Người Vẽ Bùa Giữ Làng
8 phút đọc

Chương 70

Chương 70 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Ngọn Lửa Trước Bão

Sáng hôm khởi hành, cả xóm Rễ Bàng tụ tập ra tiễn, đông đủ hơn bất cứ dịp nào Diệp Sương từng chứng kiến kể từ ngày đặt chân tới đây trong cơn mưa lất phất năm nào. Ông Bảy Nhánh đứng đầu, tay cầm một bọc vải nhỏ đựng lương khô và vài vị thuốc quý xóm dành dụm được.

"Cô đi đường cẩn thận," ông nói, giọng nghẹn lại. "Xóm này sẽ luôn nhớ ơn cô, dù chuyện có ra sao đi nữa."

"Cháu mới là người mang ơn," Diệp Sương đáp, cúi đầu thật thấp trước ông lão. "Nếu không có xóm mình tin tưởng cháu ngay từ đêm đầu tiên, có lẽ cháu đã không đủ can đảm để đi tới tận bây giờ."

*

Chị Tư ôm chầm lấy nó, đứa con trai nhỏ nắm chặt vạt áo Diệp Sương không muốn buông. "Cô Sương đi rồi có về nữa không?" cậu bé hỏi, giọng ngây thơ khiến cả đám đông không ai kìm được nụ cười lẫn nước mắt.

"Cô sẽ về," Diệp Sương đáp, xoa đầu cậu bé, "khi nào mọi chuyện ổn thỏa, cô nhất định sẽ quay lại, dạy con vẽ những nét bùa đẹp hơn cả những gì con từng thấy."

Cậu bé gật đầu, đưa cho nó hòn đá cuội cũ nó từng nhận lần trước — nó vẫn giữ trong túi suốt cả hành trình — như một lời hứa thầm lặng rằng món quà ấy sẽ dẫn đường cho nó quay về.

*

Miên Trà và Du Khinh đứng chờ sẵn ở bìa rừng, cả hai đã thay trang phục gọn gàng hơn để thuận tiện cho hành trình dài, dù vẫn không thể che giấu hoàn toàn vẻ ngoài khác lạ so với con người. Lãnh Vũ đích thân tiễn họ tới tận ranh giới cuối cùng của rừng Thâm Vụ, nơi ông chưa từng bước chân ra ngoài trong suốt nhiều thập kỷ.

"Đây là lần đầu tiên, sau rất nhiều năm, ta để hai đứa con của tộc mình bước ra thế giới bên ngoài cùng một con người," ông nói, giọng vừa tự hào vừa lo lắng. "Ta tin tưởng ngươi, Diệp Sương. Đừng để niềm tin ấy trở thành một sai lầm khác trong lịch sử tộc ta."

"Cháu sẽ bảo vệ họ bằng cả tính mạng mình," Diệp Sương đáp, giọng chắc nịch không chút do dự.

*

Lãnh Vũ gật đầu, rồi quay sang Miên Trà, đặt hai tay lên vai đứa cháu nhỏ, ánh mắt già dặn ánh lên một nỗi lo lắng không giấu diếm của người ông dành cho đứa cháu lần đầu rời tổ. "Con phải luôn cẩn trọng, luôn lắng nghe Diệp Sương và Du Khinh. Nếu có bất trắc gì, hãy tìm cách quay về ngay, đừng cố chấp."

"Con biết, tộc trưởng," Miên Trà đáp, giọng vẫn còn chút run nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. "Con sẽ mang danh dự tộc ta theo cùng, con hứa."

Du Khinh, đứng cạnh đó, khẽ cúi đầu chào tộc trưởng, không nói nhiều nhưng ánh mắt kiên định của y đã thay cho mọi lời hứa hẹn cần thiết.

*

Trước khi rời khỏi bìa rừng, Diệp Sương dừng lại một lúc, quay người nhìn lại toàn cảnh rừng Thâm Vụ trải dài phía sau — nơi từng khiến nó khiếp sợ trong đêm đầu tiên lạc bước, giờ đây đã trở thành một phần không thể tách rời khỏi câu chuyện đời nó, không khác gì thôn Tùng Lĩnh hay đỉnh Vân Tiêu.

