Chương 8
Chương 8 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng
Đêm Cổng Làng Rách Toạc
Tiếng chó sủa dữ dội đánh thức Diệp Sương giữa đêm khuya, không phải kiểu sủa báo động thông thường mà là một âm thanh the thé, hoảng loạn, như thể lũ chó trong làng đang cùng lúc chứng kiến một điều gì đó khủng khiếp.
Nó bật dậy khỏi giường, tim đập thình thịch, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng đêm ấy nhợt nhạt khác thường, bị che phủ bởi một lớp sương dày đặc bò lan từ phía rừng thưa về phía làng, đặc quánh đến mức gần như có thể nhìn thấy nó cuộn xoáy trong không trung.
"Bà ơi!" nó lay gọi bà Chín Lài đang ngủ ở giường bên.
Bà Chín Lài tỉnh giấc ngay lập tức, có lẽ vì bà cũng đã ngủ không yên suốt mấy đêm qua. Bà nhìn ra ngoài, gương mặt lập tức tái mét.
"Đất đang trở mình," bà nói, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. "Con mặc áo ấm vào, nhanh lên."
Ngoài kia, tiếng người la hét bắt đầu vang lên khắp xóm, xen lẫn tiếng chiêng trống báo động dồn dập từ phía đình làng. Diệp Sương vội vàng mặc áo, tay run run với lấy lá hộ phù treo ở đầu giường, nhét vào trong người, rồi cùng bà Chín Lài chạy ra ngoài.
Cảnh tượng trước mắt khiến cả hai chết sững một khoảnh khắc: từ phía cổng làng, một luồng ánh sáng xanh lục kỳ dị đang bùng lên, và giữa lớp sương mù dày đặc, một bóng hình khổng lồ đang vùng vẫy, gầm rú — một con yêu thú với thân hình lai giữa sói và một loài chim săn mồi, lông vũ đen tuyền xen lẫn lớp da sần sùi, đôi mắt đỏ rực như than hồng, đang húc thẳng vào cánh cổng gỗ chắc chắn của làng.
*
"Trai tráng theo tôi!" Lý trưởng Đoài hét lớn, tay cầm một cây gậy tre vót nhọn, dẫn đầu một nhóm đàn ông chạy về phía cổng làng, gương mặt ai nấy đều tái nhợt nhưng vẫn cố gắng giữ vững tinh thần.
Diệp Sương nhìn theo, thấy ông Tám Mực cũng đang vội vã chạy ra từ hướng xưởng giấy, tay ôm một chồng giấy vỏ cây và bình mực, gương mặt căng thẳng.
"Ông!" nó gọi lớn, chạy về phía ông bất chấp bà Chín Lài đang cố giữ tay nó lại.
"Sương, đừng ra đó!" bà Chín Lài hét lên, nhưng con bé đã vùng khỏi tay bà, chạy về phía cổng làng, nơi đám đông đang hỗn loạn.
Khi tới gần, nó thấy rõ hơn: cánh cổng gỗ đã bị húc nứt một mảng lớn, và lá trấn phù cũ kỹ treo trên thanh xà ngang, thứ đáng lẽ phải phát sáng lên để trấn áp con yêu thú, chỉ le lói một chút ánh sáng yếu ớt rồi tắt lịm, như một ngọn nến gần cạn dầu trước cơn gió lớn.
"Bùa không có tác dụng!" ai đó hét lên trong đám đông, giọng đầy tuyệt vọng.
Con yêu thú, như thể cảm nhận được sự bất lực của con người, càng gào rú dữ dội hơn, húc thêm một cú mạnh khiến cánh cổng rách toạc thêm một mảng lớn, gỗ vụn văng tung tóe. Vài người đàn ông cầm gậy xông lên định chặn nó lại, nhưng bị hất văng ra như những con búp bê vải, ngã lăn trên mặt đất, có người bất tỉnh ngay tại chỗ.
"Lùi lại! Tất cả lùi lại!" Lý trưởng Đoài hét lớn, gương mặt ông giờ trắng bệch, cây gậy tre trong tay run rẩy không còn chút tự tin nào của một người đứng đầu làng.
