chờ đợi. Nó ngập ngừng một lúc, tay vô thức xoa xoa ngón cái vào lòng bàn tay, chỗ vẫn hay dính mực.

"Tao không biết," nó nói thật lòng. "Tao chỉ nghĩ, dù sau này làm gì, tao cũng muốn tiếp tục vẽ. Không phải để khoe khoang gì, chỉ là... tao muốn khi ai đó cần, tao có thể vẽ ra thứ gì đó giúp được họ."

"Nghe nghiêm túc quá," thằng Mộc trêu, ném vỏ ổi về phía nó, nhưng ánh mắt nó thoáng chút gì đó trân trọng khác hẳn vẻ đùa cợt thường ngày. "Nhưng tao tin mày làm được. Từ hồi con mèo nhà bác Cả Kiệm ngủ ba ngày, tao đã biết mày không phải đứa bình thường rồi."

"Đừng nhắc chuyện đó nữa," Diệp Sương nhăn mặt, nhưng không giấu được nụ cười. "Tao vẫn còn thấy ngại mỗi lần đi ngang nhà bác ấy."

Cả ba cười ồ lên, tiếng cười trong trẻo vang khắp góc sân nhỏ, xua tan phần nào không khí nặng nề đã âm ỉ trong làng suốt hai tuần qua.

*

Buổi chiều, mẹ cái Mận làm một mâm cơm nhỏ mời thêm vài người hàng xóm, trong đó có bà Chín Lài và ông Tám Mực. Không khí ấm cúng, tiếng cười nói rộn ràng, ánh nắng chiều nhuộm vàng cả sân nhà. Diệp Sương ngồi giữa đám đông, nhìn quanh những gương mặt quen thuộc — bà Chín Lài đang trò chuyện rôm rả với mẹ cái Mận, ông Tám Mực nhấp chén rượu nhỏ cùng vài ông già khác, thằng Mộc đang tranh nhau miếng thịt gà cuối cùng với một đứa trẻ hàng xóm — và trong lòng nó dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường, gần như muốn khắc ghi trọn vẹn khoảnh khắc này vào trí nhớ.

"Con đang nghĩ gì mà cười một mình vậy?" bà Chín Lài hỏi, nhận ra ánh mắt xa xăm của Diệp Sương.

"Cháu chỉ thấy vui thôi ạ," nó đáp thật lòng. "Cháu ước gì ngày nào cũng như hôm nay."

Bà Chín Lài xoa đầu nó, ánh mắt thoáng chút gì đó khó tả — vừa trìu mến, vừa như đang cố ghi nhớ khoảnh khắc này cho riêng mình, như thể bà cũng có một linh cảm mơ hồ rằng những ngày bình yên như thế này sẽ không còn nhiều nữa.

"Ước gì được vậy thì tốt," bà nói khẽ, rồi quay đi tiếp tục câu chuyện dang dở với mẹ cái Mận, để giấu đi khóe mắt bỗng dưng cay cay không rõ vì sao.

Ông Tám Mực, ngồi cách đó không xa, cũng đưa mắt nhìn Diệp Sương một lúc lâu, rồi quay sang người ngồi cạnh, một ông già khác trong xóm, hạ giọng trò chuyện. "Ông thấy con bé nhà bà Chín dạo này thế nào?"

"Lớn nhanh quá," ông già kia đáp, gật gù. "Mới ngày nào còn bé tí, giờ đã ra dáng thiếu nữ rồi. Nghe đâu ông dạy nó vẽ vời gì đó phải không?"

"Ừ," ông Tám Mực đáp, không muốn nói thêm chi tiết, chỉ mỉm cười mơ hồ, ánh mắt vẫn dõi theo bóng dáng nhỏ bé đang cười đùa cùng lũ bạn giữa sân, lòng thầm nghĩ không biết còn bao lâu nữa những buổi chiều bình dị thế này sẽ còn giữ được nguyên vẹn.

Bữa cơm kéo dài tới khi trời nhá nhem tối, tiếng cười nói dần lắng xuống nhường chỗ cho những câu chuyện phiếm nhẹ nhàng hơn giữa người lớn, trong khi đám trẻ con tranh thủ chơi trò trốn tìm quanh đống rơm sau vườn, tiếng reo hò lẫn trong ánh đèn dầu bắt đầu được thắp lên từng nhà một khi bóng tối buông xuống.

*

Tối muộn, khi bữa tiệc nhỏ đã tàn, Diệp Sương cùng ông Tám Mực đi bộ về nhà qua con đường làng vắng người, ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên đỉnh Vân Tiêu xa xa.

"Ông này," nó lên tiếng, phá vỡ sự im lặng, "ông có nghĩ mọi chuyện sẽ ổn không ạ? Cái cảm giác sương lạ, gia súc hoảng loạn đó?"

Ông Tám Mực đi chậm lại, suy nghĩ một lúc mới trả lời. "Ta không biết, con ạ. Ta chỉ biết một điều: dù chuyện gì xảy ra, con đã chuẩn bị tốt hơn rất nhiều so với hầu hết mọi người trong làng này. Đó không phải điều gì đáng để tự hào quá mức, nhưng cũng không phải điều để con phải giấu giếm hay xấu hổ."

"Cháu không giấu ạ. Chỉ là cháu sợ, nếu có chuyện gì xảy ra thật, cháu sẽ không đủ giỏi để giúp được ai."

Ông Tám Mực dừng hẳn lại, quay sang nhìn thẳng vào mắt Diệp Sương, giọng nghiêm túc hiếm thấy. "Con nghe ta nói này. Không ai — kể cả những trưởng lão giỏi nhất Tông Vân Các — có thể chắc chắn mình đủ giỏi để cứu được tất cả mọi người trong mọi tình huống. Cái quan trọng không phải là con giỏi tới mức nào, mà là con có sẵn sàng cố gắng hết sức mình hay không, ngay cả khi biết mình có thể không cứu được hết. Đó mới là điều thực sự đáng để con tự hào, dù kết quả ra sao."

Diệp Sương im lặng, để những lời ấy thấm sâu vào lòng, rồi gật đầu, nắm chặt tay ông một lúc trước khi hai ông cháu tiếp tục bước đi trong bóng đêm, dưới ánh trăng lưỡi liềm mờ nhạt, không ai biết rằng chỉ vài ngày nữa thôi, những lời dặn dò tối nay sẽ được thử thách theo cách khắc nghiệt nhất mà cả hai chưa từng hình dung tới.

Về tới nhà, Diệp Sương nhìn lại lá hộ phù treo ở đầu giường, nét mực vẫn còn giữ nguyên độ đậm như ngày mới vẽ. Nó đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim mình đập đều đặn, rồi leo lên giường, kéo chăn đắp, cố gắng chìm vào giấc ngủ dù trong lòng vẫn còn vương vấn một nỗi bất an không tên, giống hệt cảm giác nó từng có trong khu rừng thưa hôm đi chợ cùng bà Chín Lài.

Đã sao chép liên kết chương