"Cảm ơn ngài đã tin tưởng cháu," nó nói với Lãnh Vũ lần cuối. "Dù chuyện gì xảy ra ở phía trước, cháu sẽ không bao giờ quên những gì tộc ngài đã dạy cháu về việc chữa lành thay vì chế ngự."

Lãnh Vũ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào, chỉ đứng lặng nhìn theo ba bóng người dần khuất sau rặng cây, cho tới khi bóng dáng cuối cùng biến mất hẳn vào màn sương buổi sớm. Trước khi khuất hẳn, ông rút từ trong tay áo ra một chiếc vòng nhỏ kết từ lông của chính tộc mình, ánh bạc lấp lánh dưới nắng sớm, đưa cho Diệp Sương qua tay Miên Trà mang tới.

"Đây là tín vật của tộc ta," Miên Trà giải thích khi trao lại cho Diệp Sương, giọng trang trọng khác hẳn vẻ trẻ con thường ngày. "Từ trước tới nay, chưa từng có một con người nào được trao vật này. Tộc trưởng nói, nếu chị gặp bất cứ thành viên nào của tộc Vụ Ẩn trên đường, dù ở bất cứ khu rừng nào khác trên khắp Cửu Vân, chiếc vòng này sẽ chứng minh chị không phải kẻ thù."

Diệp Sương cầm lấy chiếc vòng, cổ họng nghẹn lại vì xúc động, cẩn thận đeo vào cổ tay, cạnh vết sẹo mờ từ đêm đầu tiên nó cắn ngón tay lấy máu vẽ bùa cứu xóm Rễ Bàng. Nó hiểu, đây không chỉ là một món quà, mà là một lời cam kết nặng nề mà tộc Vụ Ẩn, sau hàng thế hệ dè chừng, giờ đây sẵn sàng trao vào tay nó.

*

Ba người đi được nửa ngày đường thì trời bắt đầu trở gió. Không phải cơn gió báo mưa thông thường, mà một luồng khí lạnh bất thường thổi ngang qua, mang theo mùi đất ẩm mốc xa lạ, khiến cả Miên Trà lẫn Du Khinh đều dừng bước, ngước nhìn bầu trời với vẻ cảnh giác.

"Có gì đó không ổn," Du Khinh nói, giọng trầm xuống. "Gió này không giống bất cứ cơn gió nào tôi từng cảm nhận trước đây."

Diệp Sương ngước nhìn theo hướng chỉ của y, thấy ở phía chân trời xa, một khối mây đen khổng lồ đang cuộn trào, dày đặc bất thường, không di chuyển theo hướng gió thông thường mà như đang tự sinh ra từ chính lòng đất, dâng lên cao dần theo từng khắc.

*

"Đó có phải..." Miên Trà thì thầm, giọng run rẩy, "đó có phải là dấu hiệu của thứ tộc trưởng đã cảnh báo không?"

Diệp Sương không đáp ngay, chỉ đứng lặng nhìn khối mây đen kỳ dị ấy, một cảm giác lạnh buốt lan khắp sống lưng nó, không khác gì cảm giác nó từng có đêm yêu triều nhỏ ập vào thôn Tùng Lĩnh năm mười ba tuổi, chỉ có điều lần này, quy mô của nó lớn hơn gấp bội, đủ để cả ba người đứng từ khoảng cách rất xa vẫn cảm nhận được sức nặng đè lên không khí.

"Chúng ta phải đi nhanh hơn," nó nói cuối cùng, giọng dứt khoát. "Bất cứ thứ gì đang hình thành ở đó, chúng ta không còn nhiều thời gian để tới nơi cảnh báo kịp lúc."

*

Đêm đó, cả ba dừng chân bên một sườn đồi trống, không dám nhóm lửa lớn vì sợ thu hút sự chú ý không mong muốn giữa vùng đất xa lạ. Diệp Sương ngồi canh gác ca đầu, mắt không rời khối mây đen vẫn tiếp tục cuộn trào phía xa, giờ đây đã lan rộng ra cả một vùng trời rộng lớn.