*
Diệp Sương đứng chết trân giữa dòng người đang hoảng loạn tháo chạy, mắt dán chặt vào con yêu thú đang xé toạc phần còn lại của cánh cổng, chuẩn bị xông thẳng vào trong làng. Nó nhìn thấy một đứa trẻ nhỏ, con của một gia đình sống gần cổng làng, đang đứng chôn chân giữa đường, quá sợ hãi để chạy, ngay trên đường lao tới của con yêu thú.
Không kịp nghĩ ngợi gì thêm, nó lao tới, không phải để cứu đứa trẻ bằng sức lực — nó biết mình không đủ sức làm điều đó — mà vì một bản năng còn mạnh hơn cả nỗi sợ đang xâm chiếm.
"Ông Tám!" nó hét lên, "mực! Cho cháu mực!"
Ông Tám Mực, đang đứng gần đó, không kịp hỏi han gì, ném ngay bình mực khẩn cấp ông luôn mang theo về phía nó. Nhưng chiếc bình rơi xuống đất giữa cơn hỗn loạn, vỡ tan, mực đen tràn ra nền đất ẩm ướt.
Trong khoảnh khắc ấy, khi con yêu thú đã lao qua khung cổng đổ nát, chỉ còn cách đứa trẻ chưa đầy mười bước chân, Diệp Sương không còn thời gian để tìm bút, tìm mực đúng cách nữa. Nó quỳ sụp xuống, hai tay vục thẳng vào vũng mực đen loang trên nền đất trộn lẫn với tro bụi và bùn đất, và bằng chính mười đầu ngón tay run rẩy, nó vẽ.
Không phải những nét vẽ nó đã luyện tập hàng trăm lần trên giấy vỏ cây. Đây là thứ gì đó khác — nhanh hơn, bản năng hơn, như thể tay nó không còn thuộc về nó nữa mà thuộc về một dòng chảy nào đó lớn lao hơn đang mượn nó để hiện hình. Những đường nét đen loang trên nền đất, đan xen chồng chéo thành một hình dạng phức tạp mà chính nó cũng không kịp nhận ra mình đang vẽ gì, chỉ biết tay mình đang chuyển động theo một nhịp điệu không thể cưỡng lại.
Một luồng sáng trắng bạc bùng lên từ nền đất, bao trùm lấy đứa trẻ đang đứng chết lặng, tạo thành một vòng tròn ánh sáng ngăn cách nó với con yêu thú đang lao tới.
*
Con yêu thú húc thẳng vào vòng ánh sáng, phát ra một tiếng gầm đau đớn, thân hình nó bị hất bật ngược trở lại, lăn mấy vòng trên mặt đất trước khi gượng dậy, lảo đảo, đôi mắt đỏ rực giờ đây lộ rõ vẻ hoang mang hơn là hung hãn.
Nhưng cái giá của phép màu ấy hiện rõ ngay lập tức: Diệp Sương cảm thấy một cơn chóng mặt dữ dội ập tới, như thể toàn bộ sức lực trong người nó vừa bị rút cạn chỉ trong một khoảnh khắc. Nó ngã quỵ xuống nền đất, tai ù đi, mắt hoa lên, chỉ kịp nhìn thấy bóng ông Tám Mực lao tới đỡ lấy nó trước khi bóng tối ập xuống hoàn toàn.
Trong cơn mơ hồ nửa tỉnh nửa mê, nó còn nghe thấy tiếng người la hét, tiếng con yêu thú gầm rú dữ dội hơn khi vài người đàn ông trong làng, được tiếp thêm can đảm bởi vòng ánh sáng vừa xuất hiện, xông lên dùng gậy tre và giáo mác đã cũ kỹ tấn công dồn dập vào nó. Nó nghe cả tiếng một người nào đó hét lên đau đớn — không phải con yêu thú, mà là một người trong làng, bị vuốt của nó cào trúng trong lúc hỗn chiến.
Vòng ánh sáng bảo vệ đứa trẻ vẫn giữ vững, nhưng nó không đủ sức lan rộng ra bảo vệ cả làng, không đủ sức ngăn con yêu thú hoàn toàn — nó chỉ đủ sức trì hoãn, đủ sức cho người làng thêm vài khắc quý giá để tập hợp lại, để những người đàn ông dũng cảm nhất cuối cùng cũng dồn được con yêu thú, bị thương nặng vì trận đánh, tháo chạy trở lại vào màn sương dày đặc nơi nó xuất hiện.
*
Khi Diệp Sương tỉnh lại, trời đã gần sáng. Nó nằm trên chiếc chõng tre quen thuộc trong nhà mình, bà Chín Lài ngồi bên cạnh, gương mặt hốc hác vì thức trắng đêm, đôi mắt đỏ hoe.
"Con tỉnh rồi," bà thở phào, nắm chặt tay nó.
"Đứa trẻ đó... nó có sao không ạ?" Diệp Sương hỏi ngay, giọng khàn đặc.
"Nó không sao, nhờ con," bà Chín Lài đáp, giọng run run. "Nhưng..." bà ngập ngừng, không muốn nói tiếp.
"Nhưng sao ạ?" Diệp Sương cố ngồi dậy, dù toàn thân vẫn còn rã rời.
"Có người bị thương nặng," bà Chín Lài cuối cùng cũng nói, giọng trầm xuống. "Chú Sáu, người xông lên đánh con yêu thú lúc nó lồng lộn nhất. Vết cào trên vai chú ấy sâu lắm, ta đã cố cầm máu, băng bó hết sức có thể, nhưng..."
Bà không nói hết câu, nhưng Diệp Sương hiểu. Nó nằm lặng người, nước mắt trào ra không kiểm soát được, không phải vì mệt mỏi, mà vì một cảm giác tội lỗi nặng nề đè lên ngực — nó đã cứu được một đứa trẻ, nhưng nó không đủ sức để cứu tất cả mọi người, và ai đó đã phải trả giá cho khoảng trống ấy.
"Con đã làm rất tốt rồi," bà Chín Lài nói, ôm chặt lấy nó, giọng vừa nghẹn ngào vừa kiên định. "Không ai có thể cứu được tất cả, Sương ạ. Con đã cứu được một mạng người, đã ngăn được điều tồi tệ hơn nhiều lần xảy ra. Đừng để nỗi buồn vì những gì con không làm được che mờ đi những gì con đã làm được."
Diệp Sương không trả lời, chỉ khóc, những giọt nước mắt lăn dài trong ánh sáng nhạt nhòa của buổi bình minh đang lên, trong khi ngoài kia, cả thôn Tùng Lĩnh vẫn còn ngổn ngang dấu vết của một đêm không ai trong làng có thể quên được.
Một lúc sau, ông Tám Mực bước vào, dáng đi chậm chạp, nặng nề hơn hẳn ngày thường, hai bàn tay vẫn còn dính vệt mực đen khô cứng chưa kịp rửa. Ông ngồi xuống bên giường, nhìn Diệp Sương một lúc lâu không nói gì, rồi mới cất tiếng, giọng khàn đặc vì đã hét khản cổ trong đêm hỗn loạn.
"Con biết con đã làm gì đêm qua không?" ông hỏi, không phải trách móc, mà là một câu hỏi thực sự, đầy kinh ngạc lẫn lo lắng.
"Cháu... cháu không nhớ rõ nữa," Diệp Sương đáp, giọng vẫn còn run. "Cháu chỉ nhớ cháu vục tay vào mực, rồi mọi thứ mờ dần."
"Con vẽ bằng tay không, không bút, không theo bất cứ nét nào ta từng dạy," ông nói, ánh mắt vừa sợ hãi vừa có gì đó gần như kính nể. "Ta đã dạy con vẽ bùa được ba năm nay, nhưng chưa từng thấy con vẽ ra thứ gì mạnh như thế. Nếu ta không tận mắt chứng kiến, ta sẽ không tin nổi."
"Cháu làm sai điều gì phải không ạ?" nó hỏi, giọng lo lắng.
"Không," ông lắc đầu ngay, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nó, vẫn còn vương chút vệt mực đen chưa rửa sạch hết dưới móng tay. "Con không làm sai. Con chỉ vừa cho ta thấy rằng cái tài con có, nó lớn hơn rất nhiều so với những gì cả ta lẫn con từng tưởng tượng. Điều đó vừa là niềm an ủi, vừa khiến ta lo lắng hơn bao giờ hết."
Bà Chín Lài siết chặt tay Diệp Sương hơn, như muốn giữ nó lại thật chắc, thật gần, trước khi thế giới bên ngoài kịp mang nó đi xa hơn những gì bà có thể tưởng tượng.