Miên Trà, không ngủ được, rúc lại gần nó, giọng nhỏ nhẹ. "Chị Sương, chị có sợ không?"

"Có," Diệp Sương thành thật đáp, không giấu diếm. "Chị sợ những gì đang tới sẽ lớn hơn bất cứ điều gì chị từng đối mặt. Chị sợ, dù cố gắng tới đâu, chị cũng sẽ không cứu được tất cả mọi người."

*

"Nhưng tộc trưởng từng nói," Miên Trà đáp, giọng non nớt nhưng đầy an ủi, "một mình một cây không làm nên rừng. Chị không còn một mình nữa, chị Sương. Có con, có Du Khinh, có cả tộc con và xóm Rễ Bàng đang đứng sau lưng chị, dù chị có nhìn thấy hay không."

Diệp Sương quay sang nhìn đứa trẻ Vụ Ẩn nhỏ bé, lòng dâng lên một sự ấm áp lạ lùng giữa nỗi sợ hãi đang bủa vây. Nó ôm Miên Trà vào lòng, siết nhẹ, như một người chị thật sự ôm lấy đứa em mình trước cơn bão sắp ập tới.

Du Khinh, đứng gác không xa, quay lại nhìn cảnh tượng ấy, ánh mắt y, lần đầu tiên kể từ ngày gặp mặt, không còn một chút dè dặt nào, chỉ còn lại sự đồng cảm chân thành của một người đồng đội thực thụ.

"Ngươi biết không," y lên tiếng, giọng trầm nhưng không còn sắc lạnh như buổi đầu, "ta từng nghĩ, nếu có ngày phải rời rừng Thâm Vụ vì chuyện của con người, ta sẽ mang theo đầy oán hận. Nhưng giờ, ta chỉ thấy mình đang bước đi vì một lý do lớn hơn cả oán hận cũ — vì tộc ta, vì xóm Rễ Bàng, và có lẽ, vì cả những con người ta chưa từng gặp nhưng cũng đang sống dưới cùng một bầu trời sắp nổi giông bão này."

Diệp Sương nhìn y, khẽ mỉm cười trong bóng tối. "Cảm ơn vì đã tin," nó nói khẽ. "Ta biết điều đó không dễ dàng gì với ngươi."

Du Khinh không đáp thêm, chỉ quay trở lại vị trí canh gác, nhưng dáng vẻ của y, dưới ánh trăng mờ nhạt, đã bớt đi phần nào sự căng thẳng thường trực từ ngày đầu gặp mặt.

*

Sáng hôm sau, khi cả ba tiếp tục lên đường, ánh mặt trời mọc lên phía sau lưng họ nhuộm cả bầu trời một màu đỏ cam kỳ lạ, phản chiếu lên rìa khối mây đen phía trước thành một quầng sáng rực rỡ nhưng đầy bất an, như ngọn lửa báo trước một cơn bão lớn sắp ập xuống toàn bộ vùng đất Cửu Vân.

Diệp Sương siết chặt quai túi, bước những bước chân dứt khoát về phía trước, Miên Trà và Du Khinh sánh bước hai bên, ba bóng người nhỏ bé giữa một vùng đất rộng lớn đang run rẩy trước một hiểm họa còn chưa ai lường trước được quy mô thật sự. Phía sau lưng họ, rừng Thâm Vụ và xóm Rễ Bàng dần khuất xa, nhưng phía trước, đỉnh Vân Tiêu, trấn Lam Thủy, và cả một vương quốc rộng lớn đang chờ đợi, không hề hay biết ba con người bé nhỏ này đang mang theo một lời cảnh báo có thể là cơ hội cuối cùng để họ kịp chuẩn bị.

Diệp Sương ngoái nhìn chiếc vòng bạc lấp lánh nơi cổ tay mình một thoáng, rồi lại ngước lên nhìn khối mây đen vẫn không ngừng cuộn trào phía chân trời, lòng thầm nhủ, dù con đường phía trước có dẫn nó trở lại đối mặt với chính những kẻ từng ruồng bỏ mình, nó sẽ không bước đi một mình như đêm nó rời khỏi cổng tam quan năm nào nữa.

Đã sao chép liên kết chương